|
Hai anh em người
Việt
Nam vừa
đoạt
Giải
thưởng
phát minh Eureka 2010
do Tổ
chức
Khoa học
và Công nghệ
quốc
phòng của
Australia tài trợ.
Hai nhà khoa học
trẻ,
Giáo sư-Tiến
sĩ Võ Bá Ngự
và em trai là Giáo sư-Tiến
sĩ Võ Bá Tường,
của
Trường
Điện,
Điện
tử,
và Điện
toán thuộc
Đại
học
Tây Australia được
vinh danh vì đã phát
triển
cách tiếp
cận
mới
về
giải
thuật
theo dõi, cho phép
theo dõi cùng lúc nhiều
mục
tiêu với
công suất
máy tính thấp,
một
phát minh độc
đáo hỗ
trợ
quốc
phòng, an ninh quốc
gia, và có thể
ứng
dụng
trong nhiều
lĩnh vực
dân sự
khác.
Trà Mi - VOA |
Washington, DC Thứ
Ba, 31 tháng 8 2010

Giáo sư
Võ Bá Ngự
Năm 1982, cậu
bé Bá Ngự
cùng gia đình đến
Australia tị
nạn
và định
cư
tại
thành phố
Perth, thuộc
tiểu
bang Tây Úc. Giáo sư
Bá Tường
là người
em út trong gia đình gồm
ba anh em mà Giáo sư
Bá Ngự
là anh cả.
Điều
thú vị
là cả
hai anh em đều
theo đuổi
một
ngành học
là toán và điện,
cùng đạt
học
vị
Giáo sư-Tiến
sĩ trong ngành, và hiện
đang giảng
dạy
cùng khoa, tại
cùng một
trường
Đại
học
Tây Úc.
Sau khi nhận
Giải
thưởng
Phát minh Eureka 2010,
Tiến
sĩ Võ Bá Ngự,
người
đứng
đầu
công trình nghiên cứu,
trò chuyện
với
Tạp
chí Thanh Niên VOA về
con đường
phấn
đấu
từ
một
người
Việt
tị
nạn
tới
vị
trí một
khoa học
gia thành công của
Úc.
Trà Mi: Được
biết
là cả
hai Giáo sư
Tường
và Giáo sư
Ngự
đều
theo một
ngành học
giống
nhau, là Giáo sư-Tiến
sĩ cùng khoa, lại
công tác tại
cùng trường.
Cơ
duyên nào đưa
đẩy
hai anh em cùng theo một
con đường
như
thế,
thưa
ông?
Giáo sư
Võ Bá Ngự:
Năm 2000, khi tôi rời
thành phố
Perth để
đi dạy
ở
Melbourne, em Tường
mới
vào đại
học
năm nhất.
Cho nên tôi cũng không
nghĩ là ngày nào đó
anh em chúng tôi sẽ
cộng
tác nghiên cứu.
Công trình nghiên cứu
của
tôi hiện
giờ
gọi
là “Random Sets”, tạm
dịch
ra tiếng
Việt
là “Tập
hợp
Ngẫu
nhiên”, và những
ứng
dụng
của
nó trong khoa học-kỹ
thuật
mà phần
lớn
là về
vấn
đề
quốc
phòng. Tôi bắt
đầu
nghiên cứu
về
vấn
đề
này từ
khoảng
năm 2002 đến
2003. Đến
cuối
2005 thì anh em chúng
tôi mới
bắt
đầu
hợp
tác. Một
người
bạn
cũng là một
người
cộng
tác đắc
lực
của
tôi hiện
là nhân viên của
công ty
Lockheed-Martin, lúc
ấy,
gửi
cho tôi một
tập
tài liệu.
Trong đó ông đúc kết
và đưa
ra một
bài toán về
theo dõi mục
tiêu và hỏi
tôi có thể
giải
bài toán này được
không. Khi đó, tôi
đang bận
đi dạy
nên không có thời
gian đọc
kỹ.
Tôi mới
gửi
tài liệu
đó cho em Tường,
lúc đó đang bắt
đầu
công trình nghiên cứu
hậu
đại
học.
Thế
là Tường
bay qua Melbourne.
Trong thời
gian một
tuần,
anh em chúng tôi giải
được
bài toán đó. Sau đó, Tường
cảm
thấy
thích thú với
bộ
môn nghiên cứu
này, và anh em chúng
tôi tiếp
tục
cộng
tác cho tới
bây giờ.
Trà Mi: Nhưng
từ
nhỏ
hai anh em có cùng một
niềm
đam mê trong lĩnh vực
khoa học
này, cùng giải
toán chung, cùng học
tập
chung với
nhau hay chăng mà lại
đi theo cùng một
ngành khoa học,
thưa
ông?
