|
Trên sân
khấu, nhà ảo thuật tuyên bố sẽ biến
chiếc váy trắng của nữ phụ tá đang mặc
thành váy đỏ. Đầu tiên, ông chiếu đèn
pha màu đỏ vào cô gái. Rồi điều kỳ
diệu xảy ra: khi đèn đỏ tắt đi, cô
thật sự đứng trong chiếc váy đỏ. Điều
gì đã xảy ra?
Qua nhiều thế kỷ, các nhà ảo thuật đã
phát triển nhiều phương cách để đánh
lừa trí óc con người. Giờ đây các nhà
khoa học thần kinh bắt đầu quan tâm
đến họ: Xảo thuật của họ giúp giải
thích việc nhận thức trong não hoạt
động ra sao.
Apollo Robbins, một kẻ móc túi cũng là
một nhà nghệ thuật. Ông đã theo đuổi
cách dàn dựng được phát triển cao độ
để móc ví tiền của nạn nhân trong túi
áo hay tháo trộm đồng hồ đeo tay.
Giá trị tiêu khiển cao của nghề nghiệp
đã tạo cơ hội cho ông công khai hóa
nghề của mình: Trong cuộc sống thứ hai
như là nhà ảo thuật, Robbins xuất hiện
sáng ngời trước nhiều khán giả có địa
vị cao - thí dụ như khi ông đánh lừa
nhân viên an ninh bí mật của Jimmy
Carter ngay trước mắt vị cựu tổng
thống, giống như lừa những cụ già đã
về hưu.
Và bây giờ kẻ cắp lang thang này còn
đến với khoa học nữa, vì khả năng ảo
thuật như Robbins - làm cho người khác
lẫn lộn hay đánh lừa họ hoàn toàn - đã
làm các nhà khoa học thần kinh chú ý.
Chẳng hạn Robbins có thể đánh lừa cảm
nhận của người bị đánh cắp. Tuy không
biết gì nhiều về kết nối của các dây
thần kinh, nhưng rõ ràng ông đã theo
trực giác mà làm đúng tất cả:
Trên đường tìm "con mồi", thay vì rình
mò cố gắng không gây sự chú ý từ phia
sau lưng nạn nhân, ông đổ xô đến người
đang trong tầm ngắm. Nạn nhân vẫn còn
đang không hay biết gì - bị va chạm,
bị sờ mó, bị nhìn trừng trừng hay bị
chen lấn, thì Apollo có thể đã nhẹ
nhàng bóp cổ tay của người đang đeo
chiếc đồng hồ đắt tiền – để rồi ngay
sau đó lấy đi vật trang sức xa xỉ
không chút nhọc công và không hề bị
phát giác.
Ông làm việc đó như thế nào?
Đầu tiên, kẻ cắp táo bạo này lái sự
chú ý của nạn nhân sang hướng khác qua
va chạm, các nhà thần kinh học Stephen
Macknik và Susana Martinez-Conde của
Viện thần kinh Barrow trong Phoenix,
Arizona (Mỹ) giải thích trong một
nghiên cứu vừa được công bố.
Việc bóp vào cổ tay để lại trên da của
người bị đánh cắp một dấu ấn cảm ứng
vẫn còn có tác động vài giây sau đấy.
"Điều này tạo nên ảo tưởng là chiếc
đồng hồ vẫn còn ở đó ngay khi nó đã
biến mất từ lâu rồi", các nhà nghiên
cứu phân tích xảo thuật.
Macknik và Martinez-Conde nhận ra rằng
trong khán giả vẫn còn phổ biến sự
hiểu lầm là xảo thuật thuyết phục được
chủ yếu là dựa vào khéo tay và trình
diễn nhanh chóng. Chỉ cần nhìn cho
thật chính xác là có thể lật tẩy được
các thủ thuật, quan niệm chung là như
vậy.
Thế nhưng lần trình diễn thành công
của một nhà ảo thuật không chỉ là kết
quả của một dây thần kinh thị giác
đang bị quá tải. Đúng hơn là có nhiều
cơ chế riêng rẽ của sự cảm nhận đã bị
các mánh khóe lừa bịp, các nhà nghiên
cứu não tin như vậy. "Nhiều xảo thuật
đã diễn ra khi khán giả còn nghĩ rằng
nó chưa bắt đầu", Macknik và Martinez-Conde
tuyên bố.
