| |
Sau hai
quyển Nguồn Gốc Việt Tộc và Đoạn Trường Bất
Khuất, Phạm Trần Anh vừa cho ra đời tác phẩm
mới: “Huyền Tích Việt”. Đoạn Trường Bất
Khuất cho thấy sĩ khí cao cả, bản tính cương
cường, tinh thần bất khuất của con người
Phạm Trần Anh trong hơn hai mươi năm trời
sống đày đoạ, khổ sở trong lao tù cộng sản.
Tuy nhiên con người đặc biệt này không nhân
hoàn cảnh đau khổ đó để nghiền ngẫm về một
triết lý sống, một chủ trương chính trị hay
một áng văn tố giác những tệ hại của chế độ
độc tài, phi nhân hiện hữu. Ông lại lấy cơ
hội này để đưa hết tâm trí mình vào công
cuộc suy tư sâu xa về nguồn gốc dân tộc Việt
và nền văn minh khá cao của dân tộc này từ
trước khi có sự bành trướng của văn hoá Hán
tộc trên khắp Trung Hoa ngày nay.
Các sử gia, các khoa học gia, các học giả
Việt Nam và ngoại quốc xưa nay cũng đã có
nhiều người từng nghiên cứu và viết về đề
tài này. Người ta đi tìm dấu vết, chứng
tích, sưu tầm tài liệu, phân tích, tìm cách
cắt nghĩa, nêu ra giả thuyết về nguồn gốc
dân tộc Việt và nền văn hoá/văn minh của
giống dân này từ lúc khởi đầu. Phạm Trần Anh
cũng làm công việc đó, nhưng kết quả nghiên
cứu của ông cho thấy ông có cái nhìn mới mẻ
hơn, thuyết phục hơn về gốc tích, vùng địa
lý và văn minh của những người Việt thuở xa
xưa. Có ba nguồn tài liệu chính mà xưa nay
ai cũng tựa trên đó để tìm hiểu về đề tài
trên.
Trước hết
là những chứng tích lịch sử tìm thấy trong
sử Tàu. Hầu hết các sử gia Việt Nam và ngoại
quốc từ trước tới giờ thường hay dựa trên sử
Tàu để viết nên sử Việt mà không để công
đánh giá cho thật đúng những sử liệu này.
Phạm Trần Anh đã để công phân tích và nhận
định khá rõ ràng chính xác về tâm lý (mặc
cảm tự tôn) của những người Trung Hoa tác
giả của những bộ sử đó. Ông cho thấy phần
đông các nhà viết sử Trung Quốc đều có định
kiến xem dân tộc Việt là một loại dân mọi
(Nam Man và Đông Di), kém văn minh, xem nước
Việt như một nước phụ thuộc luôn tùng phục
nước Tàu, cho nên họ không bao giờ chấp nhận
những sự thật lịch sử nào cho thấy có sự
thấp kém của Trung Hoa đối với Việt Nam.
Bởi khuynh
hướng chung tự tôn đó của các nhà viết sử
Tàu nên một số những sự thật lịch sử đã bị
bóp méo. Theo ông những sự thật lịch sử này
chỉ có thể tìm thấy trong những tác phẩm của
những người Việt viết ra gọi là ngoại thư và
thường bị các sử gia Trung Quốc gạt ra ngoài
chính sử của họ. Thành ra những ai chỉ dựa
trên các bộ sử của Tư Mã Thiên, hay những bộ
Tiền Hán Thư, Hậu Hán Thư, Đường Thư, Lương
Thư, v v . . . đều có thể đi vào con đường
sai lầm cố tình của Trung Quốc. Theo ông thì
người Việt chúng ta nên khai thác những bô
sử do chính người Việt mình viết mới có hy
vọng đến gần với sự thật hơn. Một nguồn tài
liệu quan trọng nữa mà xưa nay những nhà
viết sử đã hoặc coi thường, hoặc không biết
khai thác nên đã không có cái nhìn đúng về
toàn thể nền văn minh gốc của người Việt.
Nguồn tài liệu đặc biệt đó là huyền sử,
truyền thuyết về giồng giống người Việt.