Giáo sư
Võ Bá Ngự:
Đây cũng là một
sự
trùng hợp
vì tôi hơn
Tường
tới
12 tuổi.
Lúc nhỏ,
chúng tôi không học
chung. Tường
đi theo ngành này là sự
trùng hợp
chứ
không phải
vì
ảnh
hưởng
của
tôi.
Trà Mi: Ngẫu
nhiên mà hai anh em
cùng là Giáo sư-Tiến
sĩ một
ngành khoa học,
không biết
đây có phải
là do gene di truyền
của
gia đình? Gia đình ông
có làm khoa học
không, thưa
ông?
Giáo sư
Võ Bá Ngự:
Không, ba tôi là quân
nhân và mẹ
tôi là giáo viên.
Trà Mi: Thật
là thú vị
khi hai anh em cùng
chung một
ngành và chung một
chí hướng
giống
nhau. Về
Giải
thưởng
Eureka cao quý mà cả
hai anh em cùng nhận
được
trong năm nay, cảm
tưởng
của
Giáo sư
khi được
trao Giải
này ra sao?
Giáo sư
Võ Bá Ngự:
Tôi cảm
thấy
rất
vinh dự,
đồng
thời
cũng cảm
thấy
mình rất
may mắn.
Có rất
nhiều
nhà nghiên cứu
xuất
sắc
hơn
chúng tôi, nhưng
quý vị
cũng biết
là trong lĩnh vực
nghiên cứu,
yếu
tố
may mắn
rất
quan trọng
trong việc
dẫn
tới
một
khám phá mới.
Tôi có rất
nhiều
may mắn.
Một
trong số
đó là được
cộng
tác và làm bạn
với
những
nhà nghiên cứu
hàng đầu
trong ngành này. Do đó,
tôi học
hỏi
rất
nhiều
từ
họ.
Trà Mi: Chắc
Giáo sư
khiêm nhường
cho là may mắn chứ
thiệt
ra để
hoàn thành một
công trình nghiên cứu
phải mất rất nhiều
thời gian, nỗ
lực,
cũng như
tâm huyết
đặt vào trong đó. Xin
được hỏi thăm phát
minh của nhóm nghiên
cứu gồm 3 người do ông
dẫn đầu tổng cộng mất
thời gian thực hiện và
hoàn thành trong bao
lâu?
Giáo sư
Võ Bá Ngự:
Tôi bắt
đầu nghiên cứu từ
năm 2002-2003. Tới
năm 2008, bài của
chúng tôi đăng gửi dự
Giải
Eureka. Như
vậy
mất khoảng 5 năm để
có được
kết quả
này.
Trà Mi: Và từ
2008 tới
nay, nó đã bắt đầu
được ứng dụng phải
không ạ?
Giáo sư
Võ Bá Ngự:
Bắt
đầu từ
2008 tới
nay nó đã bắt đầu được
ứng dụng và phát triển
thêm.
Trà Mi: Các ứng dụng
của phát minh này
trong lĩnh vực quốc
phòng và trong các
lĩnh vực dân sự
khác là gì?
Giáo sư
Võ Bá Ngự:
Trong lĩnh vực
quốc phòng, nó dùng để
theo dõi và kiểm
soát một số
lượng
lớn mục tiêu. Trên
không, những mục tiêu
này có thể
là máy bay, hỏa
tiễn. Dưới biển thì có
thể
là tàu chiến,
tàu ngầm, hoặc tàu dân
sự.
Về
mặt
dân sự,
phương
pháp này có thể
dùng trong việc
kiểm soát hoặc thống
kê giao thông. Một áp
dụng khác là giám sát
đám đông như
dùng camera để
theo dõi đám đông. Một
ứng dụng nữa là theo
dõi tế
bào. Phương
pháp của chúng tôi có
thể
giúp các chuyên gia y
khoa nghiên cứu
hữu hiệu và nhanh
chóng hơn về
tác động
của thuốc lên các tế
bào. Một
áp dụng khác đã được
một công ty ở
Anh làm được
là dò tìm ống dẫn dầu
dưới giàn khoan. Các
ống dẫn dầu trong thời
gian từ
nửa
năm đến một năm có thể
bị
di chuyển
và hư
hại.
Nếu cho người lặn
xuống tìm rất nguy
hiểm. Do đó, các công
ty dầu khí thường dùng
máy để
đo. Và một
công ty ở
Anh đã áp dụng
phương pháp của chúng
tôi để
dò tìm các
ống dẫn dầu bị
hư.
