|
Nhà văn Mỹ đến nói chuyện tại một
trường đại học ở Nhật, thông qua
người phiên dịch. Ông kể liền mạch
một câu chuyện vui khá dài rồi dừng
lại để anh thông ngôn làm việc. Diễn
giả rất ngạc nhiên trước việc anh ta
chỉ nói có vài câu mà tất cả sinh
viên đều cười ồ lên. Lúc kết thúc
bài nói, nhà văn cảm ơn anh chàng
kia vì đã dịch rất giỏi. Ông hỏi:
- Làm thế nào mà chỉ vài lời thôi
anh đã chuyển cả một chuyện cười dài
như vậy sang tiếng Nhật?
- Tôi không thuật lại câu chuyện mà
chỉ nói với họ là ngài vừa kể một
câu chuyện cười, đề nghị cả hội
trường cười to lên.
===
Về
nhà lúc 2 giờ sáng
Viên cảnh sát thường phải trực vào
ban đêm, hôm ấy anh ta cảm thấy hơi
buồn ngủ và ngỏ ý nhờ một đồng
nghiệp khác trực thay mình để có thể
về nhà sớm hơn thường lệ một chút.
Và anh ta về nhà lúc 2 giờ sáng...
Vì không muốn đánh thức vợ dậy nên
viên cảnh sát không bật điện lên,
anh ta thay quần áo và nằm xuống ghế
sa lông gần giường ngủ.
Đang thiu thiu chợt anh nghe tiếng
vợ mình nói với vẻ mệt mỏi:
- Anh yêu, anh có thể xuống phố mua
cho em một vài viên aspirin được
không? Em bỗng thấy đau đầu quá.
- Tất nhiên rồi, em yêu.
Nói đoạn anh ta vơ lấy quần áo và
lại lần mò đi trong bóng đêm ra hiệu
thuốc còn mở cửa gần đó. Ông chủ
hiệu thuốc nhìn thấy anh ta, không
giấu nổi sự ngạc nhiên:
- Ủa, không phải anh là cảnh sát khu
vực này đây sao?
- Vâng, chính là tôi. Có chuyện gì
sao ngài?
- Xem anh kìa, sao anh lại mặc áo
giống như anh chàng thợ điện nước
chiều nay vừa sửa cho cả phố mình
vậy?
|