Cali Today News - Trong thời gian qua,
chúng tôi đã có nhiều bài viết đề cập đến vấn đề
tiệm nail của người Việt khắp Hoa Kỳ từ vài năm
nay đã cùng một lúc trở thành mục tiêu kiểm tra
của cơ quan lao động và cơ quan thuế vụ, và hầu
hết khi bị kiểm tra đều bị phạt vạ nặng nề vì
không hiểu rõ luật lệ thuế vụ và lao động áp dụng
trong vấn đề sử dụng và thuê mướn người thợ làm
việc trong tiệm. Nhiều chủ tiệm sau khi bị phạt đã
phải dẹp tiệm và bỏ nghề. Đây quả thật là một vấn
đề đang gây hoang mang cho rất nhiều chủ tiệm nail
ở Mỹ, đặc biệt là giữa tình hình kinh tế khó khăn
hiện nay.
Gần đây, qua tiếp xúc với nhiều chủ tiệm
nail tại các tiểu bang, chúng tôi nhận thấy hầu
hết do lâu nay may mắn làm ăn xuông sẽ, vì vậy đã
có cái nhìn rất sai lệch hoặc không nhận thức được
những phức tạp trong vấn đề thuế vụ và luật lệ lao
động liên quan đến nghề nail, từ đó rất dễ bị phạt
vạ trong những vụ kiểm tra của các cơ quan lao
động và thuế vụ đang diễn ra tại nhiều thành phố ở
Hoa Kỳ.
Các luật lệ thuế vụ và lao động áp dụng
cho người thợ nail
Như đã đề cập trong những bài viết trước
đây, luật thuế vụ Hoa Kỳ cho phép người thợ làm
nail hay làm tóc tùy vào mỗi trường hợp riêng biệt,
có thể được xếp vào diện “employee,” tức là nhân
viên của chủ, hoặc cũng có thể là một “independent
contractor,” nói nôm na là người làm việc độc lập.
Ngoài ra còn có những trường hợp người thợ thuê
chổ làm riêng trong tiệm của chủ, mà danh từ trong
nghề thường gọi người thợ đó là “boot renter.” Mặc
dầu có sự khác biệt trong một số chi tiết liên
quan đến vấn đề định nghĩa, hầu hết luật lệ về
thuế vụ và lao động áp dụng cho “independent
contractor” và “booth renter” đều tương đối giống
nhau. Theo luật của một số tiểu bang, danh từ
“independent contractor” và “booth renter” cùng
lúc được dùng chung cho người thợ nail hay tóc
không phải là “employee” của chủ tiệm.
Trong thời điểm gay go hiện nay, dầu tiệm
nail có thợ là “employee” hoặc “independent
contractor,” chủ tiệm cần phải hiểu rõ và tuân
hành các luật lệ lao động và thuế vụ áp dụng cho
từng trường hợp thì mới mong tránh bị phạt vạ
trong những cuộc kiểm tra của các cơ quan liên hệ.
“Employee"
“Employee” là công nhân viên làm việc dưới
sự điều khiển và kiểm soát của người chủ. Theo
luật thuế vụ, người chủ tiệm nail khi trả lương
cho thợ là “employee,” phải khấu trừ một phần tiền
lương của người thợ để nộp trước các khoản thuế mà
người thợ phải chịu. Thêm vào đó, chủ cũng phải
đóng góp phần thuế của chủ theo quy định của các
đạo luật liên bang “Federal Insurance
Contributions Act” (FICA) và “Federal Unemployment
Tax Act” (FUTA), cùng với các khoản thuế quy định
bởi tiểu bang nơi hành nghề. Luật thuế vụ cũng đòi
hỏi người thợ nail là “employee” phải báo cho chủ
tiệm biết số tiền “tip” nhận được hàng tháng, gồm
cả tiền mặt và khi khách cho “tip” bằng thẻ tín
dụng. Và chủ tiệm phải cộng số tiền “tip” mà người
thợ nhận được vào chung với tiền lương để tính ra
số thuế cần khấu trừ khi trả lương cho người thợ.
Trên mẫu W-2 của người thợ nail, tổng số tiền
“tip” cũng phải được ghi chung như là tiền lương
mà người thợ này đã nhận lãnh.
Về các quy luật lao động, nếu người thợ
nail là “employee,” chủ phải trả lương giờ cho
người thợ với mức tối thiểu (minimum wage) tùy
theo quy định khác nhau của mỗi tiểu bang, và
lương giờ phụ trội (overtime) nếu có, cũng như
phải định giờ giải lao và ăn trưa của người thợ,
v.v... Và tại hầu hết các tiểu bang, chủ còn bắt
buộc phải có bảo hiểm lao động (workers
compensation insurance) cho người “employee.”
