| |
Thư tình tuổi 90
Em ngủ ngon không?
Thỉnh thoảng, anh vẫn mở máy tính, xem lại mấy
bài viết trên blog hồi ấy, thấy rất vui. Chắc
giờ mấy ông, mấy bà blogger cũng không còn mấy
ai nữa, lâu chẳng thấy ai vào blog nữa. Lũ cháu
hỏi, ông ơi, blog là gì. Chúng nó bây giờ chẳng
có blog. Ngồi bô đi ị mà vẫn có màn hình máy
tính ở miệng bô, thích thật. Thời buổi giờ hiện
đại quá, mình chẳng biết gì. Nhà anh, có cái máy
giặt, con cháu nó đi làm, điều khiển từ xa, điều
khiển cả rôbốt. Anh ngồi, rôbốt nó đến, nó cởi
áo anh ra, nó gội đầu cho anh, tắm táp, rồi còn
mang áo quần đi giặt. Lũ trẻ bây giờ yêu nhau
cũng nhờ rôbốt làm hộ. Máy chữ không cần đánh,
muốn viết gì, chỉ cần đọc là máy tính tự gõ chữ.
Nhưng tiếng anh phì phèo quá nên máy chữ nó đánh
sai hết cả. Ai đời anh viết, em ơi, anh nhớ em
lắm nhưng vì miệng anh móm mém phì phò nên máy
nó nghe không rõ, nó đánh thành: Phem phơi,
phanh phớ phem phắm. Thế mới bực!
Anh không muốn gọi em là bà. Cứ gọi nhau bằng
anh, bằng em thế nghe ngọt ngào. Hai ngày nữa
anh tròn 90 tuổi. Anh đợi thư em.
Mà nếu không gửi được thư thì bảo rôbốt nó mang
thư đến cho anh em nhé.
Anh dừng bút.
Thắng chắt nội đang mang chén cháo bột đến để
cho anh ăn.
======
Tất cả chỉ tại cô bồ nhí
Chỉ vì cô bồ nhí mà cậu bé không được nghỉ học
để đi chơi với ông.
Thằng bé gọi đện thoại cho ông nó và báo:
- Ông ơi! Thứ hai đầu tuần cô giáo của cháu bận
nên cháu được nghỉ học, ông đưa cháu đi chơi nhé!
Người ông kêu thư ký rồi dặn:
- Cô dời lại cho tôi cuộc họp sáng thứ hai nhé!
Tôi bận chút việc gia đình.
Cô thư ký gọi cho chồng:
- Anh đấy à! Thứ hai Tổng giám đốc bận công việc
nhà, nên em nghỉ ngày thứ hai.
Anh chồng nhắn cho cô bồ nhí:
- Thứ hai em đừng đến vì vợ anh nó ở nhà đó!
Cô bồ nhí thông báo đến học trò:
- Thứ hai cô rảnh! Vậy chúng ta học bình thường
nhé!
Đứa bé gọi điện thoại đến ông và thông báo:
- Ông ơi! Thứ hai này cháu không đi chơi với ông
kính yêu được rồi.
|
|