“Nguyên
bản thân tôi tôi biết, tôi không giỏi, không
thông minh nhưng có sự cố gắng rất nhiệt
tình. Tôi có ngày hôm nay vì tôi rất chăm
chú, rất cố gắng. Nếu ngày hôm nay tiếng nói
tôi có thể giúp được, có thể kích động các
trẻ em nên người. Tôi nghĩ là giới trẻ, một
là phải nên cố gắng. Cho dù có lúc mình thấy
bất lực và không có hy vọng, mình vẫn cố
gắng để vượt qua. Tại vì mình không cố gắng
thì về sau mình không biết khả năng của mình
đến đâu. Điều quan trọng nhất là mình nên
nghe lời khuyên nhủ của những người lớn,
những người trải qua nhiều kinh nghiệm thì
những lời dạy dỗ đó lúc nào cũng mang sự tốt
đẹp.”
Sinh
trưởng tại thôn Bá Hà nằm gần vịnh Hòn Khói
thuộc tỉnh Khánh Hòa trong một gia đình làm
nghề chài lưới, bác sĩ Nguyễn Xuân Nam có
một thời niên thiếu sống trong thiếu thốn,
cực nhọc. Mẹ mất sớm khi ông vừa mới lên 4
tuổi, sống với cha và người mẹ kế, bác sĩ
Nguyễn Xuân Nam phải vừa đi bán bánh vừa đi
học để giúp cha và mẹ kế nuôi dạy 8 anh chị
em ruột và anh em cùng cha khác mẹ với mình.
Bác sĩ
Nguyễn Xuân Nam nhớ lại thời niên thiếu của
ông.
“Tôi
mới vừa lên 10 tuổi, lúc đó vừa đi học, sáng
dậy sớm phải lo chăm sóc mấy em bé để cho bà
kế mẫu tôi làm những món ăn để đi bán kiếm
tiền về nuôi sống gia đình. Bà làm xong rồi
tôi đi học, trước khi vào lớp độ một tiếng
đồng hồ tôi đến trạm xe lam bán những thức
ăn như xôi, bánh. Bán xong đến lúc đi học
nhờ người láng giềng mang nồi niêu đem về
nhà.”
Dù rằng
cho con đi học là mong muốn của cha mẹ nhưng
vì hoàn cảnh gia đình gặp khó khăn nên học
đến hết bậc tiểu học ông phải bỏ học để đi
biển đánh cá trợ giúp gia đình. Hơn nữa cha
ông bị thương trong chiến tranh, sau đó lại
bị tai nạn phải nằm bệnh viện trong nhiều
tháng nên miếng cơm manh áo là mối ưu tư lớn
nhất của gia đình ông. Bác sĩ Nam kể lại.
“Đi làm
nghề biển rất khó khăn, tương lai không có
cho nên lúc nào cũng cố gắng để cho con đi
học. Vào lúc tôi học hết lớp 5 thì Ba tôi bị
Việt Cộng bắn trọng thương nằm trong nhà
thương một thời gian rất là lâu. Lúc đó tôi
mới vừa lên 10 tuổi. Bố tôi mới vừa xuất
viện lại bị tai nạn một lần thứ hai nữa phải
nằm lại nhà thương hơi lâu.
Lúc đó
gia đình rất là khổ sở nên tôi nói với Bố
tôi là ông muốn tôi đi học nhưng trường hợp
này tôi không thể đi học được cho nên lúc đó
tôi bỏ học đi làm nghề biển sinh sống và
giúp gia đình. Không bao nhiêu lâu nữa thì
Việt Nam mất nước. Bố tôi là thôn trưởng
làng Bá Hạ nên về sau khi Cộng Sản về thì
ông cũng bị bắt giam giữ và đi cải tạo gần
cả năm trời nên vấn đề học hành của tôi xa
vời quá. Tôi vẫn tiếp tục đi làm nghề biển
để nuôi sống bản thân và gia đình.”
Đến
tháng 4 năm 1978, lúc 19 tuổi, bác sĩ Nam
vượt biên sang đến trại tị nạn Palawan,
Philippines, sau đó được chuyển sang trại tị
nạn tại Manila và khai tuổi nhỏ lại để có
thể tiếp tục học Trung học tại Mỹ sau này.
Tháng
11 năm 1978, bác sĩ Nam được bảo trợ định cư
tại thành phố Lincohn, bang Nebraska. Tại
đây bác sĩ Nam theo học trung học tại trường
Norris. Đối với một học sinh chỉ biết được
chút ít tiếng Anh trong thời gian ở trại tị
nạn Philippines thì học trung học tại Mỹ là
một điều thật khó khăn nếu không có quyết
tâm thì không thể nào vượt qua nổi. Bác sĩ
Nam cho biết.
“Hai
năm đầu tiên rất là khó, nhiều khi tôi muốn
bỏ học đi làm để giúp gia đình nhưng nghĩ
lại thấy mình nghỉ học sớm quá thì về sau
thấy ân hận. Do đó tôi vừa đi học, vừa đi
làm để kiếm tiền thêm nuôi sống gia đình.
Sau đó thì bắt đầu thông thạo Anh ngữ và
phần nào có thể nói cho họ hiểu được. Lúc
đầu tiên cũng khó khăn nhưng sau rồi tiến bộ
rất là đẹp bởi vì nó cũng gợi thêm tia hy
vọng của mình.”
Theo
lời kể lại của Cha và những người láng giềng
thân thuộc thì Mẹ và chị của bác sĩ Nam mất
sớm vì những căn bệnh rất tầm thường nhưng
lúc đó gia đình không có khả năng và phương
tiện để chữa trị nên bác sĩ Nam có ước
nguyện trở thành bác sĩ để giúp người. Do đó
trong thời gian học trung học, ông đã tiếp
xúc với các cố vấn của nhà trường để nhờ
hướng dẫn làm thế nào để trở thành bác sĩ.
