| |
Tự
kỷ ám thị: Chìa khóa của sự phi
thường |
|
| |
|
|
|
| |
Trong rất
nhiều trường hợp, tự kỷ ám thị đã đem lại thành
công cho con người ngoài sức tưởng tượng, những
việc mà bản thân họ nghĩ mình không có khả năng
làm được.
Người ta có thể sử dụng nó như một liệu pháp để
ngăn chặn và vượt qua bệnh tật. Thậm chí nó có thể
đưa một con người cận kề danh giới mong manh của
sự sống và cái chết, từ sự suy sụp khi nghĩ không
còn khả năng cứu chữa trở lại với cuộc sống vui
tươi.
Khám phá tiềm năng
Nhà nghiên cứu Nguyễn Vũ Tuấn Anh – Giám đốc Trung
tâm lý học Đông phương, Hội nghiên cứu khoa học
Đông Nam Á cho biết, từ thời xa xưa, cho dù kiến
thức của con người còn hạn hẹp thì người ta đã
biết được giá trị tác động của tinh thần lên vật
chất, cụ thể hơn là đối với cuộc sống và bản thân
của con người. Người ta tự nhủ với chính mình về
một điều nào đó để tự khuyến khích mình đạt được
những khả năng mà bản thân trước đây không có -
hoạt động đó, người ta gọi là tự kỷ ám thị.
Từ cổ xưa người ta đã nói đến sự tương tác giữa ý
thức và bản thể. Ví như sự tương tác của những
người học thiền, tu luyện tự tạo cho mình sau khi
viên tịch trở thành ngọc xá lỵ. Hoặc những người
tự cho mình có khả năng nào đó như đi trên than
lửa cháy rừng rực mà không bị bỏng hoặc đi trên
các mũi giáo nhọn mà không việc gì.
Ngoài sự rèn luyện (như người thiền) có thể ngồi
dưới giá lạnh rất lâu mà không bị cảm giác “rét
cắt da cắt thịt” chi phối thì họ còn có niềm tin
mãnh liệt vào khả năng “siêu nhiên” của mình.
“Tự kỷ ám thị có phương pháp, có ý thức nhằm phục
vụ mục đích tốt sẽ đem lại những kết quả tốt”, nhà
nghiên cứu Nguyễn Vũ Tuấn Anh nhấn mạnh, “Tuy
nhiên, có những người hay liên tưởng xấu khi gặp
một ai đó bị tai nạn hoặc xui xẻo sẽ bị ám ảnh và
dễ dẫn đến trầm cảm, nặng hơn là hoang tưởng.Đặc
biệt mẫn cảm với tác động này là những người có hệ
thần kinh yếu, dễ bị kích động”.
Người có thần kinh yếu nếu bị ai đó nói “hôm nay
trông sắc mặt anh thế nào ấy, có chuyện gì không
ổn phải không”, điều đầu tiên nếu người đó không
có vấn đề gì về tinh thần và sức khoẻ sẽ là câu
trả lời “không”.
Nhưng nếu có người cố tình trêu ghẹo, nói đi nói
lại nhiều lần và có nhiều người cùng tham gia nói
vậy sẽ khiến họ không thể bình tâm, tinh thần sẽ
hốt hoảng, dẫn đến những hành vi sai lạc.
Trong các lễ hội của một số dân tộc trên thế giới,
nhiều người dùng que sắt xiên qua má, hoặc dùng
móc sắt móc vào da thịt mình để kéo xe mà không có
cảm giác đau đớn. Hay trong cuộc chiến tranh chống
Mỹ của ta, một nữ dân quân đã vác những tải đạn
hàng trăm kilôgram mà một người bình thường với
trọng lượng nhỏ bé như vậy không thể làm nổi.
Theo nhà nghiên cứu Nguyễn Vũ Tuấn Anh, đây là
dạng tự kỷ ám thị vô thức. Lúc đó trong chiến
tranh, giữa cái sống và cái chết đan xen, tinh
thần chiến đấu bảo vệ tổ quốc đã khiến người con
gái đó nghĩ mình phải vác thật nhiều, thật nhanh
để cung cấp đạn cho đồng đội đã khiến cô vác được
tải đạn gấp mấy trọng lượng của mình.
Câu chuyện về một kẻ ăn trộm, khi bị đuổi bắt đã
chui tọt vào chuồng gà có cửa chuồng bé tí, hoặc
nhảy vút qua bức tường cao 4 - 5m để thoát thân
cũng thể hiện khả năng ám thị vô thức trong hoàn
cảnh bức bách, ngàn cân treo sợi tóc.
Khả năng chữa bệnh kỳ diệu
Khả năng phi thường của con người quả thật chưa
thể khai thác, phát huy hết, chính tự kỷ ám thị
giúp phát huy được tiềm năng con người. Nhà nghiên
cứu Nguyễn Vũ Tuấn Anh cho biết thêm, có những
dạng tự kỷ ám thị có ý thức và phương pháp, người
ta tập trung tư tưởng, ý nghĩ của mình bằng một
câu nói, một vật cụ thể nào đó và lặp đi lặp lại
ước muốn của mình trong đầu.
