|
Rắn,
nhện,
những
ngôi
nhà
“ma”
và
những
bộ
phim
kinh
dị
rùng
rợn..
là
những
đề
tài
mà
mỗi
khi
nhắc
đến
hay
chứng
kiến
thì
sẽ
có
không
ít
người
sợ
hãi
đến
nổi
cả
da
gà,
tóc
gáy
dựng
đứng
lên,
thế
nhưng
trên
thế
giới
đang
có
một
người
phụ
nữ
tỏ
ra
không
sợ
bất
kỳ
điều
gì
trong
số
đó,
bà
ấy
không
sợ
bất
kỳ
thứ
gì.
Số
phận
kỳ
lạ
của
người
phụ
nữ
không
biết
sợ
Đó
là
một
phụ
nữ
người
Mỹ,
nhân
vật
chính
xin
được
phép
giấu
tên
mà
chỉ
mang
ký
hiệu
tên
bằng
2
chữ
“S.M”,
hiện
đang
sống
trong
một
khu
phố
nghèo
nàn,
nơi
đang
diễn
ra
nhiều
vụ
phạm
tội
nguy
hiểm.
Sự
giấu
tên
của
bà
chính
là
nhằm
giúp
cho
người
phụ
nữ
này
tránh
khỏi
bị
mưu
sát
từ
các
băng
đảng
tội
phạm
và
trường
hợp
kỳ
lạ
của
người
phụ
nữ
này
đã
được
trích
đăng
tải
trên
tờ
tạp
chí
khoa
học
“Sinh
vật
học
đương
thời”.
Các
nhà
nghiên
cứu
thần
kinh
học
tại
trường
Đại
học
Iowa
ở
thành
phố
Iowa,
bang
Iowa
(Mỹ)
đang
trong
thời
gian
nghiên
cứu
về
trường
hợp
của
S.M
trong
suốt
một
thời
gian
dài
bởi
vì
trường
hợp
của
bà
là
đặc
biệt
hiếm
gặp,
nó
đã
gây
hư
hại
đến
vùng
hạch
Amygdala
ở
cả
hai
bên
bán
cầu
não
của
bà.
Amygdala
là
một
cấu
trúc
hình
quả
hạnh
nhân
đóng
vai
trò
quan
trọng
trong
việc
hình
thành
nên
sự
sợ
hãi
và
các
trạng
thái
cảm
xúc
khác,
mặc
dù
các
chuyên
gia
nói
rằng,
vai
trò
thực
sự
của
cấu
trúc
này
hiện
vẫn
chưa
rõ
ràng
lắm.

Vùng
hạch
Amygdala
trên
não
của
người
phụ
nữ
S.M
đã
không
còn
hiển
thị.
Sự
hư
hại
của
Amygdala
ở
người
phụ
nữ
S.M
được
gây
ra
bởi
một
chứng
bệnh
Urbach-Wiethe
(đây
là
một
chứng
bệnh
hiếm
gặp,
nó
là
một
chứng
bệnh
do
rối
loạn
di
truyền,
gây
thiếu
hụt
canxi
và
tổn
thương
đến
hạch
Amygdala).
Theo
ông
Daniel
Tranel,
một
trong
những
tác
giả
nghiên
cứu
kiêm
giáo
sư
thần
kinh
học
và
tâm
lý
học
tại
trường
Đại
học
Iowa,
phát
biểu:
“Chúng
tôi
muốn
biết
rằng:
Có
hay
không
một
dạng
sợ
hãi
thông
thường
đã
phản
hồi
đến
S.M
gây
ra
sự
kích
động
sợ
hãi?”.
Nhằm
xác
định
những
tác
động
đối
với
trường
hợp
hiếm
gặp
này
trong
việc
phản
hồi
cảm
giác
sợ
hãi,
Daniel
Tranel
và
các
đồng
nghiệp
của
mình
đã
cho
S.M
lần
lượt
tiếp
xúc
với
những
thứ
mà
người
bình
thường
cảm
thấy
sợ
hãi
như
nhện,
rắn,
một
trong
những
ngôi
nhà
“ma”
và
xem
những
bộ
phim
kinh
dị.
Cùng
với
đó
họ
đã
tiến
hành
thẩm
định
rất
nhiều
các
câu
hỏi
về
hội
chứng
sợ
hãi
của
S.M
trong
giai
đoạn
thí
nghiệm
kéo
dài
3
năm
và
cũng
hỏi
cảm
giác
của
S.M
để
đánh
giá
các
mức
độ
cảm
xúc
khác
nhau
tại
những
thời
điểm
ngẫu
nhiên
trong
thời
gian
kéo
dài
3
tháng.
S.M
cho
biết,
bà
không
có
ấn
tượng
gì
đối
với
những
màn
“tra
tấn”
của
các
nhà
khoa
học
cũng
như
có
báo
cáo
cho
rằng,
bà
S.M
vẫn
duy
trì
cảm
xúc
bình
thường
trong
suốt
thời
gian
diễn
ra
các
cuộc
thử
nghiệm.
