|
Được mệnh danh là “Cha đẻ của Little
Saigon”, từ một người tay trắng qua Mỹ lập
nghiệp, đến nay tài sản trong tay ông Frank
Jao lên đến khoảng 500 triệu USD. Điều gì
khiến một người dân gốc Việt lại thành công
và có tiếng trên thương trường đến như vậy?
TIẾU SỬ ÔNG FRANK JAO ( TRIỆU NHƯ PHÁT)
Sinh năm 1949, tại Hải Phòng, cha mẹ là
người Hoa. Năm 1954, di cư vào Nam. Năm
1975, sang Mỹ định cư.
Là một thương gia điều hành đầy kinh nghiệm
trong nhiều loại hình kinh doanh khác nhau,
cả trong nước lẫn quốc tế. Là người đứng đầu
trong lĩnh vực đầu tư bất động sản, có tầm
nhìn chiến lược. Rất thành công trong những
lĩnh vực thương thảo, ngành tài chính, quản
trị kinh doanh, đầu tư và huy động vốn.
FRANK JAO ( TRIỆU NHƯ PHÁT)
NHỮNG KINH NGHIỆM CHUYÊN MÔN:
-Từ năm 1978 đến nay: Chủ tịch và Giám đốc
điều hành công ty Bridgecreek Group, Inc.,
toạ lạc tại Huntington Beach, CA.
-Từ năm 2006 đến nay: Đồng quản trị quỹ
V-Home Fund
- Thành lập công ty kinh doanh bất động sản
với tài sản trị giá 400 triệu USD. Đây là
một công ty phát triển nhà đất, quản lý quy
hoạch, tái xây dựng, cho thuê, tư vấn và
quản lý bất động sản. Lĩnh vực đầu tư chủ
yếu là các trung tâm thương mại, toà nhà văn
phòng và căn hộ chung cư.
QUÁ TRÌNH HOẠT ĐỘNG:
- Từ Năm 2001 - 2003: Thành viên Hội đồng
Quản trị Quỹ giáo dục Việt Nam, Hoa Kỳ – VEF,
do tổng thống Mỹ George W. Bush bổ nhiệm.
- Từ Năm 2004 đến nay: Chủ tịch Hội đồng
Quản trị Quỹ giáo dục Việt Nam, Hoa Kỳ – VEF.
- Từ năm 2000 đến nay: Thành viên HĐQT
các trường Đại học ở Orange County.
- Từ năm 1998 đến nay: Thành viên HĐQT
Câu lạc bộ Lincoln, thuộc Orange County.
- Từ năm 2001 đến nay: Chủ tịch Uỷ ban
Thương gia Người Mỹ gốc Châu Á Hoa Kỳ.
- Từ năm 1996 đến nay: Thành viên Hội đồng
Phát triển Kinh tế bang California.
- Từ năm 2000-2002: Thành viên HĐQT Viện
Nghiên cứu Người Mỹ gốc Châu Á của Quốc Hội
Hoa Kỳ (Asian Pacific American Institute for
Congressional Study)
- Từ năm 2004 đến nay: Chủ tịch Uỷ ban Tài
chính Trung ương Đảng Cộng Hoà (Mỹ)
Washington D.C.
HỌC VẤN:
- Cử nhân khoa học ngành kinh doanh (Việt
Nam).
- Tham dự nhiều khoá tu nghiệp ngành
quản trị về lĩnh vực thiết kế, xây dựng,
quản trị tài chính tại trường đại học
Harvard.
Ngoại ngữ:
Thông thạo tiếng Việt, Anh, Phổ thông Trung
Quốc và tiếng Quảng Đông.
Giải thưởng:
- Tháng 06/2003: Giải thưởng vinh dự
trong năm của trường Đại học Cộng đồng
Coastline, Organge County, California.
- Tháng 09/2002: Giải thưởng vinh dự
trong năm của International Channel.
- Tháng 09/2002: Giải thưởng yêu nước,
dành cho những công dân có đóng góp về kinh
tế, tài chính cho nước Mỹ do Bộ tài chính Mỹ
trao tặng.
- Năm 2001: Giải thưởng “Khả năng lãnh
đạo cộng đồng” do Phòng Thương mại Hội người
Mỹ gốc Trung Quốc thuộc Orange County trao
tặng.
