Tokyo
là thủ đô của Nhật
Bản. Trong tiếng Nhật,
Tokyo có nghĩa là "Thủ
đô ở phía đông". Không
chỉ là một đô thị
riêng lẻ mà ngày nay
Tokyo là trung tâm của
Vùng thủ đô Tokyo .
Trung tâm hành chính
của Tokyo đặt ở khu
Shinjuku. Tokyo nằm ở
phía Tây Bắc của vịnh
Tokyo, giáp với các
tỉnh Chiba, Saitama,
Yamanashi và Kanagawa.
Về khí hậu, Tokyo nằm
ở vùng có khí hậu cận
nhiệt đới ẩm với mùa
hè nóng và mùa đông êm
dịu. Vị trí nằm ở bờ
biển Thái Bình Dương
giúp Tokyo có khí hậu
mát mẻ hơn những thành
phố khác trên thế giới
cùng vĩ độ. Lượng mưa
bình quân hàng năm là
138 cm với mùa hè ẩm
ướt và mùa đông khô
ráo. Tuyết thỉnh
thoảng mới có nhưng
đều xuất hiện hàng
năm.
Tầm quan trọng của
Tokyo được nâng lên
chủ yếu là do công của
hai người: Tokugawa
Ieyasu và Minh Trị
Thiên Hoàng (Meiji).
Vào năm 1603, sau khi
thống nhất các sứ quân
đánh lẫn nhau ở Nhật
Bản, Tướng quân
Tokugawa Ieyasu thiết
lập Edo (bây giờ là
Tokyo) như là căn cứ
của ông. Kết quả là,
thành phố phát triển
nhanh chóng và trở
thành một trong những
thành phố lớn nhất
trên thế giới với dân
số trên 1 triệu người
vào thế kỉ 18. Nó trở
thành thủ đô de facto
của Nhật Bản mặc dù
hoàng đế sống ở Kinh
Đô, thủ đô của vương
quốc.
Sau 263 năm, chế độ
Tướng quân bị lật đổ
dưới danh nghĩa chấn
hưng chế độ quân chủ.
Vào năm 1869, Minh Trị
Thiên Hoàng vừa 17
tuổi chuyển về Edo,
được đặt tên lại là
"Tokyo" (Đông Kinh)
một năm trước đó.
Tokyo đã là trung tâm
chính trị, kinh tế và
văn hóa của quốc gia,
và cung điện của hoàng
đế làm nó trở thành
một thủ đô de facto
của vương quốc cũng
như là Lâu đài Edo
trước đây trở thành
Cung điện hoàng gia.
Thành phố Tokyo được
thiết lập và tiếp tục
là thủ đô cho đến khi
nó trở thành một quận
vào năm 1943 và sát
nhập vào "Khu đô thị
mở rộng" của Tokyo.
Tokyo có 23 quận : Adachi ,
Arakawa, Bunkyō, Chiyoda, Chūō ,
Edogawa, Itabashi, Katsushika ,
Kita, Kōtō , Meguro , Minato ,
Nakano , Nerima , Ōta , Setagaya
, Shibuya, Shinagawa , Shinjuku
, Suginami , Sumida, Toshima &
Taitō.
và 26 đô thị Tokyo :
Akiruno
Akishima
Chōfu
Fuchū
Fussa
Hachiōji
Hamura
Higashikurume
Higashimurayama
Higashiyamato
Hino
Inagi
Kiyose
Kodaira
Koganei
Kokubunji
Komae
Kunitachi
Machida
Mitaka
Musashimurayama
Musashino
Nishitōkyō
Oume
Tachikawa
Stone foundation of
the main tower at Edo
CastleTokyo, cũng như
Osaka, đã được thiết
kế từ thập niên 1900
như là thành phố đường
sắt, nghĩa là thành
phố xây xung quanh các
nhà ga xe lửa lớn với
một mật độ dân số cao,
do đó các đường sắt
nội thành có thể được
xây với giá khá rẻ ở
độ cao của mặt đường.
Điều này khác với các
thành phố trên thế
giới khác như Los
Angeles với mật độ dân
thấp chủ yếu là cho xe
hơi chạy, và mặc dù
các đường cao tốc đã
được xây dựng, các
thiết kế cơ bản vẫn
không thay đổi cho đến
ngày hôm nay.
Tokyo đã trải qua hai
tai họa lớn và hồi
phục một cách đáng kể
từ hai sự kiện đó. Một
là trận động đất lớn
Kanto vào năm 1923, và
tai họa kia là Thế
chiến thứ hai. Những
bom lửa năm 1945 cũng
hủy diệt không kém hai
quả bom nguyên tử ở
Hiroshima và Nagasaki
cộng lại. Nhiều khu
vực trong thành phố bị
san phẳng.
Sau chiến tranh, Tokyo
được xây dựng lại hoàn
toàn, và được trưng
bày cho thế giới xem
trong Thế vận hội 1964
tổ chức tại thành phố
này. Tokyo trở thành
thành phố lớn nhất
trên thế giới vào năm
1965 (vượt qua khỏi
New York). Thập niên
1970 đem lại những
phát triển về chiều
cao như Sunshine 60,
một sân bay mới và gây
tranh cãi (Sân bay
quốc tế Narita) tại
Narita (rất xa bên
ngoài Tokyo), và một
dân số tăng lên khoảng
11 triệu người (trong
khu vực metropolitan).
