| |
THƯ TÌNH ... VIẾT CHO BẠN GÁI
VÀO NĂM 2049
Em ạ.
Anh ngồi bấu tay vào thành giường nhìn ra ngoài
trời. Hình như mưa. Mắt anh mấy ngày nay thấy
nắng loà nhoà lại tưởng mưa, thấy mưa thì nhìn
như đang nắng xuống. Thằng chắt nội nói, mắt cụ
nhìn không rõ nữa, cụ đi đâu để cháu dắt. Nó nói
thật em nhỉ, nhưng mình cần gì nó dắt, ví thử có
em đến ngoài ngõ kia, anh chẳng nhìn thấy rõ mồn
một.
Anh vẫn khoẻ. Mỗi ngày các cháu nó cho ăn năm
bữa, mỗi bữa một bát cháo đã nát nhừ. Anh chỉ
dám viết thư cho em mà không dám gọi điện vì
tiếng của anh nói em chỉ có thể nghe như tiếng
rừng phi lao xào xạc.
Sáng nào anh cũng đi thể dục, đi từ mép giường
ra tới bậc cửa sổ, vị chi là bốn bước. Bốn bước
mà đi mất hai giờ, mồ hôi đổ vã ra, sảng khoái
ghê.
Nay con cháu đông rồi, anh không phải đánh máy
như ngày xửa ngày xưa nữa, các cháu giúp ông.
Nhưng khi viết thư cho em, anh phải tự đánh máy
lấy. Thư này anh viết từ mùa hè, giữa hè, đến
đúng mùa đông thì xong, mỗi ngày anh viết quần
quật được hai dòng. Ngày nào viết đến ba dòng
thì phải truyền một lọ đạm.
Nhớ cách đây chừng 50 năm em nhỉ, chúng mình
chạy ào ào trên bãi biển. Em thì lúc nào cũng
hét lên: Thích quá cơ. Còn anh thì chạy theo sau
nhìn em, thấy đôi chân em trắng loáng trong ánh
chiều hoàng hôn ở bãi biển mà nhớ mãi. Giờ vẫn
nhớ đấy. Hôm rồi, nhớ em quá bảo đứa cháu nó đưa
ra biển. Ðinh nhấc chân bước, định hổn hển nhắc
lại lời em nói, thích quá cơ, nhưng suýt nữa
người anh đổ chúi xuống vì gió biển thổi.
Nhận được tin em đã hết ốm, đã ăn được mỗi bữa
năm thìa cháo bột mà mừng quá. Ăn năm thìa là
tốt rồi, ăn nhiều quá không nên em ạ. Anh khoẻ
thế này mà chỉ ăn bốn thìa thôi là thấy no căng.
Nhớ ngày xửa ngày xưa vẫn thích ăn cơm nguội với
nước cá kho. Vừa rồi, tự dưng thèm cơm nguội cá
kho, ăn một chút thôi mà miệng anh như ăn phải
đá hộc, đau tê tái.
Anh nhắc nhé, nếu ngoài trời có gió là em không
được ra ngoài. Hôm qua, mấy đứa cháu bảo ông ơi,
ra sân hóng mát, gió nồm mát lắm ông ạ. Theo
chân nó vừa ra tới sân, ngọn gió nồm suýt thổi
anh bay lên nóc nhà, may có hai thằng cháu giữ
chặt.
Sắp tới ngày sinh nhật em nhỉ. Thế là em đã tròn
tuổi 80. Hôm đó anh sẽ cố gắng điện thoại. Nhưng
anh nói trước, nếu em nghe tiếng xào xào tức là
anh nói rằng em đấy hả. Khi nghe tiếng thùm thùm
tức là anh đang chúc em sinh nhật vui vẻ. Ðến
khi nghe tiếng phù phù nhiều lần là anh đang hôn
em.
Nhớ hồi ấy, anh đưa hai tay lên nhấc bổng em
quay mấy vòng giữa trời, em cười rất to. Giờ anh
nhìn lại đôi tay mình, hình như tay ai, nhìn rất
tội. Hôm qua anh cố nhấc con búp bê bé tý lên
cao mà nghe tiếng xương cốt kêu răng rắc, sợ quá
nên thôi.
Em ngủ ngon không.
Anh chợp mắt từ chập tối. đến khoảng 9 giờ là
dậy, ngồi, nhìn ra trời đêm. Mấy đứa cháu nói
ông ngủ ít quá. Anh bảo, thì đến khi ông ra đi,
xuống đất, ông ngủ cả ngày lo gì.
Thỉnh thoảng, anh vẫn mở máy tính, xem lại mấy
bài viết trên Blog hồi ấy,. thấy rất vui. Chắc
giờ mấy ông, mấy bà Blogger cũng không còn mấy
ai nữa, lâu chẳng thấy ai vào blog nữa. Lũ cháu
hỏi, ông ơi, Blog là gì, Chúng nó bây giờ chẳng
có Blog. Ngồi bô đi ị mà vẫn có màn hình máy
tính ở miệng bô, thích thật. Thời buổi giờ hiện
đại quá, mình chẳng biết gì. Nhà anh, có cái máy
giặt, con cháu nó đi làm, điều khiển từ xa, điều
khiển cả robôt. Anh ngồi, rôbốt nó đến, nó cởi
áo anh ra, nó gội đầu cho anh, tắm táp, rồi còn
mang áo quần đi giặt. Lũ trẻ bây giờ yêu nhau
cũng nhờ rôbôt làm hộ. Máy chữ không cần đánh,
muốn viết gì, chỉ cần đọc là máy tính tự gõ chữ.
Nhưng tiếng anh phì phèo quá nên máy chữ nó đánh
sai hết cả. Ai đời anh viết, em ơi, anh nhớ em
lắm nhưng vì miệng anh móm mém phì phò nên máy
nó nghe không rõ, nó đánh thành: Phem phơi,
phanh phớ phem phắm. Thế mới bực.
Anh không muốn gọi em là bà. Cứ gọi nhau bằng
anh, bằng em thế nghe ngọt ngào.
Hai ngày nữa anh tròn 90 tuổi.
Anh đợi thư em.
Mà nếu không gửi được thư thì bảo Rôbôt nó mang
thư đến cho anh em nhé.
Anh dừng bút.
Thắng chắt nội đang mang chén cháo bột đến để
cho anh ăn.
Chúc em ngủ ngon nhé. Nhớ đừng ra gió.
|
|