Phần lớn
chúng ta đều biết những truyền thuyết Rồng –
Tiên, Lạc Long Quân – Âu Cơ, chuyện 100
trứng nỡ ra 100 người con trai, chuyện 50
theo cha xuống biển, 50 người theo mẹ lên
núi, chuyện mười tám đời Hùng Vương, chuyện
Phù Đổng Thiên Vương, chuyện nỏ thần, chuyện
Trọng Thuỷ – Mỵ Châu, v v . . .
Tất cả
những sách sử về Việt Nam đều có đề cập đến
những truyền thuyết này nhưng hầu hết đều
xem như những câu chuyện thần thoại, không
có giá trị khoa học đối với nhà viết sử, và
do đó không có liên hệ chặt chẽ với sự thật
lịch sử. Phạm Trần Anh, trái lại, đặt nặng
giá trị của huyền sử đối với lịch sử đúng
thật của dân tộc Việt Nam. Theo ông ý nghĩa
của các câu chuyện, tên của các nhân vật,
địa danh trong các câu chuyện đều mật thiết
liên hệ tới vùng địa lý và nền văn minh xưa
của dân tộc Việt Nam. Đối với ông huyền sử
Việt là một kho tàng tài liệu rất có giá trị
lịch sử nếu người ta biết triệt để khai
thác. Và ông đã làm công việc đó qua tác
phẩm “Huyền Tích Việt” của ông.
Từ những
dấu vết tìm thấy trong những sách sử do
người Việt sáng tác mà người Trung Hoa đã
gạt bỏ ra ngoài chính sử của họ đến những
tên người, địa danh, cùng ý nghĩa của các
huyền sử Việt, Phạm Trần Anh đã dựng lại
buổi đầu của giống nòi Lạc Việt trên vùng
đất bao la của cả phân nữa miền Nam nước Tàu
ngày nay trải dài từ phía Nam sông Hoàng Hà
xuống tận đồng bằng sông Hồng ở Bắc Việt,
với những đặc tính văn hoá đã mở mang mà
người Hán khi vào xâm chiếm Trung Quốc đã
phải học hỏi, thấm nhuần và chiếm hữu, biến
thành văn hoá Trung Quốc.
Nước Việt
mênh mông với nền văn hoá mở mang từ thuở xa
xưa đó cũng đã được Phạm Trần Anh đối chiếu
với nguồn tài liệu thứ ba, là kết quả của
những công trình nghiên cứu của nhiều ngành
khoa học như nhân chủng học (anthropology),
khảo cổ học (archeology), sinh vật học
(biology), ngôn ngữ học (linguistic), khoa
di truyền (nghiên cứu chủng tộc theo DNA) v
v . . . Kết quả của những công trình nghiên
cứu khoa học này phần lớn cho thấy giả
thuyết của Phạm Trần Anh có giá trị đúng về
nước Việt và nền văn hoá xưa của dân tộc
Việt trước khi bị Hán tộc xâm chiếm.
Cùng với quyển Nguồn Gốc Dân Tộc Việt, quyển
Huyền Tích Việt của Phạm Trần Anh góp phần
rất lớn vào công việc tìm hiểu nguồn gốc của
người dân Việt, tìm hiểu nước Việt lớn lao
xưa, và nhất là tìm hiểu trình độ văn minh
của người Việt từ hơn mấy ngàn năm trước.
Kết quả của nhiều năm nghiền ngẩm, nghiên
cứu của ông đã giúp chúng ta có những kiến
thức vững chắc hơn về nền văn hiến của chúng
ta, chính nền văn hiến đó đã là nền tảng của
văn hoá Trung Hoa sau này chớ không phải
ngược lại.
Người Hán
đã vào Trung Quốc,
xâm
chiếm đất nước này, bành trướng về phương
Nam lấn áp nước Việt xưa. Chính người Hán đã
học hỏi, thấm nhuần văn hoá Việt thuở xa
xưa, chiếm lấy văn hóa Việt làm văn hoá
Trung Hoa, rồi lại đem văn hoá đó ảnh hưởng
lại người Việt chúng ta sau này khi họ xm
lấn đô hộ dân mình. Công trình biên soạn của
Phạm Trần Anh đem lại nhiều hnh diện cho dân
tộc Việt Nam. Huyền Tích Việt cũng như Nguồn
Gốc Dân Tộc Việt rất xứng đáng có một chỗ
đứng quan trọng trong tủ sách của người Việt
Nam, nhất là cho các thế hệ sau này. |
|