|

Ðàm Ðăng Khoa, 6 tuổi, có khả
năng đặc biệt về ngày tháng mà khoa học chưa
giải thích hết được. (Hình: Jebb Harris/OC
Register) |
|
|
QUẬN CAM -
Tuần này, báo OC Register số ra ngày 18 Tháng Mười
Một, có một bài phóng sự đặc biệt về em Khoa qua
tên William Ðàm, dưới tựa đề “Calendar Master”, đi
kèm với một số hình ảnh và con số dữ liệu.
Bài viết trên tờ báo Mỹ bắt đầu, “Khi được hỏi về
sự quan trọng của ngày 11 Tháng Chín (9/11) thì
William Ðàm chẳng biết trả lời mô tê gì cả mà chỉ
biết ngớ ngẩn nhìn lại, nhưng khi hỏi ngày đó là
ngày thứ mấy thì lập tức em đáp ngay là “Thứ Ba.”
William trả lời được ngay tuồng như không hề suy
nghĩ. Em nói được bất cứ ngày dương lịch nào từ
quá khứ đến tương lai về sau, với độ chính xác
100%.
Lấy 7 Tháng Mười Hai, 1941, là ngày Nhật bất ngờ
tấn công Trân Châu Cảng, khiến Tổng Thống Franklin
D. Roosevelt phải buộc miệng than “nhục nhã.”
William lắc đầu khi được hỏi có biết gì không về
Thế Chiến Thứ Hai hoặc Pearl Harbor, nhưng khi hỏi
7 Tháng Mười Hai, 1941 rơi vào ngày thứ mấy thì em
nói ngay là Chủ Nhật, không chút do dự.
Hỏi em học được ở đâu về khả năng ấy thì William
chỉ nói, “Thượng Ðế ban cho.”
William thuộc một trong thiểu số cực kỳ hiếm với
khả năng gọi là human calendar calculators. Theo
tường thuật của show truyền hình “60 minutes” phát
vào năm 2007, trên thế giới chỉ có chừng 50 người
có được khả năng đặc biệt đó.
Bác Sĩ Darold A. Treffert, giáo sư lâm sàng về tâm
thần học thuộc Wisconsin Medical School, người
từng nghiên cứu và có bài viết về hiện tượng này.
Ông nói, “Có trường hợp người ta nghiên cứu về
trình tự ngày tháng, nhưng nhiều trường hợp có
người không hề nghiên cứu nhưng vẫn biết được nhờ
bẩm sinh. Cơ chế nào để mà có như vậy được thì vẫn
còn là bí ẩn.”
Các chuyên gia tin rằng human calendar calculators
thấy được trình tự ngày tháng bằng thị giác. Họ
không dựa vào con số hay toán học để tính ra như
người bình thường vẫn làm, đa số không “tính ra”
câu trả lời mà thấy ngay trong đầu.
Theo bài viết trên báo Người Việt, cha mẹ của bé
William Ðàm (tức Ðàm Ðăng Khoa) là anh Ðàm Hữu
Ðông và chị Kathleen Lê không nghĩ là William đã
từng nghiên cứu về lịch ngày tháng, nhưng thường
dùng lịch điện tử trên máy BlackBerry của bố để
kiểm lại đáp số trong đầu của mình.
William phải mất nhiều thì giờ khi làm việc kiểm
lại ngày tháng trên điện thoại di động, hơn là em
tự đưa ra ngay câu trả lời từ trong đầu.
Danh từ chuyên môn trong tâm thần học
(psychiatric) gọi calendar calculators là
“savants”, để chỉ người có một khả năng đặc biệt.
Nhiều người có hội chứng savant syndrome thường
mang chứng tự kỷ (autism), hoặc khiếm khuyết tâm
linh, không biết cách giải thích suôn sẻ hoặc san
sẻ tài năng của mình với người khác.
