| |
Nó đâu có kêu tên tao...
Một hôm bác Tám đi Saigon thăm cháu .
Sau khi tới xa cảng , bác lên xe bus ngồi thảnh
thơi ngắm cảnh .
Xe chạy được một đoạn , người bán vé hô to :
- Nguyễn đình Chiểu ... xuống ...
Xe bus từ từ ngừng lại và có một người khách đi
xuống .
Xe tiếp tục chạy , vài phút sau bác Tám lại nghe
:
- Phan đăng Lưu ... xuống .
Xe lại ngừng và có người bước xuống cứ thế bác
Tám nghe liên tục :
- Hai bà Trưng ... Xuống ...
- Ngô gia Tự ... xuống ...
- Lê thánh Tôn ... xuống ...
Cứ thế xe tiếp tục cuộc hành trình .
Tới tối khi xe về bãi đậu , người bán vé ngạc
nhiên khi thấy bác vẫn còn ngồi trên xe , hỏi :
- Sao bác còn ngồi đây ???
- Thằng mắc dịch từ sớm tới giờ mầy có kêu tên
tao đâu mà tao biết đường mà xuống !!!
===
Cùng nhẹ tay...
Nha sĩ đang cắm cúi làm răng cho một khách nữ ,
đột nhiên la lên :
- Xin lỗi bà , cái mà bà đang bấu tay vào là bộ
phận riêng tư của tôi chứ không phải thành ghế
đâu .
- Tôi biết , thế thì cả hai chúng ta sẽ cố gắng
nhẹ tay để không làm đau nhau nhé ?
==
Thông cảm...
Hai khách bộ hành đi ngược chiều nhau trên một
đường mòn hẹp .
Khi lại gần nhau , người nọ thấy người kia có
dáng đi y hệt mình , kéo lê một chân dưới đất .
Tới lúc giáp mặt , một người chỉ xuống cẳng chân
tật nguyền của mình , cất giọng đầy cảm xúc :
- Chiến tranh vùng Vịnh ! 1991 , cách đây 15 năm
.
Người kia gật đầu tỏ vẻ thông cảm , rồi cũng chỉ
xuống cái chân đang kéo lê trên mặt đường của
mình , thở dài :
- Cứt chó ! Cách đây 20 mét .
===
Cũng như xưa...
Hai cụ ông ngồi trò chuyện trong công viên .
Một cụ than thở vì sức khỏe dạo này giảm sút
trầm trọng ,
mọi khi đi bộ hàng chục cây số mà chưa thấy mệt
nhưng nay chỉ đi vài bước đã bở hơi tai rồi .
Cụ ông thứ hai tiếp lời :
- Còn tôi sức khỏe vẫn như xưa chẳng suy suyển
chút nào .
Hồi trẻ , tôi không thể nào vác nổi một bao tạ
gạo . Bây giờ vẫn thế !
===
Thông minh...
Hai anh em nhà Mít nọ vào rừng bắn chim , thấy
trên cây có chim , thằng em liền dùng tiếng Anh
nói to :
- Birds ... birds on the trees , quick , quick ,
shoot them !
Chim nghe động liền hoảng hốt bay mất .
Người anh nói :
- Tiếc quá , mày làm nó bay mất rồi !
Người em nói :
- Em sợ chim nó hiểu tiếng Việt , nên mới dùng
tiếng Anh để nói , ai ngờ nó cũng hiểu tiếng Anh
.
|
|