|
Nhìn vào mắt anh,
em biết hình ảnh em trong anh
vẫn còn vẹn nguyên, mà sao anh
vẫn lặng im và xa cách?
Em biết anh thương em đã từ lâu
lắm. Năm cuối thời phổ thông, em
cũng thấy mình thường nghĩ nhiều
về anh - người con trai hiền
lành, chín chắn hơn rất nhiều
bọn con trai cùng lớp. Nhưng
cũng chỉ thế thôi. Rồi em lên
thành phố học với tương lai rạng
ngời, rực rỡ đang chờ đón.
Vì hoàn cảnh gia đình, anh ở lại
nhà, rồi lặng lẽ né tránh em...
Sau này, thảng qua những lần về
quê và gặp gỡ đám bạn, em gặp
anh. Vẫn những câu nói ngập
ngừng, nhưng nhìn vào mắt anh,
em biết hình ảnh em trong anh
vẫn còn vẹn nguyên, mà sao anh
vẫn lặng im và cách xa đến thế?
Em không hiểu... mà cũng không
có quyền để hiểu, mình có là gì
của nhau?
Chờ đợi em ở thành phố là người
đàn ông, mà em đã hết lòng yêu
thương và lựa chọn. Người đàn
ông, em nguyện sẽ gắn bó suốt
đời dẫu có trải qua bao thăng
trầm... Người ấy cũng vậy và chỉ
còn chờ đợi ngày em bảo vệ thành
công luận văn Thạc sĩ. Hình như
anh cũng biết những điều đó.
Sau này, suy nghĩ "Anh không dám
thổ lộ lòng mình, không dám bày
tỏ sự quan tâm đến em vì biết
nơi đó em đang hạnh phúc, có
người luôn bên em, luôn yêu
thương và lo lắng cho em... Anh
chỉ cần thấy em hạnh phúc..." đã
làm em bật khóc. Anh còn nhớ
không ngày em về lại nhà, dở
dang sự nghiệp và con đường học
vấn? Nhìn vào mắt mọi người, em
thấy hình bóng mình gầy guộc,
xác xơ và câm lặng.
Nỗi đau quá lớn, quá bất ngờ
khiến em như hóa đá. Tình yêu
không còn, tiền bạc cũng không,
bạn bè quay lưng, công việc bị
dồn vào đường cùng... Hình như
một thời gian dài em không còn
biết nói cười, ăn uống, đi lại
như một cái máy. Mỗi tối, giấc
ngủ nặng nề, chậm chạp ập đến
trong nước mắt, đắng cay và hờn
tủi. Em thấy trống rỗng và hoang
mang...
Người biết chuyện thì san sẻ,
cảm thông. Kẻ không ưa thì xì
xào bàn tán. Lúc đó, em đã từng
nghĩ, nếu không vì người thân
thì mình đã thanh thản ra đi...
Người ấy nhắn cho em những lời
sau cuối: "Thời gian sẽ xoa dịu
những nỗi đau, anh tin em đủ
nghị lực để vượt qua tất cả...",
em đọc mà lòng xót xa.
Những nỗi đau này vì sao em phải
gánh chịu? Vì sao tất cả niềm
tin, tình yêu của em cuối cùng
cùng cũng không có ý nghĩa gì?
Vì sao tất cả đang yên vui, bỗng
dưng sụp đổ tan tành?
Em không biết... Nhưng hình như
em biết, những đau đớn, uất ức
này, em đã trút hết lên vai anh
trong những giọt nước mắt tuôn
rơi không kiềm chế nổi. Hình như
em biết, ngày em mang vết thương
nhức nhối trở về, anh đã bên em,
sẵn sàng đưa bờ vai rộng và vòng
tay ấm để em tựa vào tìm chút
thanh thản, bình yên... Em biết
trái tim anh đang quặn đau, rất
đau vì em không hạnh phúc. Người
ấy hình như không thế…
Chưa bao giờ anh hỏi em về những
ngày đã qua, về những gì em đang
chịu đựng. Nhưng mỗi ngày, anh
vẫn lặng lẽ, dịu dàng và kiên
nhẫn bên em. Em biết, khi đó em
dường như thờ ơ, dửng dưng với
tất cả, kể cả sự sống của mình.
Xung quanh em tất cả đều tối tăm
và vô nghĩa. Em nhớ, hình như
nước mắt anh cũng rơi mỗi khi
thấy em vật vã. Người ấy hình
như không thế...
Em nhớ, vào một ngày khi biết
tin người ấy lập gia đình, em đã
chạy ào ra biển ngồi khóc. Biển
mênh mông, xanh thẳm cũng không
xoa dịu được nỗi đau trong em.
Sau bao năm tháng, em vẫn chờ
đợi trong đau khổ, mỏi mòn, vì
em không thể tin rằng người ấy
bội ước, không thể tin rằng tình
yêu có thể phôi pha... Nhưng đến
giờ phút ấy, em bỗng chợt hiểu
hơn về những hẹn thề, bội phản
với tin yêu.
Em đã khóc cho sự ngây thơ và
ngờ nghệch của chính mình. Biển
đằng xa như vẫy gọi... Rồi em
thấy, trong nắng trưa và nước
mắt nhạt nhòa, anh đi tìm em.
Một lần nữa, em lại tựa vào vai
anh và cũng như mọi lần, anh ôm
em vào lòng an ủi, vỗ về khi em
khóc. Những giọt nước mắt đắng
cay, hờn tủi dành cho một người
đàn ông đang ở nơi nào xa lắm...
Bao nhiêu năm tháng đã qua rồi,
em không nhớ cũng không biết
bằng cách nào mình có thể vượt
qua được những ngày ghê sợ ấy,
nếu không có anh. Khi em nghĩ
mình không còn gì trong cuộc đời
này để tin yêu, hy vọng, anh đã
đem đến cho em một tình yêu lớn
lao, chỉ để em thấy cuộc đời vẫn
còn thật nhiều điều đáng sống...
Linh Duyên
|