William lại không mang tính tự kỷ, bác sĩ nhi khoa
của em là Tram Nguyen Mok, ở Fountain Valley cho
biết em vẫn phát triển và giao tế một cách bình
thường. Cha mẹ của William nói rằng điều hơi bất
thường trong thời kỳ phát triển của em là đến 3
tuổi rưỡi em mới biết nói. Em phải theo học những
lớp speech therapy lúc còn mẫu giáo và nay là một
học sinh lớp một bình thường như mọi em khác.
Bác Sĩ Treffert nói rằng nếu William không là một
“savant” thì lớn lên em sẽ là một kẻ phi thường -
một thiên tài phát triển thành những năng khiếu
khác.
Ông tiếp lời, “Khi năng khiếu tỏ lộ nơi một trẻ
với chức năng thần kinh bình thường (neurotypical
child), hay nơi một savant, hay một người phi
thường, tôi khuyên quí vị nên cho trẻ có cơ hội
được tôi luyện về năng khiếu.”
Cha của William khám phá khả năng đặc biệt của con
hồi Tháng Tám. Trong xe hơi, William hỏi bố hôm
nào em mới đến bác sĩ để chích ngừa. Anh Ðông biết
ngày hẹn nhưng không nhớ ngày nào và là ngày thứ
mấy trong tuần. Nhưng William thì nhớ rõ và nói
được cả ngày thứ mấy nữa.
Anh Ðông hồi tưởng, “Tôi thắc mắc làm sao mà
William có thể biết như vậy?”
Calendar calculators thường có khả năng nhớ ngày
tháng một cách kỳ diệu, họ còn nhớ được hôm đó
thời tiết như thế nào nữa. William nhớ một số chi
tiết nhưng chưa đến độ quá thâm hậu như thế. Khả
năng về toán của William có thể sánh với các em
hạng giỏi thuộc lớp một cùng lứa.
Khi được hỏi về ngày tháng, William lắng nghe chăm
chú rồi lập lại thành lời con số ấy, mắt nhìn
ngước lên, và đưa ra câu trả lời trong hai, ba
giây. Trong giọng nói của em không có vẻ gì do dự,
ngay những ngày tháng được hỏi cả hằng tỉ năm
trong tương lai.
Trong cuộc phỏng vấn gần đây với báo OC Register,
William được hỏi để thử về năng khiếu của em, bắt
đầu với ngày 9 Tháng Giêng, năm 900,000. William
khẽ mỉm cười rồi xoa tay đáp “Chủ Nhật.”
Ngày 19 Tháng Mười Hai, năm 110,000,000, 000;
William trả lời là Thứ Ba trong ba giây. Cả hai
câu đều được kiểm lại đúng chính xác trên máy điện
toán.
William tuồng như không hiểu tầm quan trọng về
điều em có khả năng làm được, và giữ im lặng khi
yêu cầu em giải thích vì sao em làm được như thế
như kia.
Em tránh né mọi câu hỏi và tránh nhìn thẳng vào
mắt. Ví dụ hỏi em định nghĩa năm nhuận là gì em
không nói được dù rằng bản năng cho em biết năm
nào là năm nhuận.
Cha mẹ William chưa muốn ép con mình nhiều, em
chưa hề thử qua về trí thông minh bằng IQ test,
hoặc qua chương trình của tiểu bang gọi là Gifted
and Talented Education.
William rất kén chọn điều em thích. Em thích trò
chơi chữ ở trên mạng mà nhà trường đề nghị, cũng
như thích nghe tiếng điện thoại reo trên máy
BlackBerry của bố, có khi em cứ nghe đi nghe lại
mãi.
Anh Ðông nói, “Tôi cố bắt cháu học về con số nhưng
cháu không thích. Nếu cứ ép đến một mức nào đó
cháu sẽ quay đi chỗ khác.”
William cũng thích xem phim hoạt hình trên truyền
hình, nhưng khi cha mẹ em mua cho em một máy
Nintendo DS video game player thì em không chịu
chơi máy đó.
Anh Ðông kết luận, “Nếu cháu nó có năng khiếu thì
tốt cho cháu. Tôi chẳng có gì bận tâm cả. Miễn là
cháu thấy được an toàn và sung sướng là tôi cũng
vui cho cháu.
|