Các nhà tâm lý học của Đại học Durham
(Anh) đã xem xét thí dụ như một trò ảo
thuật mà trong đó một quả bóng được
ném lên biến mất trong lúc còn đang
bay. Đầu tiên, nhà ảo thuật chỉ liên
tục ném quả bóng lên rồi lại bắt lấy
nó – không thật là lôi cuốn.
Nhưng ngược lại, ở lần cuối cùng nhà
ảo thuật chỉ làm ra vẻ ném quả bóng đi,
thật ra là ông dấu nó trong tay. Thế
nhưng điệu bộ của ông vẫn theo dõi
đường bay bằng cách quay đầu đi một
cách rõ rệt. Vì thế mà ông làm cho
khán giả tin rằng quả bóng đã được ném
lên và đã biến mất.
Không chỉ con người bị xảo thuật đánh
lừa
Ảo thuật thành công không chỉ ở con
người. Mỗi ngày hằng ngàn con chó cũng
phải chịu đựng thí nghiệm này và chạy
đi tìm cây gậy nhỏ vô hình. Ảo giác
thành công là do lỗi của những dây
thần kinh đã phản ứng tương tự nhau
trước những chuyển động thật sự và
những điệu bộ chỉ giống như vậy.
Thêm vào đó, tại những lần bị đánh lừa
có mục đích này, bộ não còn là nạn
nhân của một cơ chế bảo vệ từ sự tiến
hóa, như nhà tâm lý học Gustav Kuhn từ
Đại học Durham giải thích. Một xung
lực thần kinh cần trung bình 100 mili
giây để thật sự "đến" được nhận thức.
"Bộ não bù trừ vào khoảng thời gian
này bằng cách dự đoán trước diễn tiến
của sự kiện.", Kuhn nói.
Chiến lược tính toán trước này có tầm
quan trọng sống còn trong những tình
huống cần đến phản ứng nhanh chóng,
thí dụ như trong giao thông – "nhưng
cũng làm cho dự tính sai lầm dễ xảy ra",
theo ông Kuhn.
Chiếc váy đổi màu
Thêm vào đó, các nhà nghiên cứu não
ngày càng thiên về quan điểm cho rằng
sự nhận thức của con người bao gồm một
dãy những tấm ảnh chụp trong khoảng
khắc được đặt liền nhau, nhiều hơn là
người ta phỏng đoán trước nay. Một xảo
thuật của ông Great Tomsoni cung cấp
bằng chứng rõ rệt cho lý thuyết này.
Bậc thầy ảo thuật mời nữ phụ tá lên
sân khấu và tuyên bố ý định biến chiếc
váy trắng của cô thành một chiếc váy
đỏ. Phép biến đổi thành công nhờ vào
một lời nói đùa: Sau khi tắt đèn, ông
Tomsoni chiếu một đèn pha màu đỏ vào
người phụ nữ đang mặc váy trắng.
Nhưng rồi điều kỳ diệu xảy ra: Khi hệ
thống chiếu sáng bình thường của sân
khấu được bật lên và chiếc đèn pha màu
đỏ được tắt đi, người phụ nữ thật sự
đứng đấy trong chiếc váy màu đỏ. Điều
gì đã xảy ra?
Người phụ tá nhanh nhẹn đã lợi dụng
khoảng khắc giữa lúc đèn pha đỏ được
tắt đi và ánh sáng chính bật lên để
tháo chiếc váy trắng ra, để lộ chiếc
váy đỏ mặc bên trong.
Khán giả hoàn toàn không nhận ra
khoảng khắc thay đổi xiêm y này. Vẫn
còn có tác động vài phần ngắn ngủi của
một giây trong bộ não của người xem là
hình ảnh của hiệu ứng của ánh sáng đèn
pha đỏ trên chiếc váy trắng – ảo thuật
của khoảng khắc.
Các nhà nghiên cứu tin rằng những xảo
thuật đánh lừa tập thể khán giả như
thế sẽ mang lại lợi ích trực tiếp cho
họ: Họ muốn dùng những kỹ xảo sân khấu
để gây ảnh hưởng có chủ đích đến sự
chú ý và cảm nhận của con người trong
phòng thí nghiệm. Qua đo đạc dòng điện
trong não trong lúc thí nghiệm họ hy
vọng rằng cuối cùng sẽ tìm được một cơ
sở của thần kinh học cho sự nhận thức
rất khó hiểu của con người. |
|