|
̣Bản
Dịch Việt Ngữ Từ Nguyên Tác “The
Chau Trial” Của Tác Giả Elizabeth Pond
Việt Báo Thứ
Hai, 5/4/2009
Đọc Sách Mới: Bản dịch Việt ngữ từ nguyên
tác “The Chau Trial” của tác giả Elizabeth
Pond
Phụ Tá Thăng Tố Mỹ Toa Rập Vụ Mậu Thân
Tác giả Elizabeth Pond:
Là một tác
giả và diễn giả danh tiếng chuyên về các vấn
đề quốc tế, tên tuổi Elizabeth Pond (hình
bên) được nể trọng ở Âu Châu và Hoa Kỳ,
trong cả hai lãnh vực báo chí và hàn lâm.
Ngoài công việc giảng dạy tại các đại học
Đức và Mỹ, bà còn là thành viên nhiều hội
đồng tham vấn và viện nghiên cứu chiến lược
quốc tế và là tác giả của 11 cuốn sách có
nội dung đã đụng tới các vấn đề nóng bỏng
nhất tại nhiều khu vực của thế giới. Sự
nghiệp của Elizabeth Pond bắt đầu bằng “The
Chau Trial”. Đúng 40 năm trước đây, sau cuộc
tổng công kích Tết Mậu Thân, cô dành nửa năm
để ở lại Saigon theo dõi tại chỗ. Và “The
Chau Trial” trở thành tác phẩm đầu tay của
Elizabeth Pond, với kết luận “Đây là bước
khởi đầu sự sụp đổ của ông Thiệu.”
Cho tới nay, 40 năm sau “Vụ án Trần Ngọc
Châu”, tác giả và nhân vật chính trong vụ án
- Pond và Châu- vẫn chưa hề gặp nhau.
Sau đây là bản dịch Việt ngữ “Vụ Án Trần
Ngọc Châu” do THANH NGUYỄN và HOÀNG NGỌC
TRÁC chuyển ngữ từ nguyên tác “The Chau
Trial”.
***
Điện văn ngày 17-2-1970 của Bộ Ngoại Giao
gửi Đại sứ Bunker SED
1/ Chúng tôi ghi nhận bài báo của hãng thông
tấn AP viết từ Saigon ngày... có liên quan
đến vụ án của ông Châu. Theo bài báo đó thì
"Rõ ràng là Washington thấy rằng việc bịt
miệng một ai đó chủ trương hòa giải giữa
những người Việt Nam, mà người chủ trương đó
lại là một người quốc gia thì thật là không
nên tí nào".
2/ Tất nhiên là bộ ngoại giao phải am tường,
những quan điểm hoặc tiết lộ của giới báo
chí ở Washington, rằng quá trình chủ trương
hòa giải giữa những người Việt Nam của ông
Trần Ngọc Châu còn đi xa hơn chủ trương của
những người cấp tiến trên đất Mỹ này. Tháng
1/1969 người ta trích dẫn lời ông ta nói
rằng "triển vọng" một chính phủ liên hiệp
với Cộng sản "phải được chấp nhận". Sau đó
ngày 26-1-1969 ông Châu lại giải thích lời
nhận định ở trên theo nghĩa làchỉ muốn nói
đến sự tham gia của phe Mặt Trận Giải Phóng
vào các tổ chức dân cử; nhưng phải mãi tận
về sau, sau khi người anh ông ta bị bắt, ông
ta mới phủ nhận một cách rõ ràng việc ông ta
chủ trương chính phủ liên hiệp.
3/ Tham chiếu: Paris 807 (20/6/1969); Saigon
2439, (ngày 6/2/1969); Saigon A-64 (2/1969);
Saigon A-225 (12/5/1969). Ở đây (Mỹ) người
ta coi việc chủ trương chính phủ liên hiệp
như thực hiện đúng điều mà địch mong muốn
đạt được khi tiến hành cuộc chiến tranh này.
(Bức công điện do sứ quán Mỹ ở Sàigòn đánh
đi trước đó về lời tuyên bố của ông Châu đã
chấp nhận sự giải thích của ông Châu về lời
tuyên bố nói trên).