Trà Mi: Sau phát minh
này, sau Giải
thưởng này, hai anh em
Giáo sư
có dự
định
và kế
hoạch
tiếp nối ra sao?
Giáo sư
Võ Bá Ngự:
Đây chỉ
là bước
đầu. Phát minh của
chúng tôi đã chứng
minh được là thuyết
Tập hợp Ngẫu Nhiên có
thể
giải
quyết được vấn đề
theo dõi mục
tiêu một cách hữu hiệu
hơn. Tôi dự
định
nghiên cứu và thiết kế
một
hệ
thống
theo dõi mục tiêu hoàn
chỉnh hơn bằng cách
kết hợp những cái hay
của phương pháp cổ
điển
và phương pháp mới.
Trà Mi: Chân thành
chúc mừng hai anh em
Giáo sư
đã thành công trong
lĩnh vực
nghiên cứu của mình.
Nhưng ngoài yếu tố
may mắn
mà Giáo sư
vừa
chia sẻ,
những
yếu tố
nào quyết
định sự
thành công, nhất
là trong lĩnh vực khoa
học, một ngành rất
nhiều gian khổ
và hóc búa. Lời
khuyên của ông dành
cho giới trẻ
là gì?

Giáo sư
Võ Bá Tường
Giáo sư
Võ Bá Ngự:
Thành công theo tôi chỉ
là vấn
đề
tương
đối, cho nên tôi không
dám đưa ra lời khuyên
với tư
cách của
một người thành công.
Theo kinh nghiệm của
tôi, ngoài may mắn,
hai yếu tố
khác rất
quan trọng là sở
thích và đam mê. Với
tư
cách của
một người đi trước,
tôi khuyên các bạn trẻ
nên tìm hiểu
chính mình và vạch cho
mình một hướng đi. Sau
đó, hãy dồn hết nỗ
lực
cho lý tưởng của mình.
Dù thành công hay thất
bại thì chúng ta cũng
sẽ
có một
cuộc sống ý nghĩa hơn.
Trà Mi: Là một người
Việt thành công trên
quê hương thứ
hai
ở
nước
ngoài. Trong quá trình
nỗ
lực
tiến thân từ
một
người Việt di cư
ra nước
ngoài cho tới vị
trí của
một khoa học gia danh
tiếng hiện nay của Úc,
có những thử
thách, khó khăn, hoặc
những kỷ
niệm
nào ông cảm thấy đáng
nhớ
nhất?
Giáo sư
Võ Bá Ngự:
Bất
cứ
gia đình tị
nạn
nào khi mới qua cũng
khó khăn về
vấn
đề
ngôn ngữ,
tìm việc
làm, lo cho con cái đi
học. Cha mẹ
chúng tôi cũng như
bao gia đình khác,
cũng gặp
những khó khăn như
thế.
Tôi cảm
thấy rất biết ơn cha
mẹ
vì ông bà đã bỏ
tất
cả
để
lo cho chúng tôi ăn học
đến nơi đến chốn. Khi
qua định cư
tại
một nước xa lạ,
ông bà đã phải
làm bất cứ
việc
gì để
nuôi sống
gia đình, lo cho chúng
tôi học.
Trà Mi: Và đó là động
cơ
thúc đẩy
Giáo sư
có niềm
đam mê và phấn đấu cho
tới thành tựu hôm nay?
Giáo sư
Võ Bá Ngự:
Dạ
đúng vậy.
Trà Mi: Nếu có người
nêu hỏi Giáo sư
rằng
là một người gốc Việt
đóng góp tài năng chất
xám cho một đất nước
khác, không phải là
quê hương bản xứ
của
mình, cảm nghĩ của ông
ra sao? Câu trả
lời
của Giáo sư
như
thế
nào?
Giáo sư
Võ Bá Ngự:
Tôi sống
ở
Úc hơn
28 năm. Nước Úc đã cưu
mang gia đình chúng
tôi cũng như
bao nhiêu gia đình Việt
Nam tị
nạn
khác. Tôi đã được
hưởng được nền giáo
dục của nước Úc mà nếu
sống ở
Việt
Nam tôi sẽ
không được
hưởng những quyền lợi
này. Người Việt chúng
ta có câu “Ăn quả
nhớ
kẻ
trồng
cây”. Cho nên, theo
tôi, đóng góp cho nước
Úc là chuyện đương
nhiên. Đây là nhiệm vụ
của
một công dân Úc.