“Tôi
cũng lên nói với những counselor của trường
trung học là hồi xưa nhà tôi có nhiều người
chết bởi vì không được may mắn, không có y
tế, không có thuốc men để cứu sống họ được.
Bởi vậy tôi có ước nguyện là nếu có thể đi
học ngành y ra bác sĩ để trong tương lai có
thể về lại giúp những người trong xóm của
tôi. Do đó tôi được hướng dẫn nên làm những
việc gì đó. Sau đó tôi xin vào học trường
đại học rồi từ đó xin đơn vào trường y khoa.
Dần dần mình cũng cố gắng, nỗ lực trong học
hành, không đam mê chuyện này chuyện kia.
Cũng may mắn tôi mới được như ngày hôm nay.”
Do đó
sau khi tốt nghiệp trung học, bác sĩ Nguyễn
Xuân Nam, sau hai năm học chuyển tiếp tại
trường đại học Nebraska thuộc thành phố
Lincohn đã ghi danh học môn toán và hóa
trường đại học Creighton, thành phố Omaha,
bang Nebraska.
Tốt
nghiệp cử nhân toán học và hóa học năm 1987,
bác sĩ Nguyễn Xuân Quang là một trong 105
sinh viên được nhận vào ngành y trường Y
khoa thuộc đại học Creighton, Nebraska trong
hàng ngàn sinh viên nộp đơn.
Sau khi
tốt nghiệp y khoa bác sĩ vào năm 1991, bác
sĩ Nguyễn Xuân Nam học thêm về phẫu thuật
tổng quát và phẫu thuật nội soi cũng tại
trường đại học Creighton từ năm 1991 đến
1994.
Trong
thời gian từ 1994 đến 1997, bác sĩ Nguyễn
Xuân Nam tiếp tục trau dồi về phẫu thuật
tổng quát tại trường đại học New Mexico tại
Albuquerque, bang New Mexico. Tiếp đến trong
hai năm 1997-1999, bác sĩ Nam theo học
chương trình chuyên ngành phẫu thuật nội soi
trẻ em tại bệnh viện trẻ em thuộc trường đại
học Pittsburgh, bang Pensylvania.
Bác sĩ
Nam giải thích về nguyên nhân khiến ông đi
theo chuyên ngành giải phẫu trẻ em.
“Hoàn
cảnh của tôi chứng kiến chị và em qua đời.
Tôi chỉ ao ước có được dịp nào giúp trẻ em
lớn lên. Nghĩ lại tôi thích chữa bệnh những
đứa trẻ tại vì những chứng bị của nó không
phải là những bệnh tự nó gây nên mà là những
bệnh bẩm sinh. Hơn nữa tôi rất ưa thích
những đứa bé. Tôi muốn đi học thẩm mỹ viện
để chữa cho những em bị sứt môi, bị sứt hàm
ếch. Nhưng nghĩ cho cùng lại thì mình phải
làm thẩm mỹ viện mới đi qua những khía cạnh
đó được. Còn những đòi hỏi để điều trị tổng
quát những đứa bé không phải qua những việc
đó nên tôi mới đeo đuổi theo ngành này.”
Bác sĩ
Nguyễn Xuân Nam đã giữ nhiều chức vụ quan
trọng tại trung tâm y khoa trường đại học
Irvine, California như là trưởng khoa giải
phẫu trẻ em, đồng Chủ tịch Khoa Ung bứơu Nhi,
Giám đốc Khoa phẫu hạn chế can thiệp… Hiện
nay ông làm việc tại bệnh viện Nhi đồng Los
Angeles và một số bệnh viện khác thuộc miền
Nam California. Ông cũng có nhiều bài viết
có giá trị được đang trên các tạp chí về y
học Hoa Kỳ và được các chuyên viên y tế
trường Y khoa thuộc Đại học Harvard bình
chọn là một trong những bác sĩ giỏi nhất
nước Mỹ.
Được
hỏi nguyên nhân nào khiến ông thành công,
bác sĩ Nam cho biết:
“Nguyên
bản thân tôi tôi biết, tôi không giỏi, không
thông minh nhưng có sự cố gắng rất nhiệt
tình. Tôi có ngày hôm nay vì tôi rất chăm
chú, rất cố gắng. Nếu ngày hôm nay tiếng nói
tôi có thể giúp được, có thể kích động các
trẻ em nên người. Tôi nghĩ là giới trẻ, một
là phải nên cố gắng. Cho dù có lúc mình thấy
bất lực và không có hy vọng, mình vẫn cố
gắng để vượt qua. Tại vì mình không cố gắng
thì về sau mình không biết khả năng của mình
đến đâu. Điều quan trọng nhất là mình nên
nghe lời khuyên nhủ của những người lớn,
những người trải qua nhiều kinh nghiệm thì
những lời dạy dỗ đó lúc nào cũng mang sự tốt
đẹp.”
Bác sĩ
Nguyễn Xuân Nam nói thêm là trong thời gian
học y khoa ông phải làm việc bán thời gian
mỗi tuần 20 tiếng đồng hồ để có tiền trang
trải chi phí ăn học cũng như giúp đỡ gia
đình ở Việt Nam. Tuy nhiên điều quan trọng
giúp ông thành công là Cha ông không đòi hỏi
ông phải gởi tiền về nhiều, mà chỉ khuyến
khích ông cố gắng học hành để có một cuộc
sống tốt đẹp hơn.
(Hà Vũ)