Điện văn ngày 27-2-1970 / S2959
Buổi tiếp xúc với Thiệu vào ngày 25/2
(Điện của Bunker)
1. Tôi đã nói rằng tôi lấy làm ngạc nhiên,
và Washington cũng vậy về việc người ta lập
lại lời của Nguyễn Cao Thăng cho rằng Hoa Kỳ
đã toa rập với Việt Cộng để cho xảy ra vụ
Tết Mậu Thân nhằm dễ bề dẫn đến chính phủ
liên hiệp.
Tôi đã tranh luận rằng ngay chính ông Thăng
cũng khó mà tin vào điều ấy, và tôi chắc
rằng ông Thiệu cũng không tin. Tôi đã nói
thêm rằng tôi rất quan ngại những lời tuyên
bố vô trách nhiệm kiểu như ông Thăng bởi nó
có tác dụng là hậu thuẫn cho việc ông Trần
Ngọc Châu rêu rao rằng ông ta đã báo động
cho Hoa Kỳ về vụ Tết, và như vậy là gây
phiền toái cho cả Hoa Kỳ lẫn Việt Nam.
Tôi nói rằng dĩ nhiên là ông Thăng được biết
như người cộng tác gần gũi nhất của ông
Thiệu. Hơn nữa việc làm của ông ta còn được
đăng tải trên báo "Sống Còn" vốn là một tờ
báo thân chính phủ của ông Thăng. Người ta
còn có thể hiểu ra rằng chính Tổng Thống
Thiệu đứng sau những lời tuyên bố của ông
Thăng, và như vậy khiến cho công luận tại
Hoa Kỳ thêm chỉ trích chính phủ Mỹ đối với
vụ án này -- một vụ án đã được nhắc đi nhắc
lại trong các cuộc điều trần do Thượng nghị
sĩ Fullbright chủ tọa.
2. Thiệu nói rằng ông ta chưa được xem toàn
văn bài báo nhắc lại lời nhận định của ông
Thăng và vì thế tôi đã đọc bản dịch từ tờ
"Sống Còn" cho ông ta xem. Ông ta nói rằng
ông ta mới chỉ nhận được một bản tóm tắt và
đã tìm cách liên lạc với ông Thăng nhưng
đương sự đã rời khỏi nước. Ông ta hứa sẽ xem
kỹ vụ này.
3. Tôi quay ra đề cập đến một lời tuyên bố
của tòa án lưu động mặt trận khi xử ông
Châu. Tòa án đó cho rằng ông Châu đã biết
trước vụ Tết Mậu Thân và đã báo động với
người Mỹ thay vì báo cho chính phủ Việt Nam
"chính vì thế mà đã xảy ra vụ Tết Mậu Thân".
4. Tôi nói rằng quả thực là tôi lấy làm ngạc
nhiên về lời tuyên bố đó. Ai cũng biết rằng
ông Châu đã tìm hết cách để kéo Hoa Kỳ vào
vụ án của ông ta. Và bây giờ thì hình như
tòa án đã sa vào bẫy của ông ta. Việc cho
rằng người Mỹ biết trước về vụ tổng tấn công
và cố tình không cho chính phủ Việt Nam được
biết, như chính Tổng Thống Thiệu cũng biết
là hoàn toàn không đúng và điều đó chỉ càng
đổ thêm dầu vào tình hình vốn đã gay go xung
quanh vụ án của ông Châu.
5. Tôi nhắc lại nội dung cuộc nói chuyện
giữa tôi với Tổng Thống Thiệu trước đây về
việc chính quyền Việt Nam xoay xở với vụ
việc này (S 2055). Tôi nói rằng lần đó tôi
cứ tưởng rằng chính quyền Việt Nam đã xác
định lập trường của mình và rằng ông Châu đã
bị đánh gục về mặt chính trị và chính phủ
Việt Nam lẽ ra phải khôn ngoan hơn để đừng
đẩy vụ án đó đến mức cạn tàu ráo máng như
vậy. Kể từ đây ông Châu sẽ không còn quan
trọng gì nữa và chắc chắn là chẳng còn đe
dọa gì chính quyền nữa. Nhưng bây giờ thì
ông ta lại được dựng lên như là một nhân vật
quốc tế và được các người chỉ trích chính
phủ Việt Nam coi như chẳng những là lãnh tụ
của phe chống đối mà còn là bằng chứng của
quan điểm cho rằng mọi sự đối lập đều bị
tiêu diệt.
