|
Một
nghiên cứu cho thấy, khi một nhóm
không có người ra quyết định, những cá
nhân mắc hội chứng yêu quý bản thân sẽ
tìm mọi cách để trở thành người dẫn
dắt nhóm. Điều thú vị là họ thường
thành công trong phần lớn trường hợp.
Theo các chuyên gia tâm lý của Đại học
Ohio (Mỹ), những người mắc hội chứng
tự yêu mình thường thích quyền lực,
hay khoác lác về năng lực bản thân,
dành quá nhiều thời gian để nghĩ về
mình nên hiếm khi quan tâm tới suy
nghĩ, cảm xúc của người khác. Tuy
nhiên, sự tự tin quá mức không đồng
nghĩa với việc họ ra quyết định sáng
suốt và đúng lúc hơn so với người
khác.
Hội chứng yêu bản thân quá mức không
giống với tự trọng. "Một người có lòng
tự trọng cao luôn tự tin và hấp dẫn,
nhưng họ thích xây dựng mối quan hệ
thân tình với những người xung quanh.
Người yêu bản thân thích được chú ý
nhưng lại chẳng bao giờ nghĩ người
khác", Amy Brunell, tiến sĩ tâm lý của
Đại học Ohio (Mỹ), phát biểu.
3 thử nghiệm của Amy và cộng sự cho
thấy những tính cách trên không tạo
nên một người ra quyết định sáng suốt.
Trong thử nghiệm đầu tiên, 432 sinh
viên được yêu cầu trả lời những câu
hỏi về tính cách cá nhân trong một
phiếu điều tra. Sau đó, họ được xếp
thành nhiều nhóm, mỗi nhóm 4 người.
Các nhà nghiên cứu đặt vấn đề: Giả sử
mỗi nhóm là một ủy ban cao cấp đại
diện cho sinh viên trong cả nước Mỹ.
Nhiệm vụ của ủy ban là bầu ra giám đốc
điều hành của nhiệm kỳ sau.
Kết quả cho thấy những sinh viên thích
quyền lực muốn được bầu làm giám đốc
điều hành. Họ có xu hướng dẫn dắt cuộc
thảo luận trong nhóm và những thành
viên còn lại cũng coi họ là nhà lãnh
đạo tiềm năng.
Trong nghiên cứu thứ hai, những sinh
viên ở thử nghiệm trên được chia thành
những nhóm 4 người. Họ phải tưởng
tượng rằng họ cùng đi trên một tàu
biển và con tàu sắp đắm. Mỗi người chỉ
được chọn 15 đồ vật trên tàu trước khi
xuống thuyền cứu sinh để bơi vào một
đảo hoang gần nơi tàu đắm. Các nhóm
phải thảo luận xem nên chọn những đồ
vật nào để có thể sinh tồn trên đảo
hoang.
Qua quan sát, nhóm nghiên cứu nhận
thấy những người tự yêu mình vẫn nắm
vai trò dẫn dắt quá trình thảo luận
của nhóm. Vai trò lãnh đạo của họ được
các thành viên khác chấp nhận một cách
vô thức.
Để đánh giá khả năng lãnh đạo của các
tình nguyện viên, nhóm nghiên cứu so
sánh 15 vật mà họ chọn với 15 vật mà
một sĩ quan đặc nhiệm của quân đội Mỹ
chuẩn bị trước khi tới nơi không có
người ở. Kết quả cho thấy người yêu
bản thân không tỏ ra xuất sắc hơn
những người khác trong việc lựa chọn
đồ vật cần thiết cho sự sinh tồn.
Trong thử nghiệm thứ ba, nhóm nghiên
cứu tuyển 150 tình nguyện viên đang
tham gia khóa học thạc sĩ quản trị
kinh doanh tại một trường đại học. Đầu
tiên các chuyên gia yêu cầu họ trả lời
các câu hỏi về tính cách cá nhân. Sau
đó, các tình nguyện viên được chia
thành những nhóm 4 người. Mỗi nhóm
phải tưởng tượng rằng họ là ban giám
hiệu của một trường và nhiệm vụ của họ
là phân bổ khoản tiền đóng góp khổng
lồ của một công ty.
Kết quả cho thấy những học viên thuộc
nhóm tự yêu bản thân tỏ ra sôi nổi hơn
người khác trong các cuộc thảo luận và
họ luôn ra quyết định cuối cùng để
"chốt" quá trình tranh luận. Đa số
quyết định của họ được chấp nhận.
Nhiều nghiên cứu cho thấy những người
tự tin thái quá thường tỏ ra mạo hiểm
nhưng lại không kiên định trong việc
ra quyết định. Amy Brunell nói thêm
rằng những người mắc hội chứng này
thích trở thành chính trị gia vì thích
quyền lực, nhưng nhiều người lại muốn
trở thành nhà đầu tư chứng khoán vì
thích mạo hiểm.
|
|