| |
Nhất vợ
Ngày trước nàng dạ nàng thưa…
Nói năng dịu ngọt cho vừa lòng anh
Anh tưởng hoa ở trên cành
Bao giờ cũng đẹp tươi xanh bốn mùa
Lời nói không mất tiền mua
Nên anh ngọt lại cho vừa lòng nhau
Bây giờ chẳng hiểu vì đâu
Nàng mang chứng bệnh cứng đầu lặng câm
Còn mặt thì cứ hầm hầm
Nàng trợn một cái ta bầm mấy hôm
Việc nhà chẳng chịu trông nom
Shopping một bận, ba hôm mới về
Nhà thì đang ở nhà thuê
Phòng ốc chật hẹp, bốn bề ngổn ngang
Muốn tìm đôi vớ mà mang
Phải mất cả tiếng bới ngang đồ nàng
Ngày ngày đọc báo thời trang
Hễ ra “mốt” mới nàng mang về liền
Nàng rất có khiếu xài tiền
Nàng mà đã thích, mua liền chẳng tha
Tuần sau “mốt” mới khác ra
“Mốt” mới tuần trước lau nhà chẳng thương
==== Thật thà
- Tại sao em đi học muộn, bỏ một tiết?
- Thưa thầy, sáng hôm nay em muốn đi câu cá,
nhưng bố em không cho phép ạ!
- Thầy chắc là bố em đã giải thích cho em hiểu
tại sao em phải đi học, mà không phải là đi câu
cá?
- Có ạ! Bố em nói rằng mồi câu cá quá ít, không
đủ cho hai người đi câu ạ!
- ??? |
|