6. Ông Thiệu trả lời rằng ông ta có biết đến
những vấn đề mà vụ án đó gây ra cho bản thân
ông ta cũng như chính quyền Việt Nam ở hải
ngoại và đặc biệt là tại Mỹ. Nhưng mặt khác
chính ông ta cũng đang ở trong một tình cảnh
khó khăn. Ông ta phải cân nhắc thật kỹ những
tác dụng bất lợi ở Mỹ và những ảnh hưởng có
hại ở Việt Nam. Ông Châu đã thách thức chính
phủ Việt Nam. Ông ta nói rằng dân Việt Nam
rất nhạy cảm (tôi hiểu là ông ta muốn nói
đến chữ đa nghi). Nếu như ông ta không quyết
đoán trong vụ ông Châu thì người ta sẽ nghi
ngờ lập trường của ông ta và có thể nghi ngờ
ông ta là có thiện cảm với lập trường của
ông Châu. Ông ta nêu sự kiện là khi ông ta
tuyên bố về những vụ bầu cử vào ngày 11/6
mới đây thì Tướng Trần Văn Đôn đã kết tội
ông ta là phản bội tổ quốc. Một lần nữa, nếu
như ông ta đồng ý đi dự hội nghị Paris vào
ngày 1/11/1968 thì chính phủ của ông ta có
cơ lung lay và không chừng cũng dám có một
cuộc đảo chánh. Ông ta đã phải bỏ ra một
tháng để qui tụ thiên hạ xung quanh mình.
Một Tướng lãnh đã nói với ông ta sau vụ Tết
năm nay là: "Chúng tôi nghi ngờ quyết tâm
của Tổng Thống khi Tổng Thống xử lý vụ Dân
biểu Châu một cách chậm chạp như vậy, nhưng
nay Tổng Thống đã có hành động như vậy thì
chúng tôi rất yên tâm. Giờ thì chúng tôi
không còn sợ vấn đề liên hiệp nữa". Thiệu đã
trả lời viên Tướng rằng: "Chúng ta có một
bản hiến pháp và tôi phải noi theo đó mà
hành động".
8. Tôi nói rằng một lần nữa tôi lại phải nói
với ông ta với tư cách là một người bạn về
phản ứng sẽ xảy ra tại hải ngoại và nhất là
ở Mỹ. Vấn đề đã được nêu ra trong các buổi
điều trần do Thượng nghị sĩ Fullbright chủ
tọa và phía hành pháp cũng đã có một phiên
họp đào sâu vào vấn đề. Tôi cho rằng chủ yếu
là làm thế nào để chính phủ Việt Nam hành
động cho thật phù hợp với hiến pháp và làm
cho mọi người thấy rõ điều đó. Thiệu trả lời
rằng đấy cũng là ý định của ông ta. Ông ta
nói rằng chủ tịch Quốc hội đã tuyên bố rằng
Quốc hội đồng ý đưa ra xử hai Dân biểu. Tòa
án quân sự đã hành động phù hợp với luật
pháp. Giờ thì chính phủ chỉ còn chờ cho Chủ
tịch Quốc hội cho phép bắt giam hai Dân
biểu.
9. Tôi nói rằng liệu bản kiến nghị do 102
dân biểu ký tên có hiệu lực pháp lý bằng một
cuộc bỏ phiếu tại hội đồng an ninh quốc gia
hội đủ chữ ký của 46 dân biểu hay không.
Thiệu trả lời rằng 6 trong số các dân biểu
nói trên đã rút chữ ký của mình và do đó mà
bây giờ vấn đề không còn được đưa ra trước
tòa nữa. Tôi nói rằng tôi cũng đã được thấy
các bản tuyên bố nói rõ rằng nhiều người
trong số các dân biểu đã ký tên vào bản kiến
nghị truất quyền bất khả xâm phạm của ông
Châu nay cũng đã rút tên mình. Thiệu nói
rằng sự thể không phải là như vậy và những
người rêu rao là đã rút tên thì thực tế cũng
đã chẳng bao giờ ký vào bản kiến nghị.
10. Một lần nữa tôi lại nêu những vấn đề
phát sinh từ vụ việc này trên đất Mỹ, và lại
xảy ra vào thời điểm mà chính quyền Việt Nam
yêu cầu gia tăng viện trợ; mà quyền gia tăng
viện trợ rồi ra sẽ lại do chính Quốc hội Mỹ
quyết định. Tôi kêu gọi chính quyền Việt Nam
nên triệt để tôn trọng các thủ tục do hiến
pháp qui định và giữ sao cho vụ này càng ít
ồn ào càng tốt.
