Mỹ Phương sưu tầm:
Thiên tài từ đâu ra?
Ai nghĩ rằng thiên tài là bẩm
sinh không do đào tạo nên nghĩ
lại, theo nhà văn David Shenk.
Những tài năng thể thao hay
nghệ thuật từ đâu rả Khi mô tả
họ "nhạc sĩ thiên tài", "vận
động viên bẩm sinh" hay "thông
minh thiên phú", chúng ta mặc
nhiên cho rằng tài năng là do
di truyền, có người có, người
không có.
Nhưng nghiên cứu khoa học mới
cho thấy nhiều điều thú vị về
nguồn gốc của tài năng. Tất cả
đều là quá trình phát triển,
kể cả những gì có sẵn trong
gen.
Các đây 100 năm, các nhà di
truyền học tin rằng gen là
người máy, sản xuất những mệnh
lệnh giống hệt nhau như một
cái máy, và phần lớn công
chúng vẫn tin như vậỵ
Nhưng trong những năm qua,
kiến thức của các nhà khoa học
đã được cập nhật rất nhiềụ
Nay họ biết gen tương tác với
môi trường chung quanh, khi ẩn
khi hiện. Trên thực tế cùng
một gen có các tác động khác
nhau tùy vào nó tương tác với
cái gì.
Dễ bảo
"Không có yếu tố gen nào có
thể nghiên cứu độc lập tách
rời khỏi môi trường," Giáo sư
Michael Meaney từ McGill
University ở Canada nóị
''Và cũng không có yếu tố môi
trường nào hoạt động độc lập
với gen. [Dấu vết] chỉ xuất
hiện từ sự tương tác giữa gen
và môi trường."
Điều đó có nghĩa tất cả
những gì về chúng ta - cá tính,
trí thông minh, khả năng -
thực ra do cuộc đời của một
người quyết định. Khái niệm ''bẩm
sinh'' không còn đúng nữạ
"Một con thú bắt đầu cuộc đời
của nó với khả năng phát triển
nhiều cách khác nhau," nhà
sinh vật học Patrick Bateson
từ Cambridge University nóị
"Con thú có tiềm năng theo các
con đường phát triển khác nhaụ
Con đường nó chọn tùy thuộc
vào môi trường con thú đó lớn
lên."
Nói vậy gen không có vai trò
gì à? Dĩ nhiên không phải vậỵ
Chúng ta đều khác nhau và có
những tiềm năng khác nhaụ Sẽ
không bao giờ có chuyện tôi là
cầu thủ bóng đá Cristiano
Ronaldọ Chỉ có Cristiano
Ronaldo hồi bé có cơ hội thành
Cristiano Ronaldo bây giờ.
Nhưng ta cũng nên biết
Cristiano Ronaldo có thể đã
rất khác so với ngày nay, với
những khả năng khác. Nói cách
khác, tài năng lừa bóng của
Cristiano Ronaldo không phải
xuất phát từ gen.
Khả năng thích nghi
Tài xế taxi London nổi tiếng
nhớ đường của một trong những
thành phố phức tạp nhất trên
thế giới nàỵ
Năm 1999, bác sĩ thần kinh
Eleanor Maguire chụp hình não
của họ và so sánh với những
người khác.
Não của các tài xế lâu năm có
vùng hippocampus lớn hơn bình
thường - đó là phần trên não
giúp nhớ địa danh.
Bác sĩ cũng thấy cỡ của phần
này lớn nhỏ tùy theo năm nghề
của người tài xế.
Điều đó có nghĩa vận động trí
nhớ trong khi lái taxi đã làm
thay đổi não của người tài xế.
