|
Một loạt nghiên
cứu mới nhấn mạnh mối liên hệ
giữa ngôn từ và sự nhận thức.
Nếu tôi cho bạn biết nhà của tôi
là ngôi nhà màu xanh duy nhất
trong dãy phố, bạn biết cách tìm
ra nó hay không. Cho dù ngôi nhà
có màu xanh lơ hay xanh nước
biển thì sự nhận biết chung về
“màu xanh” của chúng ta có nghĩa
là chúng ta có thể truyền đạt về
màu sắc. Paul Kay – nhà nghiên
cứu của trường Đại học
California ở Berkeley – muốn
biết chính xác những gì mà điều
đó có ý nghĩa đối với bộ não của
chúng ta. Chúng ta đang nghĩ đến
màu xanh hay từ ngữ sử dụng để
diễn đạt nó hay không? Những từ
ngữ chúng ta sử dụng có ảnh
hưởng đến cách thức chúng ta
nhìn bản thân màu sắc đó hay
không? Theo Key, hai yếu tố trên
có thể được gắn kết chặt chẽ với
nhau ở bên trong não của chúng
ta.
Mới đây Key đã trở thành đồng
tác giả hai cuộc nghiên cứu mà
đội ngũ nghiên cứu của ông tiến
hành nhằm xác định xem sự nhận
thức về màu sắc của chúng ta bị
ngôn ngữ làm ảnh hưởng như thế
nào. Trước tiên, mục đích để xác
định xem liệu trẻ chưa phát
triển kỹ năng ngôn ngữ sử dụng
não trái hay não phải của chúng
để nhận biết màu sắc. Nghiên cứu
đã chứng minh rõ ràng là người
lớn sử dụng bán cầu não trái để
nhận biết màu sắc; đây cũng là
phần não bộ mà con người chủ yếu
sử dụng để xử lý ngôn ngữ.
Các nhà nghiên cứu đã so sánh
khả năng trẻ sơ sinh phản ứng
lại sự thay đổi về màu sắc của
cả hai bên vùng thị giác của
chúng so với ở người lớn. Kết
quả cho thấy rằng quá trình nhận
biết màu sắc bắt đầu từ phần não
bên phải và bằng cách nào nó
truyền sang bên trái thông qua
sự tiến triển của ngôn ngữ.
Nghiên cứu thứ hai liên quan đến
những đối tượng được đặt máy
fMRI (máy quét cộng hưởng từ) để
đo vùng não nào bị tác động đưa
ra những đánh giá về màu sắc cụ
thể. Khi những màu gọi tên dễ
dàng (đỏ, xanh dương, xanh lá
cây) xuất hiện, các vùng não bộ
của đối tượng dành cho việc lấy
lại từ ngữ biểu hiện nhanh nhẹn
hơn lúc chúng được tiếp nhận với
những màu phức tạp hơn (màu hồng
tía, màu xanh dương thẫm). Key
tin rằng đó là do những nhận
thức màu sắc của chúng ta được
liên kết chặt chẽ với ngôn ngữ
của chúng ta.
Năm ngoái, khi trình bày trên tờ
New Yorker, John Colapinto đã đi
thăm bộ tộc Pirahã ở miền tây
bắc Brazil. Ông cùng đi với Dan
Everett – giáo sư ngôn ngữ học
người Mỹ, người đã nghiên cứu bộ
tộc này qua ba thập niên. Người
Pirahã sử dụng một ngôn ngữ đặc
biệt kì lạ, không có liên quan
gì đến những ngôn ngữ tồn tại
ngày nay. Một trong những đặc
điểm ngoại lệ của ngôn ngữ này
là nó không có ngôn từ nào gắn
kết với màu sắc. Người Pirahã sử
dụng các đoạn mô tả để truyền
đạt ý nghĩa của màu sắc:
"Vì vậy nếu bạn đưa cho họ xem
một các tách màu đỏ, họ sẽ nói,
“Cái này trông giống như máu,”
Everett nói. "Hoặc họ có thể nói,
“Cái này giống như trái vrvcum”
– một loại quả mọng ở địa phương
mà họ dùng để triết xuất màu
nhuộm đỏ.”"
Đây là trường hợp màu sắc và
ngôn ngữ là một và giống nhau
theo nghĩa đen. Đối với người
Pirahã, sự kết nối được đưa đến
tận cùng theo logic. Chúng ta
vẫn chưa hiểu sự kết nối giữa
hai yếu tố cuối cùng là như thế
nào, hay nó ảnh hưởng đến tính
chủ quan của chúng ta như thế
nào, nhưng những nghiên cứu tiếp
theo sẽ mang chúng ta đến gần
các lời giải đáp hơn.
|
|