Những Dị Nhân do tập
luyện Cảm xạ
Mới đây,
bác sĩ Dư Quang Châu
gọi điện cho tôi thông
báo: “Mấy hôm nữa, tớ
sẽ tổ chức cho hàng
trăm người đi trên
than hồng, cậu có hứng
thú thì về Hải Phòng
với tớ”.
Mỗi lần bác sĩ Dư
Quang Châu gọi điện
cho tôi, y rằng ông
lại có một câu chuyện
bất ngờ nào đó dành
cho tôi.
Nhớ lại 5 năm trước,
ông Vũ Thế Khanh, Tổng
giám đốc Liên hiệp
Khoa học công nghệ tin
học ứng dụng (Liên
hiệp UIA) kể với tôi
rằng, có một bác sĩ kỳ
lạ lắm, đang đưa một
môn rèn luyện sức khỏe
rất lạ vào Việt Nam.
Môn học này đào tạo ra
rất nhiều… “dị nhân”!
|
 |
|
Bác sĩ Dư Quang
Châu trong ngày
ra mắt môn cảm
xạ học ở Hà Nội.
|
Nghe ông Khanh kể vậy,
tôi rất tò mò, muốn
gặp ngay bác sĩ Dư
Quang Châu, nhưng phần
lớn thời gian của anh
ở châu Âu và Sài Gòn,
thi thoảng mới ra Hà
Nội, nên không dễ gì
gặp được.
Thế rồi, một ngày, ông
Khanh điện thoại cho
tôi bảo đến ngay Liên
hiệp UIA để xem buổi
biểu diễn lạ nhất thế
giới. Ông Khanh khẳng
định đây sẽ là buổi
biểu diễn lạ nhất thế
giới, là bởi vì, trong
buổi biểu diễn đó, mấy
chục con người sẽ biến
thành “người nam châm”,
hút đủ các loại đồ vật
dính chặt vào người.
Thi thoảng báo chí vẫn
đưa tin, ở một nước xa
xôi nào đó, tất nhiên
là chưa từng có ở Việt
Nam, một người kỳ lạ,
có thể hút thìa dĩa,
bát đĩa, thậm chí cả…
tivi. Nhưng đó là con
số hiếm, mà thế giới
hàng tỷ con người, sao
chả có vài người có
khả năng đặc dị. Nhưng
chuyện ở Việt Nam, mấy
chục người biến thành
“người nam châm”, thì
quả là kỳ lạ, khó có
thể tin được.
|
 |
|
"Người nam châm"
hút thìa, dĩa.
|
Rồi một ngày cuối năm
2006, tôi đã được gặp
ông bác sĩ có khả năng
đào tạo ra những người
đặc dị như lời ông
Khanh kể. Đó là một
người bình thường,
không phải tóc búi củ
hành, râu dài ngang
ngực giống đạo sĩ như
tôi tưởng tượng. Anh
nói giọng miền Nam
cuốn hút và rất dễ gần.
Trong buổi gặp gỡ hôm
đó, tôi rất may mắn,
vì chỉ có mỗi mình tôi
là nhà báo. Còn lại,
toàn các nhà khoa học,
các nhà nghiên cứu và
các… “dị nhân”, tức là
học trò của bác sĩ
Châu. Mục đích buổi
biểu diễn là để các
nhà khoa học nghiên
cứu.
Bác sĩ Dư Quang Châu
nói nhiều về một môn
học, mà thú thực, khi
đó, tôi nghe chả khác
gì vịt nghe sấm. Chỉ
biết rằng, môn học này
đã có ở phương Tây rất
lâu và có rất nhiều
lợi ích. Thế nhưng,
người phương Tây lại
bỏ quên môn học này,
thậm chí họ không biết
đến nữa, gần như thất
truyền. Khi ông Châu
nghiên cứu sâu, phát
triển thêm theo ý
tưởng, cách thức của
mình, thì đã phát hiện
ra nhiều lợi ích không
ngờ tới của cảm xạ.
|
 |
|
Bác sĩ Châu
trong buổi giảng
dạy ngoài trời.
|
Đây là môn học đánh
thức được những khả
năng bí ẩn, tiềm ẩn
trong cơ thể con người.
