Anh
cho biết, nhiều thành
viên tham gia hội thảo
đã bất ngờ khi thấy
một nhóm người từ đủ
mọi nước trao đổi với
nhau bằng tiếng Việt.
Bà Nie Nakamura người
Nhật - dạy ở Malaysia
– nói giọng Sài Gòn.
Ông Oscar Salemink
người Hà Lan - dạy ở
Đan Mạch – giọng chuẩn
Hà Nội. Còn bà Edyta
Roszko người Ba Lan –
làm việc ở Viện Hàn
lâm Khoa học Max
Planck của Đức – thì
lại nói giọng địa
phương Quảng Ngãi.
Giáo
sư Choi Horim dẫn cả
phái đoàn từ Hàn Quốc
sang để giới thiệu bảo
tàng dân tộc học ở Hà
Nội. Nhờ có Tiến sĩ
Nie Nakamura mà khán
giả tại bảo tàng
Manggha ở cố đô Kraków
của Ba Lan được biết
đến họa sĩ Đàng Năng
Thọ và những di sản tư
tưởng Chămpa. Các
chuyên gia bảo tàng từ
Mỹ, Úc và châu Âu được
giáo sư Oscar Salemink
giúp hiểu rõ hơn về
văn hóa cồng chiêng
đang được Unesco xếp
hạng di sản thế giới.
Nhờ có nghiên cứu sinh
Edyta Koszko mà các
nhà khoa học đến từ
Đông Nam Á biết đến
lịch sử và văn hóa chủ
quyền Hoàng Sa -
Trường Sa, minh chứng
bằng lễ hội và tín
ngưỡng trên đảo Lý Sơn.
Tiến
sĩ Nguyễn Thị Hậu
trình bày các bài học
kinh nghiệm của Thành
phố Hồ Chí Minh trong
công tác bảo vệ di sản
ở khu đô thị đang
thuộc loại phát triển
với tốc độ nhanh nhất
Đông Nam Á. Các đại
biểu cũng được nghe
Tiến sĩ Albina
Legostaeva giới thiệu
tranh Đông Hồ ở bảo
tàng quốc gia Matxcơva,
Joyce Fan từ bảo tàng
quốc gia Singapore
trình bày các bức
tranh của một họa sĩ
mà ngay cả người Việt
cũng ít được biết đến
là Tôn Đức Lượng.
Angie Simonds giới
thiệu khu gốm sứ Việt
Nam ở bảo tàng Boston,
còn Pimchanok
Pongkasetkan thì so
sánh hiện vật Việt Nam
ở bảo tàng gốm sứ
Bangkok.
Bộ
Văn hóa Ba Lan và các
tổ chức có liên quan
đài thọ chỗ ở, chỗ họp
và ăn uống trong suốt
thời gian hội thảo,
nhưng các nhà khoa học
vẫn phải tự mua vé máy
bay sao cho rẻ nhất và
thu xếp việc riêng để
tới đây vừa trình bày
vừa lắng nghe các câu
chuyện văn hóa nghệ
thuật Đông Nam Á.