Trà Mi: VN hiện nay
cũng muốn thu hút nhân
tài để
phát triển
đất nước. Theo giáo sư,
các điều
kiện cần và đủ
có thể
lôi cuốn
được nguồn lực chất
xám người Việt ở
hải
ngoại về
đóng góp cho quê hương
là gì?
Giáo sư
Võ Bá Ngự:
Theo thiển
ý của tôi, điều kiện
này cũng rất đơn giản.
Nếu Việt Nam thật sự
có tự
do dân chủ
và nhân quyền
thì nhân tài khắp nơi
sẽ
kéo về
đóng góp phát triển
đất nước chứ
không cần
phải có những chính
sách thu hút.
Trà Mi: Là một khoa
học gia gốc Việt, nếu
được mời đóng góp
trong lĩnh vực giảng
dạy-nghiên cứu tại quê
cha đất tổ
của
mình, ý kiến của giáo
sư
ra sao?
Giáo sư
Võ Bá Ngự:
Được
đóng góp cho Tổ
quốc
là điều mong muốn của
tôi và của cha mẹ
tôi. Ông bà thường
nói vì hoàn cảnh của
đất nước, ông bà không
có cơ
hội
đóng góp, nhưng ông bà
mong rằng anh em chúng
tôi có thể
làm việc
đó thay họ.
Cho nên, nếu
có cơ
hội,
tôi sẵn sàng đóng góp.
Trà Mi: “Cơ
hội”
theo ý Giáo sư
đây nên được
hiểu như
thế
nào
ạ?
Giáo sư
Võ Bá Ngự:
Ý của
tôi là khi Việt Nam có
tự
do dân chủ,
tôi sẽ
sẵn
sàng đóng góp.
Trà Mi: Theo ông, điều
kiện tiên quyết phải
là tự
do, dân chủ.
Đối
với người dân trong
nước, dĩ nhiên điều
này rất quan trọng,
nhưng nó có vai trò
thế
nào đối
với nguồn lực chất xám
người Việt hải ngoại
để
quyết
định việc quay về
đóng góp của
họ?
Giáo sư
Võ Bá Ngự:
Tại
vì nếu không có tự
do dân chủ
thì những
nhà trí thức về
phục
vụ
chỉ
là phục
vụ
gián tiếp
cho nhà cầm quyền thôi.
Thành ra, nếu có tự
do dân chủ
thì việc
này sẽ
dễ
hơn.
Trong nghiên cứu,
không hẳn chỉ
là khoa học,
mà cũng có thể
là về
lịch
sử,
chính trị.
Người
nghiên cứu nếu được
quyền nói lên những gì
muốn nói thì mới gọi
là nghiên cứu, chứ
không nói được
những gì muốn nói thì
làm sao gọi là nghiên
cứu được? Những giới
hạn đó sẽ
làm cho những
nhà nghiên cứu chán
nản và không thể
nghiên cứu
hữu hiệu hơn.
Trà Mi: Ông đã có cơ
hội
về
Việt
Nam lần nào chưa kể
từ
khi sang Úc định
cư
tới
nay?
Giáo sư
Võ Bá Ngự:
Tôi có về
thăm Việt
Nam 2 lần.
Trà Mi: Cảm nhận của
ông sau chuyến đi đó
như
thế
nào?
Giáo sư
Võ Bá Ngự:
Có điều
là tôi không thể
tưởng
tượng được là sự
cách biệt
giai cấp giữa người
giàu và người nghèo
trong xã hội. Ở
Úc cũng có sự
cách biệt
đó nhưng so với Việt
Nam thì sự
cách biệt
đó rất nhỏ.
Trà Mi: Nếu
có một mong ước cho
đất nước của mình,
Giáo sư
có điều
gì muốn chia sẻ?
Giáo sư
Võ Bá Ngự:
Tôi
ước mong Việt Nam có
tự
do dân chủ.
Trà Mi: Xin cảm
ơn Giáo sư
rất
nhiều vì thời gian
dành cho cuộc trao đổi
này.
Giáo sư
Võ Bá Ngự:
Cảm
ơn chị.
Vừa
rồi là câu chuyện với
nhà khoa học trẻ
gốc
Việt, Giáo sư-Tiến
sĩ Võ Bá Ngự,
thuộc
trường đại học Tây Úc,
người vừa cùng em trai
ruột là Giáo sư-Tiến
sĩ Võ Bá Tường nhận
Giải thưởng Phát minh
Eureka 2010.
Tạp chí Thanh Niên xin
tạm chia tay với quý
vị
và các bạn
tại đây và sẽ
trở
lại
trong một đề
tài mới
vào giờ
này, tuần
sau. Mong quý vị
nhớ
đón xem..
@VOA
|