Hệ thống tàu điện ngầm
của Tokyo và các đường
xe lửa đi lại trong
thành phố trở thành
bận rộn nhất trên thế
giới bởi vì càng nhiều
người di chuyển đến
khu vực này. Vào thập
niên 1980, giá địa ốc
tăng vọt trong một
bong bóng kinh tế:
nhiều người giàu lên
nhanh chóng, nhưng
bong bóng vỡ đầu thập
niên 1990 và nhiều
công ty, ngân hàng, và
cá nhân bị vướng phải
giá địa ốc suy giảm về
giá trị. Một suy thoái
kinh tế theo sau đó,
làm thập niên 1990
thành "thập niên bị
mất" của Nhật mà bây
giờ nó đang hồi phục
chậm chạp.
Tokyo vẫn chứng kiến
các phát triển đô thị
mới trên những vùng
đất ít sinh lợi hơn.
Những công trình gần
đây bao gồm Ebisu
Garden Place, Tennozu
Isle, Shiodome,
Roppongi Hills,
Shinagawa (bây giờ
cũng là nhà ga
Shinkansen), và nhà ga
Tokyo (phía
Marunouchi). Các tòa
nhà quan trọng đã bị
phá bỏ để dành chỗ cho
những khu siêu thị
hiện đại hơn như dãy
đồi Omotesando. Các dự
án đắp thêm đất ở
Tokyo cũng đã diễn ra
trong nhiều thế kỉ.
Nổi bật nhất là khu
vực Odaiba, bây giờ là
một trung tâm mua bán
và giải trí.
Tokyo bị tàn phá bởi
các trận động đất mạnh
vào năm 1703, 1782,
1812, 1855 và 1923.
Trận động đất năm
1923, với ước tính
cường độ vào khoảng
8.3, giết hại 142.000
người.
Cũng có nhiều dự án
khác nhau được đề nghị
để di chuyển các cơ
quan chức năng của nhà
nước từ Tokyo đến một
thủ đô thứ hai ở một
vùng khác của Nhật
Bản, để làm giảm đi sự
phát triển nhanh chóng
ở Tokyo và vực dậy
những vùng chậm phát
triển về mặt kinh tế.
Những dự án này còn
nhiều tranh cãi trong
Nhật bản và chưa được
thực hiện.
Do sự tiến hóa trong
phương pháp chữ Nhật
được phiên âm ra
Romaji, các văn bản cũ
có thể nhắc đến thành
phố như là "Tokio".
Không chỉ là trung tâm
hành chính của Nhật
Bản mà Tokyo còn là
trung tâm kinh tế của
cả nước.
Tokyo có nền kinh tế
của khu đô thị lớn
nhất thế giới (xem
thêm Danh sách các
thành phố theo GDP):
GDP của thành phố này
vào khoảng 1.315 tỷ
USD lớn hơn kinh tế
của Canada, là nền
kinh tế lớn thứ 8 trên
thế giới[1]. Nó là
trung tâm tài chính
quốc tế, là nơi đặt
trụ sở chính của một
vài ngân hàng đầu tư
và công ty bảo hiểm
lớn nhất thế giới, và
là đầu mối của Nhật về
giao thông, công
nghiệp xuất bản và
phát thanh truyền
hình.
Trong phát triển mang
tính tập trung của nền
kinh tế Nhật theo sau
Thế chiến thứ hai,
nhiều công ty lớn di
chuyển tổng hành dinh
của họ từ các thành
phố như Osaka (thủ đô
thương mại lịch sử của
Nhật) đến Tokyo, trong
cố gắng lợi dụng sự
thâm nhập dễ dàng hơn
vào hệ thống nhà nước.
Xu hướng này đã bắt
đầu chậm dần đi do sự
bùng nổ dân số ở Tokyo
và mức sống đắt đỏ ở
đó.
Tokyo được xếp hạng
bởi Economist
Intelligence Unit là
thành phố đắt đỏ nhất
trên thế giới (giá
sinh hoạt cao nhất)
trong 14 năm liền cho
đến 2006[2]. Chú ý
rằng điều này chỉ đúng
cho mức sống của một
thương gia người
phương Tây. Nhiều
người Nhật vẫn sống
được qua ngày một cách
tiết kiệm ở Tokyo, do
tỉ lệ tiết kiệm quốc
gia cao.
Thị trường chứng khoán
Tokyo lớn thứ nhì trên
thế giới tính theo trị
giá thị trường của các
cổ phiếu được niêm
yết, với hơn 4.000 tỷ
USD. Chỉ có Thị trường
chứng khoán New York
là lớn hơn. Tuy nhiên,
tầm vóc của nó đã giảm
đi đáng kể từ sau vụ
bong bóng của thị
trường địa ốc đạt cực
đỉnh đầu những năm
1990, khi nó chiếm
trên 60 phần trăm của
toàn bộ trị giá chứng
khoán trên thế giới.
Về Giáo dục, Tokyo là
nơi tập trung nhiều
trường đại học lớn như
: Đại học Tokyo , Đại
học Hitotsubashi
Đại học Công nghiệp
Tokyo , Đại học
Nông-Công nghiệp Tokyo
, Đại học Hải Dương &
Đại học Thủ đô Tokyo .
Tư lập gồm : Đại học
Waseda, Đại học Keio &
Đại học Meiji
Nơi du lịch:
Hoàng cung Nhật hoàng
Tháp Tokyo
Công viên Ueno
Chùa Asakusa
Đền thờ Yasuguni
Điện thờ Meiji
Xem thêm hình :







(Tổng hợp - Theo Wiki)