- Năm 2001: Giải thưởng ”Nhà doanh
nghiệp trong năm của Orange County” do Hiệp
hội Doanh nhân gốc châu Á thuộc Orange
County trao tặng.
- Năm 1996: Đoạt danh hiệu “Nhân vật
trong năm” do thành phố Westminster trao
tặng.
- Năm 1995: Giải thưởng Nhân đạo do Hiệp
hội những người Do Thái và người theo đạo Cơ
Đốc trao tặng.
- Năm 1994: Giải “Nhân vật trong năm” do
trường Đại học Cộng đồng Golden West trao
tặng.
===
Cơ hội sau khi bế tắc
Xuất thân trong một gia đình nghèo ở Hải
Phòng, 11 tuổi, cậu bé Frank Jao (tên Việt
là Triệu Như Phát) đã phải rời khỏi gia đình
đi bán báo để lấy tiền nuôi sống bản thân.
Đến Mỹ năm 1975, trong túi Frank Jao chỉ còn
vỏn vẹn đúng 50 xu. Không nhà, không tiền,
ông đã phải bán luôn chiếc áo khoác đang mặc
trên người để lấy tiền mua thức ăn. Công
việc mưu sinh đầu tiên trên đất Mỹ là gõ cửa
từng nhà để chào bán máy hút bụi. Không ít
lần, câu trả lời ông nhận được sau tiếng gõ
cửa là cái lắc đầu lạnh lùng và tiếng sập
cửa thô thiển. Nửa năm sau đó, ông xin vào
làm việc trong một dây chuyền lắp ráp tại
một nhà máy. Cuộc sống quá nhiều khó khăn,
có lúc không biết phải xoay xở thế nào và
ông cảm thấy bế tắc.
Công việc mưu sinh đầu tiên trên đất Mỹ của
ông là gõ cửa từng nhà để chào bán máy hút
bụi
Nhưng rồi cơ hội cũng đến với ông, trong một
lần trò chuyện với một chuyên viên tư vấn,
ông được nghe về bất động sản, một lĩnh vực
mà ông rất thích. Ông bèn theo học những
khoá đào tạo để cập nhật kiến thức về đầu tư,
môi giới, quản trị và kinh doanh bất động
sản. Trong vòng một năm, ông đã lấy được
giấy phép hành nghề và xin vào làm cho một
công ty địa ốc của Mỹ. Ký ức của ông vẫn còn
ghi khắc những ngày vất vả thiếu thốn trước
kia do vậy, ông sống cần kiệm, tích lũy từng
khoản tiền hoa hồng và dần dà đã có được một
số vốn tương đối.
Ba năm sau khi đặt chân đến Mỹ, tức năm
1978, ông tự đứng ra mở một cơ sở kinh doanh
riêng của mình: công ty Bridgecreek - chuyên
phục vụ về đầu tư và phát triển địa ốc, với
số vốn một nửa là của ông, nửa còn lại do
một người Mỹ gốc châu Âu - giám đốc một ngân
hàng Mỹ đóng góp. Lần đầu tiên đứng ra lập
một công ty kinh doanh ở Mỹ, lại có được một
cổ đông là một người Mỹ từng có kinh nghiệm
trong lĩnh vực ngân hàng và tài chính, ông
Jao học hỏi được rất nhiều từ người cộng sự
của mình.
Sau hơn 1 năm rưỡi hoạt động, người hùn vốn
với ông đã bán lại phần hùn, ông đứng ra mua
lại toàn bộ và tự mình kinh doanh từ đó. Sau
gần 30 năm, công ty Bridgecreek phát triển
rất mạnh và trở thàn Bridgecreek Group Inc.
chuyên đầu tư bất động sản ở nhiều nơi với
số vốn lên đến khoảng hơn 500 triệu USD và
có văn phòng toạ lạc tại Little Saigon.
Người khởi xướng xây dựng Little Saigon
Theo lịch sử ghi chép của các cơ quan địa
phương, chính quyền tiểu bang và chính phủ
Hoa Kỳ, ông Frank Jao chính là một trong
những người khởi xướng và tạo dựng nên khu
Little Saigon, một việc không hề dễ dàng đối
với một người di dân như ông.