Chính vì thế, tự kỷ ám thị có thể giúp con người
chữa được bệnh hiểm nghèo. Thậm chí người ta có
thể làm thay đổi cấu trúc vật lý và cơ địa của
mình cho thích nghi với điều ý chí họ mong muốn.
Thời chiến tranh, nhiều thương binh đã được bác sĩ
khuyến khích sử dụng phương pháp tự kỷ ám thị để
họ không có cảm giác đau đớn khi bị phẫu thuật mà
không có thuốc gây tê.
Tâm lý trị liệu là sự trị bệnh bằng tư tưởng, ý
lực hay còn gọi là tự kỷ ám thị hoặc là “tự thôi
miên”. Chúng ta biết rằng, tế bào hay hệ miễn dịch
của con người hoạt động không tự ý, nghĩa là những
hoạt động theo tín hiệu từ trung ương thần kinh.
Vì thế khi phải chiến đấu với bệnh tật, tự thôi
miên bằng câu “tôi lành bệnh, tôi mạnh khỏe” thần
kinh trung ương sẽ đánh đi những tín hiệu tốt, rất
nhiều lần như thế, hệ miễn dịch sẽ “buộc” phải
hoạt động theo chiều hướng vãn hồi sức khỏe.
Trong trường hợp này, nếu án thị chuyên nhất có
thể cơ thể sẽ sản sinh chất endorphine một cách
cục bộ nhằm xoa dịu khi cơn bệnh hành hạ. Chất
endorphine là dạng “morphin nội sinh” ai cũng có.
Nó có nhiệm vụ hóa giải mọi sự đau nhức, mỏi mệt
như một liều giảm đau, an thần.
Nhiều người yêu thích sân khấu đều biết rõ nghệ sĩ
tài năng I. N. Pevxôp (Nga). Ở ngoài đời ông bị
tật nói lắp, nhưng trên sân khấu ông đã khắc phục
được nhược điểm này. Bằng cách nào vậy? Nghệ sĩ đã
ám thị mình rằng trên sân khấu không phải ông, mà
là một người khác nói và diễn, đó là nhân vật của
vở diễn, con người không nói lắp. Và điều đó luôn
luôn có tác dụng tốt.
Dưới tác động của tự kỷ ám thị, người ta có thể
chữa cho người bị liệt chân tay, có thể bị điếc và
mù bất thình lình. Điều căn bản gây ra hiệu quả đó
chính là do, chẳng hạn, ở người bị mù thì không
phải các tế bào thần kinh bị hỏng, mà chỉ có hoạt
động ở vùng não chỉ huy thị giác bị rối loạn thôi.
Ở vùng não đó, dưới tác động của tự kỷ ám thị đã
phát triển một ổ ức chế bền vững, tức là những tế
bào thần kinh mà hoạt động bị gián đoạn một thời
gian khá lâu. Các tế nào đó thôi không nhận các
tín hiệu tới và trả lời chúng nữa. Vậy có thể chữa
cho những bệnh nhân như thế bằng cách áp dụng thôi
miên và ám thị, hơn nữa, sự khỏi bệnh đến ngay tức
khắc và làm cho người không am hiểu phải sửng sốt.
“Từ lâu, các nhà khoa học đã giải thích được những
điều “huyền diệu” như thế. Con người có thể làm
được những điều kỳ diệu để phát huy sức mạnh tiềm
ẩn của mình phục vụ cho bản thân và cuộc sống. Và
một điều quan trọng, là hãy ám thị một cách thật
tích cực, bởi nếu làm ngược lại, con người sẽ nhận
được những kết quả xấu không mong muốn”, nhà
nghiên cứu Nguyễn Vũ Tuấn Anh nói.
“Tự kỷ ám thị cũng có thể đem lại những hậu quả
xấu nếu họ tự kỷ sai – không phù hợp với tồn tại
khách quan, kiểu như một người luôn tự tưởng tượng
mình có khả năng... bay như chim, cho đến một ngày
quyết định bay từ trên tầng cao và kết cục là phải
trả giá đắt cho hành động đó.
Có người tưởng mình là vĩ nhân, cho mình là siêu
nhân hay thần nọ, thánh kia, đến mức độ hoang
tưởng, mắc chứng tâm thần. Cũng có người lúc nào
cũng nghĩ mình yếu và bệnh tật thì sẽ luôn mệt mỏi,
không muốn làm gì và rất dễ mắc bệnh.
Cũng là tự kỷ ám thị nhưng người luôn buồn rầu hay
lo nghĩ sẽ dẫn đến trạng thái gầy mòn, tiều tụy và
tóc bạc rất nhanh. Vì khi đó, trung ương thần kinh
liên tục đánh đi tín hiệu xấu khiến các tế bào
hoạt động theo chiều hướng xấu. Cho nên, một người
bệnh mà lúc nào cũng rên rỉ, buồn rầu, tuyệt vọng…
thì hệ miễn dịch cũng sẽ hoạt động theo chiều
hướng bất lợi”.
(Nhà nghiên cứu Nguyễn Vũ Tuấn Anh)
Hà Thư |
|
|
| |
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|