|
NT
sưu tầm:
Mẹ hay Vợ: Ai Quý Hơn Ai?
Mẹ và vợ ngã
xuống sông cùng một lúc, nếu cứu mẹ thì
vợ sẽ chết hoặc cứu vợ thì mẹ sẽ chết.
Vậy nên cứu mẹ hay cứu vợ hoặc là không
cứu cả hai?
MẠNH TỬ:
Bố chết từ khi còn nhỏ, mẹ nuôi nấng,
dạy dỗ ta rất khó nhọc. Mẹ phải ba lần
dọn nhà để tránh những ảnh hưởng xấu,
dành món ngon cho ta ăn, mua áo đẹp cho
ta mặc, tất cả là để cho ta có thể ngẩng
cao đầu nhìn thiên hạ. Mẹ và vợ cùng ngã
xuống sông, tất nhiên ta phải cứu mẹ
rồi. Lấy chữ hiếu làm đầu, vợ chết thì
lấy vợ khác, mẹ chết làm gì có mẹ nữa!
Trên thế gian này chỉ có Mẹ là tốt nhất.
Không có mẹ, con trẻ như cỏ cây, biết
bấu víu vào đâu? Mẹ! Con sẽ cứu mẹ! Mạnh
tử nhảy ùm xuống sông.
CHU U VƯƠNG:
Vợ và mẹ cùng ngã xuống sông, tất nhiên
là phải cứu vợ trước. Nghĩ lại ngày
trước ta đùa giỡn với nàng, nhìn nàng
cười, đến cả giang sơn lẫn sinh mạng nhỏ
bé của ta cũng chẳng nghĩa lý gì, huống
hồ là mẹ! Khi lập Thái tử, bà ấy còn
định bỏ ta làm ta suýt mất cả ngôi báu.
"Tình cảm đằm thắm, ta yêu nàng rất
nhiều, ta sẽ cứu nàng!" Chu U vương cũng
nhảy ùm xuống sông.
LƯU BỊ:
Anh em như chân tay, vợ con như áo mặc;
áo rách có thể vá, chân tay gãy không
thể lành. Chỉ cần Nhị đệ và Tam đệ của
ta không ngã xuống sông là được, những
kẻ khác ta không thèm để ý.
"Mẹ ơi! Nàng ơi! Các người chết thật thê
thảm!" Lưu Bị đứng trên bờ sông khóc
lớn.
TÀO THÁO:
Thà rằng ta phụ người chứ không để người
phụ ta, mẹ ta hay vợ ta cũng thế thôi,
chỉ cần ta không ngã xuống sông là được
rồi. "Ta nhẹ nhàng đi cũng như khi
ta nhẹ nhàng đến, ta vẫy tay chào không
một chút vấn vương." Tào Tháo vừa ngâm
thơ vừa chầm chậm bước đi.
TRANG TỬ:
Sinh về đâu và chết sẽ về đâu? Mẹ và vợ
ta chết cứ chết, chẳng qua chỉ là từ
trạng thái hữu hình trở về trạng thái vô
hình, có gì phải đau đớn, có gì phải xót
thương? Chẳng cần phải cứu ai cả! Trang
tử ngồi xuống, tay nắm một mảnh sành vừa
gõ nhịp vừa hát, mắt nhìn mẹ và vợ chìm
đần xuống sông, nét mặt mãn nguyện.
Hòa Thân:
Ai ngã xuống sông thì cứ ngã, cái ta yêu
là tiền bạc. Tiền bạc là mẹ ta, là vợ
ta. Sao trước khi ngã, các người không
mặc ít quần áo thôi, điều đáng tiếc nữa
là trâm vàng, khuyên bạc còn ở trên đầu
các người. "Có tiền là có tất cả!"
Hoà Thân đứng trên bờ vùa nhìn mẹ và vợ
dần dần chìm xuống sông vừa thở dài.
VƯƠNG BỘT:
Lòng bàn tay và mu bàn tay đều là thịt.
Vợ là người ta yêu nhất, mẹ là người
thân thiết nhất. Vậy phải làm thế nào
đây? Thôi cứ nhảy xuống sông, thấy ai ở
gần thì cứu. Vương Bột vội nhảy ùm xuống
sông. "Chết rồi! Ta quên mất là ta
cũng không biết bơi!" Vương Bột vẫy vùng
một cách tuyệt vọng rồi từ từ chìm xuống
sông. |
|