====
‘Vụ
Án Trần Ngọc Châu’: Đương Sự Nói
VI ANH . Việt Báo Thứ Hai, 5/18/2009
DB Trần ngọc Châu từ ngày qua Mỹ sống rất
kín đáo, mấy chục năm không xuất hiện trên
truyền thông tiếng Việt. Nhưng sách báo Mỹ
vẫn tiếp tục nói nhiều về Anh. Nhưng sau khi
xuất bản cuốn "Vụ An Trần ngọc Châu", Anh
Trần Ngọc Châu, cựu tỉnh trưởng Kiến Hoà hai
lần, Cựu Thị Trưởng Đà nẵng, cựu Dân biểu
Tổng Thơ Ký Hạ nghị Viện VNCH, xuất hiện
trên SBTN, trong Câu Chuyện Cuối Tuần.
Thương mến người tỉnh trưởng cũ, hai người
cố cựu, Ong Chủ Tịch Hội Đồng Tỉnh và Xã
Trưởng An Hội, xã tỉnh lỵ, đưa Anh đến tận
đài và ngồi xem suốt 30 phút thu hình.
Đương sự đã nói. Đại ý như sau.
Quyển "Vụ An Trần ngọc Châu" gồm hơn 500
trang, Anh Châu nói Anh chỉ viết có 40
trang. Phần còn lại là những nhà báo, nhà
văn, nhà sử học, Mỹ đa số, Pháp một ít, đã
nói về Anh. Việt Báo khi giúp phát hành muốn
đưa những người viết ngoại quốc, những chứng
lý, sự kiện độc lập để trả chân lý lại cho
giai đoạn lịch sử của VNCH đã gây rất nhiều
tranh luận.
Trả lời một câu hỏi Anh là một sĩ quan cấp
tá dù là người theo Phật Giáo, thời Đệ nhứt
Cộng Hòa được TT Ngô đình Diệm cử làm Tỉnh
Trưởng Kiến Hòa, sau đảo chánh lại được Uy
Ban Lãnh đạo Quốc gia Tướng Nguyễn văn Thiệu
là chủ tịch, và Uy Ban Hành Pháp Trung Ương
Tướng Nguyễn cao Kỳ là chủ tịch cử về Kiến
Hoà làm tỉnh trưởng lần thứ hai. Và trước đó
khi có những biến động Phật Giáo ở Miền
Trung, chính TT Ngô đình Diệm cử Anh ra Đà
nẵng làm thị Trưởng. Anh Châu nói nhơn vụ
treo cờ, đích thân Anh có lên gặp TT Diệm.
Anh trình bày tỉnh Kiến Hoà lâu nay chùa
chiền treo cờ làm lễ bình thường, không ai
thăc mắc gì cả, không nên đặt vấn đề cho
treo hay không cho treo, làm cho vấn đề phức
tạp, xáo trộn thêm. Có lẽ vì tin cẩn Anh, TT
Diệm nói, được, tỉnh anh Anh biết, cứ giải
quyết theo tình hình địa phương. Nhưng ba
bốn ngày sau, có biến động Phật Giáo ở Miền
Trung, có lẽ thấy ý anh đúng nên gởi công
điện hoả tốc bảo Anh thu xếp và cho máy bay
đưa Anh ra Đà nẵng ra nhân chức thị Trưởng.
Còn lý do Anh là một sĩ quan được trọng
dụng, tại sao Anh lại rời Quân Đội ra ứng cử
dân biểu.
Anh Châu trả lời rất gẩy gọn. Anh nói là một
sĩ quan được cử ra làm tỉnh trưởng sống với
dân nhiều, Anh biết dù có lên tới cấp tướng
hay bộ trưởng Anh cũng không vượt được hệ
thống quân giai, hệ thống hành chánh nên khó
có thể làm việc theo niềm tin của mình. Qua
Quốc Hội có tự do hơn, có ảnh hưởng trong
việc làm ra chánh sách. Anh đắc cử ngay tại
Kiến Hoà nơi Anh làm tỉnh
trưỏng. Lên Hạ viện đồng viện bầu Anh làm Tổ
Thơ ký, một chức vụ quyền hạn số hai của
Viện.