Ngoài ra, luật cũng đòi hỏi chủ tiệm phải niêm yết
đầy đủ các thông báo (posters) về luật thuế vụ và
lao động mới nhất theo đúng quy định của liên bang
và tiểu bang nơi hành nghề.
Khi bị kiểm tra bởi cơ quan lao động hay
thuế vụ, người chủ tiệm nail có thợ là “employee”
phải có dữ kiện cụ thể để chứng minh đã tuân hành
đầy đủ các luật lệ và quy định vừa kể trên đây.
“Independent Contractor”
Thợ nail làm theo diện “independent
contractor” (hoặc “booth renter) là một người tự
doanh (self-employed) và sẽ tự mình đóng thuế theo
quy định của luật liên bang “Self-Employment
Contributions Act (SECA). Nếu thợ nail là
“independent contractor,” người chủ tiệm sẽ không
buộc phải theo các quy luật thuế vụ và lao động áp
dụng đối với “employee” như đã tóm lược nơi phần
bên trên. Luật cho phép “independent contractor”
được dùng nhiều hình thức khấu trừ để giảm thiểu
tối đa số thuế phải đóng.
Hầu hết các tiệm nail của người Việt lâu
nay đều hoạt động theo lối ăn chia và dùng thợ
dưới hình thức “independent contractor.” Khi bị
kiểm tra bởi cơ quan lao động hay thuế vụ, chủ
tiệm trong trường hợp này sẽ có trách nhiệm phải
chứng minh người thợ là “independent contractor”
sao cho đúng với luật lệ hiện hành. Nếu thanh tra
của các cơ quan này không đồng ý với sự chứng minh
của chủ tiệm, người thợ sẽ được xem là “employee”
và chủ sẽ bị phạt vì phạm luật thuế vụ và lao động.
Và trong trường hợp này, người thợ nail cũng sẽ bị
cơ quan thuế vụ kiểm toán.
Làm thế nào để chứng minh nếu thợ nail hay
tóc là “independent contractor”
Hiện nay, sở thuế liên bang IRS (Internal
Revenue Service) có đề ra 11 yếu tố và tiêu chuẩn
tổng quát để xác định người đi làm là “independent
contractor” nhằm vào mục đích thuế vụ. Các yếu tố
này thường quy về điểm căn bản là mức độ điều
khiển và kiểm soát của người chủ đối với người đi
làm liên quan đến công việc và tài chính của người
đó, và mối quan thực tế giữa đôi bên. Tuy nhiên,
các yếu tố do IRS đề ra không có tính cách tuyệt
đối, và sẽ được nhân viên cơ quan thuế vụ linh
động áp dụng tùy theo ngành nghề và từng trường
hợp cá biệt, đặc biệt là trong nghề nail.
Bên cạnh những yếu tố của IRS, cơ quan lao
động tại các tiểu bang khi đến kiểm tra những tiệm
nail và tóc trong thời gian gần, đã dùng một số
tiêu chuẩn riêng theo từng tiểu bang trong việc
phân định người thợ là “employee” hay “independent
contractor,” nhằm mục đích áp dụng các quy luật về
lao động. Và tại một số tiểu bang, các yếu tố này
có phần mâu thuẩn và khắc khe hơn so với cơ quan
thuế vụ.
Ngoài ra, luật lệ thi hành bởi hội đồng
thẩm mỹ (State Board) của gần 20 tiểu bang ở Hoa
Kỳ hiện nay cũng đòi hỏi người thợ nail phải hội
đủ một vài điều kiện riêng để được xem là
“independent contractor” hoặc “booth renter.” Nếu
hành nghề tại một trong các tiểu bang có đặt ra
những điều kiện riêng, chủ tiệm và thợ nail là
“independent contractor” cũng bắt buộc phải tuân
theo những điều kiện đó. Tuy nhiên, cần hiểu rõ là
sự tuân hành những điều kiện đó chỉ là để hợp lệ
với State Board mà thôi, chứ hoàn toàn không có
giá trị chứng minh người thợ là “independent
contractor” đối với cơ quan thuế vụ hay cơ quan
lao động.