Ông đã đưa vào Việt
Nam vài năm trước,
nhưng không dám công
bố, chỉ vừa dạy, vừa
học vừa tiếp tục
nghiên cứu. Suốt mấy
năm theo đuổi, ông đã
viết tổng cộng… 17
cuốn sách về môn học
này. Có lẽ là vì quý
tôi, bác sĩ Châu tặng
đủ 17 cuốn, cuốn nào
cũng dày cộp, xếp
thành chồng dày đến
nửa mét để… khủng bố
tôi!
Sau cuộc tranh luận
sôi nổi của các nhà
khoa học, một buổi
biểu diễn kỳ lạ nhất
từ xưa đến nay đã diễn
ra, do học trò của ông
bác sĩ này thể hiện.
Tiếng nhạc ảo não, có
phần kỳ quái bật lên,
những con người già
trẻ, lớn bé, nam nữ
múa theo điệu nhạc.
Điệu múa này được gọi
là múa vô thức. Thú
thực, khi đó, cảm giác
của tôi là… rùng rợn.
Người lảo đảo như say
rượu, người uốn éo như
ma nhập, người giật
đùng đùng như động
kinh.
|
 |
|
Bài tập rung
động thư giãn
rất lạ mắt.
|
Sau này tìm hiểu tôi
mới biết, các điệu múa
đó đã đưa con người về
trạng thái vô thức.
Tiềm thức của con
người sẽ sống dậy, át
đi cái ý thức vẫn tồn
tại hàng ngày. Sức
mạnh của con người
chính là tiềm thức, là
phần ngủ yên của bộ
não. Tiềm thức chiếm
tới 95% của bộ não.
Như thế, tiềm thức mới
là sức mạnh, là bí ẩn
của con người, mà
chúng ta chưa khám phá
ra hết.
Khi tiềm thức sống dậy,
hàng tỷ tế bào thần
kinh sẽ được kích
thích, tạo ra những
khả năng đặc biệt, mà
khoa học hiện đại, con
người chúng ta cũng
chưa hiểu rõ được.
|
 |
|
Diễn viên Phát
Triệu thành... "người
nam châm".
|
Sau những bài múa kỳ
quái, đàn ông thì cởi
áo, đàn bà thì xắn tay.
Người ta bê ra cả
thúng thìa dĩa, mâm
đĩa. Đặt những thứ đó
lên người các “dị nhân”,
những thứ đó bị hút
chặt. Có người dính
được vài cái, có người
dính khắp nơi, không
còn hở chỗ nào mà dính
nữa. Cả điện thoại, cả
bàn là, cả viên gạch
hoa lát nền cũng dính
trên lưng, trên ngực.
Vui nhất là cả nhạc sĩ
nổi tiếng Trần Tiến,
rồi đến diễn viên Phát
Triệu cũng biến thành…
“dị nhân”, gây thú vị
đặc biệt cho những
người chứng kiến.
Cuộc biểu diễn của các
“dị nhân” đã gây ra sự
ngạc nhiên vô bờ cho
các nhà khoa học.
Người quan tâm đặc
biệt nhất là nhà
nghiên cứu Nguyễn Phúc
Giác Hải. Ông quay
phim từ đầu đến đuôi,
chụp hàng ngàn, hàng
vạn kiểu ảnh, rồi đưa
ra đủ các kiểu giải
thích. Tiếc rằng, mọi
sự giải mã vẫn chưa đi
đến đâu cả. Hiện tượng
mà ai cũng biết này
giờ vẫn là bí ẩn.
|
 |
|
"Dị nhân" Trần
Tiến.
|
Phải nói rằng, bác sĩ
Dư Quang Châu nổi
tiếng như cồn cũng từ
chuyện “cho ra lò”
hàng ngàn “dị nhân”
hút đồ vật. Tuy nhiên,
khi hỏi về chuyện này,
ông chỉ cười bảo:
“Chuyện hút đồ vật chỉ
là trò biểu diễn cho
vui thôi, chứ chả mang
lại lợi ích gì. Nhưng
từ khả năng đó, cho
thấy rằng, môn cảm xạ
sẽ đem lại cho con
người nhiều năng lượng,
nhiều sức khỏe”.