Kết quả nghiên cứu này cũng
đúng trong trường hợp của các
nghệ sĩ violin, người đọc chữ
Braille, người tập thiền, và
bệnh nhân đang hồi phục sau
khi bị tai biến mạch máu nãọ
Não sẽ thích nghi với yêu cầu
của chúng ta đưa rạ
Số phận
Khái niệm mới này thực khó
nuốt khi mà người ta đã cố
gắng thuyết phục chúng ta rằng
mỗi một người trong chúng ta
kế thừa một lượng thông minh
nhất định, và đa số chúng ta
sẽ là những con người tầm
thường.
Chúng ta được làm quen với chỉ
số thông minh IQ từ gần một
thế kỷ quạ Vậy mà người nghĩ
ra cách đo lường này, Alfred
Binet, có ý kiến ngược hẳn, và
khoa học cuối cùng về phe
Binet.
"Trí thông minh đại diện cho
một số khả năng trong quá
trình phát triển," Robert
Sternberg từ Tufts University,
USA, phát biểu năm 2005, sau
nhiều chục năm nghiên cứụ
Các chuyên gia nghiên cứu
trong lĩnh vực này, Mihaly
Csikszentmihalyi, Kevin
Rathunde và Samuel Whalen đồng
ý.
"Những người học giỏi không
nhất thiết sinh ra thông minh
hơn người khác," họ viết trong
quyển sách Talented Teenagers
(Những thiếu niên có tài), "mà
do siêng năng và có kỷ luật
hơn."
James Flynn từ University of
Otago, New Zealand, đã thống
kê được chỉ số IQ tự chúng đã
tăng dần trong thế kỷ qua, vốn
sau khi nghiên cứu cẩn thận,
ông nói là nhờ có văn hóa tinh
vi hơn. Nói cách khác, chúng
ta thông minh hơn là nhờ sự
nhào nặn của văn hóa chúng tạ
Sâu sắc hơn, Carol Dweck từ
Stanford University, USA, đã
chứng minh được rằng sinh viên
nào hiểu rằng trí thông minh
có thể đào tạo, thường có
nhiều tham vọng và thành công
hơn.
Điều đó cũng áp dụng cho tài
năng khi ta thấy những người
đứng đầu trong các bộ môn,
ngày nay có nhiều kỹ năng hơn
so với các thế hệ trước.
Tất cả những khả năng tùy
thuộc vào tiến trình phát
triển tiệm tiến mà các nền văn
hóa nhỏ đã tìm ra cách để cải
tiến.
Nhào nặn
Trong những năm qua một lĩnh
vực hoàn toàn mới gọi là "chuyên
môn học", do nhà tâm lý học
Anders Ericsson từ Florida
State University dẫn đầu, đã
tìm cách xác định nguồn và
phương pháp của những sự cải
tiến nho nhỏ đó.
Từng bước nhỏ họ ngày càng
hiểu hơn làm thế nào thái độ,
cách dạy, và cách thực hành
khác nhau có thể giúp đưa con
người vào các lộ trình khác
nhaụ
Con cái của bạn có tiềm năng
trở thành vận động viên đẳng
cấp quốc tế, nghệ sĩ tài ba,
hay một nhà khoa học đoạt giải
Nobel?
Sẽ là điên rồ nếu cho rằng ai
cũng có thể làm hay trở thành
bất kỳ cái gì. Nhưng ngành
khoa học mới cho thấy cũng
điên rồ nếu nghĩ rằng sự tầm
thường là hiển nhiên trong đa
số chúng ta, hoặc bất kỳ ai
trong chúng ta cũng có thể
biết những giới hạn của mình
trước khi bỏ ra vô số tài lực
và thời gian.
Khả năng của chúng ta không
được đúc sẵn trong gen. Chúng
có thể nhào nặn được, và có
thể làm khi đã là người lớn.
Với sự khiêm tốn, niềm hy vọng,
và sự quyết tâm phi thường,
bất kỳ đứa trẻ nào, ở bất kỳ
lứa tuổi nào, đều có thể khao
khát đạt được những điều to
lớn.
David Shenk là tác giả của
sách The Genius in All of Us.