Những sự kiện thực tế như vừa tóm lược
trên đây cho thấy mặc dầu luật lệ cho phép người
thợ nail có thể là một “independent contractor,”
các định nghĩa nhằm phân định sự khác biệt giữa
“employee” và “independent contractor” trong nghề
nail cho đến nay vẫn còn rất phức tạp, phát xuất
từ định nghĩa và sự diễn dịch khác biệt của cơ
quan thuế vụ và cơ quan lao động, cùng với những
điều kiện ấn định bởi State Board tại các tiểu
bang. Vì vậy, nếu có thợ là “independent
contractor,” chủ tiệm không nên xem thường vấn đề
và cần phải hiểu rõ quy định của mỗi cơ quan hầu
có thể chứng minh người thợ là “independent
contractor” theo định nghĩa của từng cơ quan khi
bị kiểm tra.
Trong thời gian gần đây, rất nhiều chủ
tiệm nail lâu nay ăn chia và dùng mẫu 1099-MISC để
trả tiền công cho thợ, vì không hiểu rõ luật lệ
nên cứ nghĩ rằng chỉ cần ký với thợ một giấy hợp
đồng (contract) thì sẽ chứng minh người thợ là
“independent contractor” khi bị kiểm tra bởi các
cơ quan hữu trách.
Trên thực tế, nếu chủ tiệm không có sự
hiểu biết chính xác về luật lệ cùng với tiêu chuẩn
phức tạp và lắc léo của cơ quan thuế vụ và cơ quan
lao động, tờ hợp đồng rõ ràng chỉ là một hình thức
dán nhãn hiệu cho người thợ, sẽ không giúp được gì
cho việc chứng minh người thợ là “independent
contractor.” Cần biết rằng các cơ quan thuế vụ và
lao động tại mỗi tiểu bang sẽ căn cứ vào nhiều yếu
tố và tiêu chuẩn khác nhau để xác định người thợ
nail là “independent contractor” hay “employee.”
Tại California là tiểu bang đã có rất nhiều tiệm
nail và tóc bị phạt nặng nề trong các đợt kiểm tra
gần đây của cơ quan lao động, Ủy Viên Lao Động (Labor
Commissioner) Angela M. Bradstreet cho biết rằng
tờ giấy hợp đồng do người thợ ký tên sẽ không
chứng minh đưọc người đó là “independent
contractor.”
Hoàng hôn nghề nail ?
Từ nhiều năm qua, cơ quan thuế vụ và lao
động đã bắt đầu lưu ý đến sự kiện nghề nail thường
thâu vào rất nhiều tiền mặt, và hầu hết thợ nail
lâu nay vẫn thường được chủ tiệm xếp vào diện
“independent contractor” không đúng thực tế để
tránh thuế và vấn đề bảo hiểm lao động. Những đợt
kiểm tra gần đây là để buộc các chủ tiệm nail thi
hành đúng đắn luật lệ thuế vụ và lao động, và
người thợ cũng đóng phải thuế theo đúng lợi tức
thật sự của mình.
Thực tế cho thấy nghề nail của người Việt
trên đất Mỹ đã và đang ngày càng trở nên khó khăn,
không còn dễ dàng như những thập niên đã qua.
Trước đây, nghề nail thường lo ngại tổn thất khi
bị phạt trong các vụ thanh tra vệ sinh và giấy tờ
hành nghề bởi State Board. Ngày nay, ngoài ảnh
hưởng do tình hình kinh tế suy thoái và các vụ
phạt vạ của State Board, tiệm nail còn đang là mục
tiêu kiểm tra của các cơ quan thuế vụ và lao động
ở khắp các tiểu bang. Cũng cần biết rằng tùy theo
tầm cở và thời gian hoạt động của tiệm nail vi
phạm, các khoản tiền phạt từ cơ quan lao động và
thuế vụ sẽ không có mức giới hạn và là món nợ được
xác định bởi án lệnh của tòa, và tất cả tài sản cá
nhân của người bị phạt sẽ trở thành thế chấp cho
khoản tiền phạt phải trả.
Tóm lại, tình hình hiện nay đòi hỏi những
ai còn muốn tiếp tục theo đuổi nghề nail cần phải
có một cái nhìn thực tế trong vấn đề thuế vụ và
luật lệ lao động áp dụng cho ngành nghề của mình.
Đối với chủ tiệm, dù thợ là “employee” hay
“independent contractor,” cần phải quan tâm tìm
hiểu rõ ràng các quy định hiện hành trong vấn đề
thuế vụ và luật lệ lao động, và có sự chuẩn bị cần
thiết hầu tránh bị phạt vạ khi có cuộc kiểm tra
bất ngờ của các cơ quan lao động và thuế vụ.
Cần biết thêm thông tin, có thể liên lạc
với tác giả qua điện thoại số (949) 943-4396