Trả lởi câu hỏi Anh hãy lấy lương tâm của
một người sĩ quan, một dân biểu, một người
Việt trước nhân dân và một tín đồ Phật Giáo
trước chư Phật, Anh cho biết Ong Trần ngọc
Hiền, anh của Anh đã nói gì với Anh và Anh
đã nói gì với Ong Hiền. Anh Châu nói năm nay
Anh đã 83 tuổi, chết nay sống mai, Anh không
có gì phải giấu. Ong anh của Anh "chiêu dụ"
Anh về với CS và Anh Châu "chiêu dụ" người
anh mình là Trần ngọc Hiền về với Quốc gia.
Quan điểm lập trường hoàn toàn khác nên
đường ai nấy đi. Anh Châu có cho Ong Trần
ngọc Hiền biết, sau khi đưa Anh qua khỏi bến
bắc Rạch Miểu, vì tình máu mủ, Anh để yên
cho Ong Hiền 3 ngày phải rởi khỏi VNCH. Sau
đó Anh sẽ không bảo đảm sinh mạng cho Ong
Hiển nữa.
Trả lời câu hỏi tiếp, là một quân nhân, một
tỉnh trưởng Anh có báo cáo cuộc gặp gỡ cho
thượng cấp biết không, đó là nhiệm vụ quân
luật và hành chánh đòi hỏi. Anh Châu cho
biết tình hình chánh quyền trung ương lúc
bấy giờ có sự tranh chấp, xung đột khá mạnh
giữa Ong Thiệu và Ong Kỳ. Ong Thiệu dù là
bạn thân của Anh thời còn cấp úy ở Trường Sĩ
Quan Đà Lạt nhưng rất yếu thế nên Anh không
báo cáo cho Ong Thiệu là giới chức lẽ ra Anh
phải báo cáo. Còn Ong Kỳ là người không ưa
Anh, nếu biết được nội vụ ắt Anh khó mà sống
với Ong Kỳ nên Anh không báo cáo cho chánh
quyền VN.
Nhưng Anh có phân chứng cho hai người bạn Mỹ
của Anh, một giới chức thẫm quyền của Mỹ là
John Paul Vann và một nhận vật CIA đã từng
xuống tỉnh giúp Anh trong chương trình Dân
sự vụ ( trong đó có APA, CG, CT). Và hai
người này hứa sẽ trình lên trên cho Anh. Sau
này Anh mới biết CIA đã mua đứt cán bộ giao
liên là một đại úy của CS Bắc Việt có nhiệm
vụ nhận và chuyển lịnh của Cục Tình báo
Chiến lược của CS Hà nội cho Ong Hiền và
chuyển báo cáo của Ong Hiền về trung ương.
Ong Hiền đi vào VN có khi từ Paris, có khi
từ Tokyo nhưng lại nói với Anh là từ Miền
Nam hay Miên, làm việc cho Mặt Trận Giải
Phóng. Đến đây cả Anh Châu và người hỏi Anh
đều lắc đầu, CIA biết quá nhiều cả đôi bên,
hai anh em của Anh đều bị CIA khai thác.
Được biết John Paul Vann là người rất từng
đem Anh về Cần Thơ che giấu khi TT Thiệu có
lịnh bắt Anh và đề nghị nếu Anh Châu muốn
thì sẽ đưa Anh đi Thái Lan. Anh Châu không
đồng ý và trở về Saigon để bảo vệ niềm tin
của mình. Anh vào cố thủ ở Hạ Viện, Phòng
Tổng Thơ Ký, mang Bảo Quốc Huân Chương, nên
công an đặc biệt phải đánh Anh ngất, gỡ Bảo
Quốc Hân Chương rồi mới bắt.Vụ án gây chấn
động báo chí Saigon và Tây Phương một thời
gian khá lâu. Mỹ không can thiệp, không làm
chứng. Sau mấy tháng Tối Cao Pháp Viện hủy
bản án. Nhưng Anh vẫn bị giam ở Chí Hoà.
