Một người gùi nước ở Ấn Độ, có hai cái bình gốm
lớn, mỗi cái được cột vào đầu của một sợi dây và
rồi được đeo lên cổ anh ta để mang về nhà. Một
trong hai cái bình thì còn rất tốt và không bị
chút rò rỉ nào cả. Cái còn lại bị nứt một chút
nên nước bị vơi trên đường về nhà, chúng chỉ còn
lại có hai phần ba.
Hai năm trời anh ta vẫn sử dụng hai cái bình gùi
nước đó, mặc dù lượng nước mà anh ta mang về nhà
không còn nguyên vẹn. Và lẽ dĩ nhiên, cái bình
tốt tỏ vẻ hãnh diện, trong khi cái bình nứt thì
cảm thấy vô cùng xấu hổ.
Một ngày nọ, bên dòng suối, cái bình nứt đã thưa
chuyện với người gùi nước: “Tôi rất xấu hổ về
bản thân và muốn nói lời xin lỗi ông về thời
gian đã qua”.
Anh ta hỏi lại cái bình: “Sao lại phải xin lỗi?
Mà ngươi xin lỗi về chuyện gì?”.
Cái bình nứt đáp lại: “Suốt hai năm qua, do vết
nứt của tôi mà nước đã bị rò rỉ trên đường về
nhà, ông đã phải làm việc chăm chỉ nhưng kết quả
mang lại cho ông đã không hoàn toàn như ông mong
đợi”.
Với lòng trắc
ẩn của mình, người gùi nước rất thông cảm với
cái bình nứt, ông ta nói: “Khi chúng ta trên
đường về nhà, ta muốn ngươi chú ý đến những bông
hoa tươi đẹp mọc bên vệ đường”
Quả thật, cái bình nứt đã nhìn thấy những bông
hoa tươi đẹp dưới ánh nắng mặt trời ấm áp trên
đường về nhà và điều này khuyến khích được nó
đôi chút. Nhưng khi đến cuối đường mòn, nó vẫn
cảm thấy rất tệ bởi nước đã chảy ra rất nhiều,
một lần nữa nó lại xin lỗi người gùi nước.
Người gùi nước
liền nói: “Ngươi có thấy rằng những bông hoa kia
chỉ nở một bên vệ đường, chỉ phía bên ngươi
không?”.
Thật ra, ta đã biết rất rõ
về vết nứt của ngươi, và ta đã lấy điểm yếu đó
để biến nó thành lợi điểm. Ta đã gieo một số hạt
hoa ở vệ đường phía bên ngươi, và mỗi ngày trong
khi ta gùi nước về nhà, ta đã tưới chúng từ
những chỗ rò rỉ của ngươi. Giờ đây, ta có
thể hái những bông hoa tươi tắn ấy để trang trí
nhà cửa của ta. Không có vết nứt của ngươi, ta
đã không có những bông hoa duyên dáng để làm đẹp
ngôi nhà của mình.
Trong cuộc sống
cũng vậy, ai cũng đều có những vết nứt, vì vậy
chẳng ai là hoàn hảo cả, tất cả chúng ta đều có
thể là cái bình nứt, nhưng nếu chúng ta biết
chấp nhận và tận dụng nó, thì mọi thứ đều có thể
trở nên có ích.
Hãy nhớ, trong điểm yếu chúng ta sẽ luôn tìm
thấy lợi điểm.(NQD st)