Từ câu chuyện hút thìa,
dĩa, liên tiếp nhiều
“dị nhân” ra đời.
Trong số cả vạn học
trò của bác sĩ Châu,
đáng kể nhất là anh Tạ
Quang Thanh, người Hải
Phòng. Với cân nặng
chưa đầy 60kg của mình,
anh có thể hút được
phiến đá nặng tới
65kg, phá kỷ lục không
những ở Việt Nam, mà
có lẽ là cả thế giới.
|
 |
|
"Người nam châm"
Tạ Quang Thanh
hút phiến đá
nặng 65kg.
|
Lạ lùng nhất là trường
hợp chị Nguyễn Thị
Thiêm. Chị này vốn có
khả năng cảm nhận được
mọi vật phía trước khi
bịt mắt lại. Khi được
bác sĩ Châu dạy môn
cảm xạ, khai thông
huyệt đạo, chị có thể
bịt mắt đi xe máy, đọc
sách báo như người mắt
sáng. Tiếc rằng, chị
Thiêm không vận dụng
khả năng đặc biệt của
mình để cống hiến cho
khoa học, cho nước nhà,
mà dùng khả năng đó để
làm những chuyện mang
màu sắc mê tín dị đoan.
Câu chuyện về những
người học trò của bác
sĩ Châu trở thành
những “dị nhân” còn
nhiều lắm. Phần lớn
những học trò đều học
cảm xạ để tự chữa bệnh
cho mình, rồi hướng
dẫn, hoặc chữa bệnh
cho nhiều người khác.
Đã có trường hợp hiếm
hoi do học cảm xạ mà
khối u ác cứ thế teo
đi, có người tự dưng
có khả năng đi tìm
nguồn nước ngầm, có
người đang điếc tự
dưng nghe được, đang
câm tự dưng bập bẹ học
nói. Những người mắc
các bệnh liên quan đến
khí huyết thì rất tốt,
vì môn học sẽ giúp khí
huyết lưu thông, điều
hòa huyết áp.
Vui nhất là chị em béo
tròn béo trục. Học môn
cảm xạ, có thể nhịn ăn
cả chục ngày mà vẫn
khỏe mạnh như thường.
Tập luyện một thời
gian, lượng mỡ tiêu
nhanh chóng, mà sức
khỏe không ảnh hưởng
gì.
Có một thực tế, ở nước
ta gần đây xuất hiện
khá nhiều “dị nhân” và
“siêu dị nhân”. Tôi
đặt câu hỏi với bác sĩ
Châu: “Nhiều siêu nhân,
dị nhân có khả năng hô
mưa đuổi bão tự nhận
là học cảm xạ nên có
khả năng đó? Vậy có
phải họ là học trò của
anh?”.
|
 |
|
Sau khi học cảm
xạ, chị Hoàng
Thị Thiêm bịt
mắt vẫn đọc được
sách.
|
Bác sĩ Châu cho biết:
“Mục đích duy nhất của
môn cảm xạ là để nâng
cao sức khỏe, làm giảm
sự căng thẳng, mệt mỏi
của thần kinh để hướng
đến một cuộc sống lạc
quan, yêu đời. Người
nào học cảm xạ mà
thành “siêu nhân”,
khẳng định làm được
những việc không tưởng,
thì chỉ là những người
hoang tưởng, hoặc cố ý
mạo nhận. Tôi đã viết
17 cuốn sách, nghiên
cứu rất sâu về cảm xạ
học và có cả vạn học
trò, song chưa có
người nào có khả năng
dời non lấp bể”.
Phạm
Ngọc Dương