Mặt
khác,
S.M
cũng
thể
hiện
các
cảm
xúc
khác
như
vui
mừng,
hạnh
phúc
và
buồn
bã.
Trong
quá
khứ,
S.M
từng
va
chạm
với
nhiều
nỗi
khổ
đau.
Bà
từng
bị
dọa
giết
bằng
súng,
bằng
dao
và
tưởng
như
sắp
chết
trong
một
vụ
tai
nạn.
S.M
nói
với
các
nhà
nghiên
cứu
rằng
bà
không
có
cảm
giác
sợ
hãi
trong
suốt
những
thời
kỳ
diễn
ra
các
đợt
thử
nghiệm.
S.M
cũng
nhận
thức
rằng,
bà
không
có
khả
năng
để
phản
ứng
lại
với
nỗi
sợ
hãi
trong
khi
người
bình
thường
đã
la
hét
thất
thanh
vì
sợ.
Theo
TS.
Jon
Shaw,
giáo
sư
tâm
thần
học
tại
trường
Đại
học
Y
khoa
Miami
(Mỹ):
“Cơ
thể
của
S.M
đã
không
có
các
phản
ứng
cần
thiết
khi
sợ
hãi
bởi
vì
hạch
Amygdala
không
có
trong
não”.
Daniel
Tranel
nói
rằng,
cuộc
nghiên
cứu
này
cùng
với
những
trải
nghiệm
trong
quá
khứ
của
S.M,
đã
chỉ
ra
rằng
hạch
Amygdala
đóng
một
vai
trò
sống
còn
đối
với
con
người
trong
việc
phản
hồi
lại
nỗi
sợ
hãi.
Lợi
và
hại
của
bệnh
không
sợ
hãi
Con
trai
cả
của
S.M
(bà
có
ba
đứa
con)
nhớ
lại
về
trường
hợp
của
mẹ
mình
như
sau:
“Tôi
và
những
người
em
của
mình
đang
chơi
trong
sân
nhà
còn
mẹ
tôi
đang
ngồi
trên
hiên
nhà.
Lúc
đó
cả
ba
anh
em
đều
nhìn
thấy
một
con
rắn
đang
bò
trên
đường
đi.
Con
rắn
chẳng
sợ
ai
cả
mà
cứ
tiến
đến
gần
tụi
tôi.
Sợ
quá,
cả
lũ
la
lên
thất
thanh
và
ù
té
chạy
về
một
góc
nhà.
Tôi
la
lên:
Chúa
ơi.
Con
rắn
khổng
lồ
!
Còn
mẹ
tôi
thì
sao?
Bà
ấy
phóng
tới
chỗ
con
rắn
đang
bò,
nhấc
nó
lên,
đặt
lên
bãi
cỏ
và
con
rắn
bò
thẳng.
Có
lẽ
nó
cũng
sợ
cả
mẹ
tôi
luôn!
Có
lần
trong
một
vụ
thanh
toán
băng
đảng,
bọn
khốn
đã
bắn
vào
mẹ
tôi,
còn
bồi
thêm
một
nhát
dao
vào
người
nữa,
lúc
đó
tụi
tôi
tưởng
là
mẹ
sắp
chết
vì
máu
ra
nhiều,
nhưng
kỳ
lạ
là
mẹ
tôi
vẫn
bình
tĩnh,
chẳng
sợ
hãi
gì
cả,
bà
tự
mổ
lấy
viên
đạn,
băng
bó
vết
thương
và
sau
đó
dần
khỏi
bệnh.
Trong
chuyện
này
có
cảnh
sát
địa
phương
làm
chứng”.
Các
nhà
nghiên
cứu
viết:
“S.M
sống
trong
sạch
và
chưa
bao
giờ
gia
nhập
băng
đảng.
Cuộc
sống
của
S.M
rõ
ràng
là
rất
nguy
hiểm,
nhưng
bà
vẫn
bàng
quan,
không
sợ
hãi
ngay
cả
những
tình
huống
khốc
liệt
nhất”.
S.M
nói
rằng,
bà
không
biết
sợ
là
gì
nhưng
lại
giận
giữ
vì
những
điều
tội
tệ
đang
diễn
ra.
Để
xác
nhận
hiện
tượng
bệnh
kỳ
lạ
này,
nhà
khoa
học
Feinstein
nói
rằng:
“Thật
không
may
là
những
bệnh
nhân
bị
mắc
chứng
bệnh
này
rất
hiếm
và
hiếm
khi
có
thể
đưa
họ
ra
ánh
sáng
để
có
thể
nghiên
cứu
sâu
hơn”.
Viện
nghiên
cứu
Y
tế
Quốc
gia
Mỹ
(NIH)
và
Qũy
Học
bổng
Khoa
học
Quốc
gia
Mỹ
tài
trợ
cho
cuộc
nghiên
cứu
hiếm
gặp
này.
|