Vùng California nói chung và Nam California
nói riêng là nơi có khí hậu ôn hoà, ấm áp,
tương đối dễ chịu đối với những người châu Á
di cư nên nơi đây tập trung nhiều người Việt
và người từ các nước châu Á như Trung Quốc,
Lào, Thái Lan… đến sinh sống. Đối với người
châu Á, lúc ấy, quận Cam còn là một vùng đất
mới. Một khi lượng người di dân đổ về nơi
đây ngày càng nhiều, nhu cầu sinh hoạt, mua
sắm, ăn ở ngày càng lớn. Thế nhưng, nơi đây
lại chưa hình thành một khu vực sinh hoạt
cộng đồng và mua sắm dành cho dân nhập cư.
Hàng ngày, những người nhập cư từ các nước
châu Á phải đổ về Los Angeles mua sắm. Tìm
hiểu địa chỉ số khách hàng đến mua sắm tại
Los Angeles, ông Jao nhận thấy đa phần là
người châu Á đang sinh sống tại quận Cam. Đó
là một nghịch lý hiển nhiên vì rõ ràng nhu
cầu thương mại rất lớn nhưng tại quận Cam
chưa có một địa điểm nào đáp ứng thoả đáng.
Khu Little Saigon bắt đầu hình thành sự khởi
nghiệp của 3 thương gia gốc Việt.
Từ thực tế đó, ông đã cất công bỏ thời gian
đi tìm địa điểm, vị trí để xây dựng nên một
khu thương mại phục vụ nhu cầu của người dân
gốc Á. Ông nhận ra khu vực Little Saigon là
một địa đểm khá thuận lợi vì nhiều lý do:
đây là vùng đất chưa được khai thác hết tiềm
năng, nhiều nơi trong vùng còn đất trống chỉ
để trồng dâu; mặt khác, người Mỹ bản xứ
không tập trung sinh hoạt tại đây, đa phần
họ sử dụng khu này làm nơi đậu những chiếc ô
tô phế thải hoặc để lốp xe cũ; lợi tức của
dân cư trong vùng tương đối thấp do đó giá
đất tương đối rẻ hơn so với những vùng khác.
Ông Jao cùng hai người bạn khác, sau khi
khảo sát, đã mạnh dạn đầu tư những cơ sở
kinh doanh ban đầu tại vùng này. Văn phòng
công ty khai thác địa ốc do ông Jao làm chủ
đã mở ra và chính thức hoạt động nhằm phục
vụ lợi ích và nhu cầu của người dân trong
vùng. Ông Ngô Khôn Hán, một doanh nhân gốc
Việt cũng khai trương một siêu thị bán đủ
các loại mặt hàng phục vụ nhu cầu hằng ngày.
Rồi tiếp theo là một nhà thuốc Tây do ông
Quách Nhất Danh đứng ra khai trương phục vụ
người dân trong vùng. Khu Little Saigon bắt
đầu hình thành sự khởi nghiệp của 3 thương
gia gốc Việt này. Theo đà phát triển, khu
Little Saigon dần trở nên lớn mạnh và ngày
nay nơi đây tập trung hơn 6.000 thương
nghiệp lớn nhỏ do người Việt đứng ra kinh
doanh và hoạt động.
Theo ông Frank Jao, khi quyết định chọn và
đầu tư vào lĩnh vực bất động sản, ông nhìn
thấy được sự di dân lần thứ hai. Người châu
Á từ khắp nơi di cư đến Mỹ tập trung ở Cali.
Khi Little Saigon là nơi tập trung nhiều
người Việt di cư sang Mỹ, tương lai sẽ có
nhiều người gốc Việt ở những tiểu bang khác
đổ về đây tái định cư, và nhu cầu về đất đai,
nhà cửa sẽ ngày càng tăng.
Sau này chính quyền quận, tiểu bang và liên
bang đã xác nhận Little Saigon là khu Du
lịch, Thương mại và Văn hoá của quận Cam. Sở
dĩ gọi là du lịch vì nhắc đến Little Saigon
(tiểu Sài Gòn hay Sài Gòn nhỏ), mọi người
đều biết ngay đó là khu sinh hoạt, thương
mại đặc trưng của người Việt tại quận Cam,
California và người Việt từ khắp nơi trên
thế giới đến Mỹ đều mong muốn có cơ hội đến
tham quan nơi đây. Mệnh danh là khu thương
mại quả không sai chút nào vì đây chính là
khu giao dịch, mua bán rất sầm uất của cộng
đồng người Việt tại Cali. Còn gọi là khu văn
hoá vì đây là khu thương mại mang đậm nét
văn hoá, tính dân tộc và bản sắc Việt không
lẫn vào đâu được.
