|
Chị thanh
Lan thân mến,
Trước hết em kính chúc chị được
mọi sự như ý, và trẻ đẹp mãi
mãi.
Em tên TH, năm nay được 23 tuổi.
Mấy hôm nay em gặp chuyện khó
khăn, không biết phải giải quyết
thế nào? Em đọc TiVi Tuần-san
thấy chị trả lời cho các người
khác, em khâm phục chị vô cùng,
cho nên em nghĩ chị sẽ giải
quyết chuyện của em được.
Em có người bạn tên PD, em biết
nó từ hồi học lớp mẫu giáo, và
nó biết đầu đuôi câu chuyện của
em, em hỏi nó em nên phải làm
thế nào, thì PD trả lời không
biết và nó nói, chuyện của em có
thể viết thành quyển tiểu thuyết
được.
Đây là câu cuyện của em:
Hồi em còn đi học (lúc 17 tuổi),
em quen được T, T là con nuôi
của ông hiệu trưởng trường em,
em nghe ngườ ta nói là khi T ra
đời đã được đưa vào viện mồ cô
nhi, vì họ tìm thấy T ở dưới gốc
cây và không có ai đến nhận, ông
bà hiệu trưởng không có con
được, cho nên mới nhận T về
nuôi.
Em và T được biết nhau nhiều
hơn, mới đầu chúng em coi nhau
như bạn, nhưng sau này nó biến
thành tình yêu. Má em qua đời từ
hồi em 15 tuổi, cho nên em sống
với cô em, tuy mang tiếng là cô
em, nhưng chỉ lớn hơn em có 3
tuổi, cô là út và má em lớn hơn
cô 20 tuổi, má em là con lớn
nhất trong gia đình. Trước khi
má em chết có cho em biết em có
người anh, nhưng bị thất lạc từ
hồi mới đẻ.
Một hôm em dẫn T đến nhà em để
gặp cô em, và em vô tình lấy
hình ba em ra cho T coi, ba em
đã bỏ má em đi khi em có 2 tuổi,
và em tự nhiên cảm thấy T giống
ba em vô cùng, và bất ngờ cô em
nói là người anh của em được má
em đặt tên là T và có để tên của
anh ở một miếng giấy và cổ tay
của anh em có đeo một cái lắc.
Và T về nhà lấy lắc của T đến
cho cô em coi và T nói rằng, ba
má nuôi T nói từ khi T đến viện
cô nhi đã có đeo cái lắc này. Có
một bà vú làm ở cô nhi lấy của
T, nhưng khi ba má T nhận T về
nuôi, mua lại của bà vú, vì họ
nghĩ đây là một manh mối để tìm
được ba má ruột của T.
Khi cô em nhìn cái lắc, thì nói
rằng nó giống hệt cái lắc như má
em tả. Khi em nghe đến đây, em
không chịu được nữa vì em đâu có
ngờ được T lại là anh ruột của
em. Em và T đau khổ vô cùng.
Một tháng sau, em khám phá ra là
em đã có thai với T, nhưng T là
anh của em cho nên em quyết định
không nên cho T biết và em lên
Sài Gòn sống không nói cho T
biết.
Sau đó em sanh được một đứa bé
trai và đặt tên là bé M, khi bé
M được hai tháng, em gặp cô C là
bạn của má em hồi hai người còn
trẻ đẹp. Sau em đến nhà cô C
chơi, và em kể cho cô nghe tất
cả mọi chuyện xẩy ra, và cô cho
em biết là em không phải là con
ruột của má em, vì khi má nuôi
em sanh ra T và sau đó không tìm
được T đã mang em về nuôi. Vì ba
má ruột của em khi đi đánh cá ở
ngoài biển bị sóng đánh vào
thuyền và ba má em đã chết ở
biển.
Khi em nghe như vậy em mừng vô
cùng vì T không phải là anh ruột
của em, và chúng em có thể lấu
nhau. Em liền về tìm T, và khi
em về đến nơi thì biết là T đã
lấy vợ. Em liền bỏ đi. Sau đó em
được cô C cho một số tiền, và em
đi vượt biên sang được Úc này,
sang bên đây em quen được H, khi
em mới đến không biết gì mà nhờ
H chỉ dẫn cho hai mẹ con em, H
là người có địa vị.
Trong 3 năm qua H giúp hai mẹ
con em rất nhiều. Một hôm em gởi
bé M cho một người bạn và đi chợ
mua đồ, bất ngờ em gặp lại T và
T nói cho em biết rằng T đã biết
em không phải là em ruột vì T đã
gặp được cô C, nhưng sau khi hỏi
T vài câu em biết rằng cô C
không có nói với T là em có một
đứa con với T.
Và sau đó mấy tháng T cầu hôn
với em và cũng tối hôm sau H
cũng cầu hôn với em. Em không
biết phải quyết định làm sao,
nên dấu T hay H?
Em biết rằng em vẫn còn yêu T và
T đã ly dị với vợ cũ. Nhưng
trong ba năm qua H giúp em và bé
M nhiều vô cùng, em phải nói là
em mang ơn H rất nhiều.
Ho có một đứa em gái tên L, em
và L coi nhau như hai chị em
ruột, có một lần L nói với em
rằng: Chị TH à, em mong rằng một
ngày nào đó chị sẽ là chị dâu
của em. Khi nghe L nói câu này
em cảm động vô cùng.
Mấy hôm nay, L tâm sự với em, và
em biết rằng L có tình cảm với
T. L mới có 17 tuổi cũng giống
như em hồi trước rớt vào mối
tình đầu. Nếu em chọn T thì ăn
nói sao với H và L đây?
Chị Thanh Lan ơi! Chị sáng suốt
hơn em, xin chị giúp em.
Cám ơn chị nhiều.
Em
TH
=============
Trả lời của Thanh Lan:
Em TH thân mến,
Từ ngày phụ trách mục Tâm Tình
Bạn Đọc đến nay, Thanh Lan đã
tưởng cái vụ “Ván Đã Đóng
Thuyền” mà Thanh Lan trả lời
cách đây hơn hai năm là “ly kