|
Món
cá hồi chiên ở tiệm
Fuji, Nice
Nhớ, vừa rồi, lúc ở
Nice, tôi thường ghé
ăn ở một tiệm Nhật
nằm trên đường
Paganini, nơi tập
trung thật nhiều
tiệm ăn Việt Nam.
Quán được trang trí
rất đẹp, thức ăn
ngon, cách tiếp đãi
ân cần, lịch sự, và
lúc nào cũng đông
khách.
Chủ tiệm là một
người Việt Nam du
học ở Pháp từ trước
năm 1975, sau,
chuyển sang kinh
doanh và khá thành
đạt trong lãnh vực
này. Nghe nói anh sở
hữu ít nhất là hai
tiệm ăn lớn ở Nice.
Chưa kể các hình
thức đầu tư khác.
Anh kể có lần một
người Pháp vào ăn
trong tiệm. Ông ta
xổ một tràng tiếng
Nhật. Chủ quán không
hiểu gì cả. Ông ta
bèn chuyển sang nói
tiếng Pháp: “Ông
không phải là người
Nhật, tại sao dám mở
tiệm Nhật?”
Chủ quán quạt lại
ngay:
“Đi sang Nhật, bước
vào tiệm McDonald’s
hay KFC, có bao giờ
ông hỏi chủ nhân có
phải là người Mỹ hay
không? Bước vào tiệm
pizza, có bao giờ
ông hỏi chủ nhân có
phải là người Ý hay
không? Vậy tại sao
ông lại đòi hỏi phải
là người Nhật mới
được mở tiệm ăn Nhật?
Đáng lẽ ông phải xem
thức ăn ở đây có
đúng phong vị Nhật
hay không đã chứ? Có
ngon hay không đã
chứ?”
Vị khách người Pháp
xin lỗi. Rồi lịch sự
gọi món ăn. Ăn xong,
còn khen ngon. Lần
sau tới ăn nữa.
Nghe, tôi thấy cũng
có lý. Tại sao thức
ăn Tây phương được
quyền quốc tế hoá,
ai nấu và ai bán
cũng được, mà thức
ăn Nhật cũng như
thức ăn châu Á nói
chung, trong đó có
thức ăn Việt Nam,
lại không?
Bảo thức ăn Á châu
quý ở sự tinh tế; mà
sự tinh tế thì không
thể công thức hoá để
ai cũng học và nấu
như nhau được ư? Có
chắc không? Một
người nấu phở ở nhà
cho bốn năm người ăn,
có thể dùng lưỡi để
nêm nếm rồi cho thêm
chút muối, chút
đường. Có thể tin
được. Nhưng với một
đầu bếp trong tiệm
phở, mỗi ngày phải
nấu cả nồi nước lèo
to đùng chứa cả mấy
chục lít, mà cũng
dùng lưỡi để nêm nếm
từ ngày này qua ngày
khác thì lại là
chuyện khó tin.
Người có trí thông
minh một chút, sau
một thời gian đứng
bếp, sẽ nhớ ngay với
ngần ấy nước, mình
sẽ dùng mấy ký xương,
bao nhiêu muối và
bao nhiêu đường, mấy
củ hành và chừng nào
quế, v.v… Riết, chắc
chắn sẽ thành thói
quen. Người đầu bếp
ấy sẽ không cần nêm
tới nêm lui nữa.
Thì lúc ấy, đã có
công thức rồi chứ
còn gì nữa? Mà đã là
công thức thì tại
sao lại không dạy
được? Dạy cho người
Việt Nam được thì
tại sao không dạy
cho một người nước
ngoài nào đó được?
Trong cuốn tiểu
thuyết Em có gì bí
mật, hãy mail cho
anh đăng trên Tiền
Vệ, Nguyễn Viện kể:
“Chúng tôi vào quán
phở do một người
Nhật làm chủ trên
đường Đồng Khởi. Tôi
vẫn cho rằng phở ở
đây ngon nhất Việt
Nam. Phở xuất xứ từ
miền Bắc, nhưng chỉ
ở Sài Gòn, phở mới
được công nghệ hóa.
Nước lèo của phở
Nhật đậm đặc như keo.”
Gần đây, đọc báo,
tôi thấy ở Mỹ bắt
đầu xuất hiện một số
tiệm phở mà đầu bếp
lại là người Mỹ. Mỹ
thứ thiệt.
Mà cũng phải chứ. Có
hay ho gì việc dành
độc quyền một món ăn
hay một đặc sản gì
đó.
Một ngày nào đó, ví
dụ, bánh xèo phổ
biến như là pizza,
để đi đâu cũng bắt
gặp. Mà đầu bếp
không nhất thiết
phải là người Việt.
Thì sao?
Thì đáng vui chứ sao.
Đáng tự hào nữa là
khác.
Trở lại với cái tiệm
ăn Nhật Bản ở đường
Paganini, Nice. Ở
trên, tôi có nêu lên
vài lý do tại sao
tôi thường ghé tiệm
ấy: Đẹp, ngon, ân
cần, lịch sự. Còn có
lý do này nữa: Chủ
quán và đầu bếp là
người Việt Nam.
Ủa, là người Việt
Nam thì có dính dáng
gì đến chất lượng
món ăn Nhật Bản.
Có đấy!
Vài lần đầu, vào
tiệm, gọi các món ăn
thuần Nhật Bản, tôi
thấy ok. Không khác
mấy mấy tiệm Nhật
Bản chính gốc tôi
thường ăn.
Một hôm, buổi tối,
tôi gọi món cá hồi
chiên. Dĩa cá được
trình bày rất đẹp.
Đẹp đến độ tôi ngần
ngừ không dám ăn.
Phải lấy máy chụp
một tấm trước đã.
Nhưng ăn một hai gắp
đầu tiên lại thấy có
cái gì như thiêu
thiếu. Cá? Ừ thì vẫn
ngon. Nhưng có cái
gì đó thiêu thiếu.
Nhìn cách ăn của tôi,
người chủ quán hiểu
ngay tức khắc. Anh
tự động chạy vào bếp
rồi mang ra một chén
nước mắm ớt.
Tôi múc nước mắm chế
lên miếng cá hồi.
Trời, chưa bao giờ
tôi ăn cá hồi chiên
theo kiểu Nhật Bản
mà đậm đà và ngon
đến thế! |