Hiện thực từ ý tưởng “điên rồ”
Cách đây hơn 20 năm, tức vào năm 1986, khi
ông Frank Jao tiến hành xây dựng khu Trung
tâm thương mại tổng hợp Phước Lộc Thọ, nhiều
người bảo ông là người “cung cấp áo gấm, áo
lụa cho nông dân mặc”. Họ cho rằng ông có
những ý tưởng điên rồ, viển vông, không hợp
thời và thiếu thực tế…
Thế nhưng công ty Bridgebreek do ông làm chủ
cùng những nhà đầu tư tiên phong vẫn quyết
định xây dựng khu Trung tâm thương mại này.
Năm 1987, công trình này được hoàn thành với
diện tích của toà nhà chính khoảng hơn
30.000m2. Có thể khẳng định Trung tâm thương
mại Phước Lộc Thọ là khu thương mại sầm uất,
đẹp và có đẳng cấp cao tại Little Saigon.
Nơi đây được mệnh danh là “điểm đến” của mọi
người trong suốt những năm qua. Cho đến nay,
ngay cả những khu trung tâm thương mại khác
ra đời sau này, chưa có nơi nào có thể qua
mặt được Phước Lộc Thọ về tầm vóc và thương
hiệu.
“Thiên thời, địa lợi, nhân hoà” là những yếu
tố cần thiết để khởi nghiệp và tạo dựng
thành công. Ông Frank Jao đã khởi nghiệp và
tạo dựng thành công từ những yếu tố ấy. Ông
tâm sự, một người muốn làm ăn thành công và
lâu dài, ngoài khả năng tiên đoán được tương
lai của thị trường, còn cần phải biết thuyết
phục, biết tiến lùi đúng lúc và có thể đàm
phán được với những người quản lý điạ phương,
với các cấp chính quyền sở tại; phải nhìn
vào hoàn cảnh thực tế để dung hoà, linh động
trong công việc của mình.
Là một người di dân đến Mỹ lập nghiệp, gặp
được cơ hội tốt để phát huy khả năng của
mình, phát triển công việc đó là “thiên thời”.
Tìm được nơi an cư, tìm được khu vực thích
hợp để đầu tư, để làm ăn và sinh sống, đó là
“địa lợi”. Vấn đề còn lại là yếu tố “nhân
hoà”. Nước Mỹ là một hợp chủng quốc đa dân
tộc, đa văn hoá, khi làm việc với những
người đến từ nhiều nước khác nhau, có màu da,
sắc tộc và ngôn ngữ khác nhau, vấn đề đặt ra
là làm sao thích nghi để tồn tại và phát
triển. Sự thích nghi ấy là yếu tố “nhân hoà”.
Một kinh nghiệm mà ông Jao muốn chia sẻ sau
nhiều năm tháng làm ăn trên đất Mỹ chính là
cách thuyết phục chính quyền sở tại, làm sao
để đọc được ý nghĩ của những nhà quản lý
trong các cấp chính quyền để tiến hành đàm
phán theo đúng ý định ban đầu của mình. Phải
dung hoà để tìm ra một tiếng nói chung cho
bản thân và cho cộng đồng của mình.
Khi được hỏi, làm cách nào mà ông có những
quyết định táo bạo và đột phá như vậy? Ông
cho biết: “Tôi đo lường được sự mong muốn
của nhiều người dân. Bất cứ một cuộc khảo
sát thị trường nào, vấn đề đặt ra và khó tìm
được câu trả lời hơn hết chính là nhu cầu
cần thiết, tìm kiếm và đo lường sự mong muốn
của người dân”.
Và chiếc cầu VEF
Thành công trong lĩnh vực kinh doanh, tạo
được uy tín và tên tuổi trên thương trường,
thế nhưng ông cũng là người tích cực tham
gia hoạt động trong lĩnh vực giáo dục nhằm
đem đến những lợi ích thiết thực cho Việt
Nam.