Trả lới câu hỏi tiếp, xin Anh đặt bàn tay
lên lương tâm, Anh có phải là "agent" của
CIA hay không. Anh Châu khẳng định, không
bao giờ tôi là nhân viên của CIA. Tôi chỉ là
một viên chức của chánh quyền VNCH làm việc
với CIA trong vấn đề an ninh, phát triễn
nông thôn khi họ đến giúp tỉnh. Coi trong
sách thì biết chính TNS Fulbright, Chủ Tịch
Ủy Ban Ngoại Giao Thượng Viện Mỹ, nhân viên
cao cấp CIA người có viết trong sách "Vụ An
Trần ngọc Châu" cũng đã xác nhận điều Anh
Châu nói. Còn nhớ ngay từ thời TT Ngô đình
Diệm, Anh Trần ngọc Châu lúc bây giờ là tỉnh
trưởng đã có sáng kiến tách CS ra khỏi dân,
mà Ong gọi là Dân sự vụ, sau này hết làm
tỉnh trưởng được đưa về thành lập chương
trình Xây Dựng Nông Thôn đầu tiên ở VN.
Trả lời câu hỏi về TT Nguyễn văn Thiệu, DB
Trần ngọc Châu khẳng định, Anh biết rất rõ
Ong Thiệu. Hai ngươì, hai gia đình từng là
bè bạn nhau, thân nhau từ thời cấp úy ở
Trường Võ bị Đà Lạt. Theo Anh, Ong Thiệu là
một vị tướng nhiều mưu lược chống CS, nổi
bật nhứt mà Anh biết. TT Thiệu là người
lương thiện, yêu nước, thương dân. Cái thất
bại của TT Thiệu chẳng qua là cái thất bại
của Mỹ vì TT Thiệu lúc nào cũng hành động
như một đồng minh vô điều kiện của Mỹ.
Vì thời lượng có hạn, sau cuộc nói chuyện
thu hình, Anh Trần ngọc Châu có tâm tình với
nhà báo Vi Anh dẫn chương trình hội luận
truyền hình hôm ấy. Anh không có buồn phiền
gì cả khi TT Thiệu với sự tiếp tay của một
số cố vấn và phụ tá lúc nào cũng dạ dạ vâng
vâng, nên đã gây ra Vụ Án Trần ngọc Châu.
Anh quan niện và hành động khác Ong, đối lập
quá gay gắt với đường lối bốn không của Ong.
Theo sự hiểu biết của Anh, Anh qua việc Anh
chủ trương sau Tết Mậu Thân quân giải phóng
đã hy sinh, đã liệt bại, chớ quân CS Bắc
Việt thiệt hại không bao nhiêu, Mặt Trận
Giài Phóng Miền Nam đã liệt bại thì nhận họ
trong thế yếu, để tạo thế mạnh cho Miền Nam
trong việc chống CS Bắc Việt. Cái yếu của
Mặt Trận Giải Phóng cũng được một nhân viên
thẩm quyền của Toà Bạch Oc và CIA cũng có
nói với Anh khi Anh đi công du năm 1968. Anh
về làm ngược ý TT Thiệu nên TT Thiệu bất
động hóa Anh, đó là chuyện bình thường trong
chánh trị.
Sau này qua Mỹ, chính TT Thiệu điện thoại
cho Anh nói lại tình bạn. Anh rất mừng vì
người Quốc gia nếu có chống nhau nhưng không
triệt hạ nhau như CS. Anh nói ngày đầu gặp
nhau, TT Thiệu giơ tay ra bắt, nghẹn ngào
định nói một câu gì đó, Anh nói thôi chuyện
cũ bỏ qua đi. Và từ đó TT Thiệu nếu có dịp
đi Nam Cali luôn ghé nhà Anh thăm viếng vui
vẻ như thời trai trẻ trong quân đội. Anh có
rất nhiều hình hai người bạn già cười vui
cởi mở với nhau.
VI ANH
====
Sách tham khảo :
- The Chau Trial của Elizabeth Pond (tiếng
việt "Vụ án Trần Ngọc Châu")
- A Bright Shinning Lie - Sự Dối Trá Lấp
Lánh sách của Neil Sheehan, tiêu biểu cho
quan hệ phức tạp Mỹ - Việt
- Facing the Phoenix của Zalin Grant, câu
chuyện về CIA và sự thất bại chính trị của
Mỹ tại Việt Nam
- Why Vietnam Matter của Rufus Philips
- HAWKS, DOVES and the DRAGON - Diều
Hâu, Bồ Câu và Rồng, hồi ký Trần Ngọc Châu
với sự hợp tác của Ken Permoy.
|