Năm 2000, ông được Tổng thống Mỹ George Bush
bổ nhiệm vào Hội đồng Quản trị Quỹ Giáo dục
Việt Nam (Vietnam Education Foundation - VEF).
Nhận thấy đây là cơ hội tốt để thực hiện
chính sách của chính quyền Mỹ, đồng thời đem
lại rất nhiều lợi ích đối với ngành Giáo dục
Việt Nam, ông Jao đã tích cực tham gia và
nhận sự bổ nhiệm này.
Gặp gỡ tổng thống Bush.
Trong quá trình tham gia hoạt động với tư
cách là Hội đồng thành viên của VEF, nhận
thấy ông là người có khả năng, am hiểu về
Việt Nam và có tâm với Việt Nam, tổng thống
Bush đã tái bổ nhiệm ông thêm 2 nhiệm kỳ nữa
trong Hội đồng Quản trị. Năm 2005, ông được
những thành viên hội đồng tín nhiệm và bầu
ông giữ cương vị Chủ tịch Hội đồng Quản trị
VEF. Trong thời gian này, ông đã đưa ra
nhiều chính sách, chiến lược có lợi cho Việt
Nam, xúc tiến tìm cách giảm thiểu sự dị biệt
về ý kiến và cố gắng tạo nên một mối giao
hảo giữa chính phủ Mỹ và Việt Nam nhằm thúc
đẩy tốt hơn hoạt động giáo dục trong nước.
Ông đã cùng một số thương gia Mỹ lập ra một
quỹ mang tên V – Home Fund, do ông đứng đầu
và quản trị. Nhằm đáp lời kêu gọi của thủ
tướng Phan Văn Khải nhân chuyến thăm chính
thức Hoa Kỳ vào năm 2005, nhóm thương gia
này quyết định quay về đầu tư trên quê hương.
Một trong những kế hoạch mà quỹ V – Home
Fund đang triển khai là đầu tư vào chợ đầu
mối Bình Điền để xây dựng một trung tâm phân
phối thực phẩm, tìm cách xuất khẩu hàng sang
Mỹ và một số quốc gia khác. Trung tâm này có
khả năng tạo ra 30.000 việc làm cho người
lao động và thiết lập nơi trú ngụ cho hàng
trăm công nhân trong nước.
Là một người tay trắng đến sinh sống và lập
nghiệp tại Mỹ, thế nhưng giờ đây ông tạo
được một vị thế, uy tín và tên tuổi đáng nể
trên thương trường Mỹ. Tờ Orange County
Register từng vinh danh ông là “1 trong 100
nhân vật có ảnh hưởng và làm thay đổi bộ mặt
của quận Cam” (100 people who shaped Orange
County). Website Goldsea.com đăng tên ông
vào danh sách 70 người Mỹ gốc châu Á có ảnh
hưởng nhất mọi thời đại. Nhiều năm liền,
trong danh sách “50 doanh nhân có ảnh hưởng
nhất trong năm” của tờ Orange County
Business Journal luôn có tên Frank Jao. Báo
chí Mỹ viết về ông như một “hiện tượng”, một
tấm gương của sự phấn đấu, vươn lên để đạt
được thành công.
Khi được hỏi: “ông có thể chia sẻ một chút
kinh nghiệm làm ăn cho giới trẻ Việt Nam?”.
Ông từ tốn trả lời: “Ngoài những khả năng
của mình kết hợp với nhiều yếu tố khác,
trong kinh doanh, việc cập nhật thông tin,
tiếp nhận thông tin và phân tích, đánh giá
tình hình từ những nguồn tin đó để tìm cơ
hội đầu tư là điều quan trọng. Cơ hội và
thời cơ mới có đến với mình hay không chính
là nhờ vào khả năng tiếp nhận, đánh giá và
xử lý thông tin đó”.
Ham học hỏi, có tinh thần cầu tiến, biết
tích lũy lấy ngắn nuôi dài, có khả năng nhìn
xa trông rộng, có tầm nhìn bao quát hướng
đến tương lai và gắn bó với lợi ích cộng
đồng và dân tộc...đó là những nét khắc họa
nên tính cách và cũng là kinh nghiệm của
doanh nhân Frank Jao.
Thùy Mai
|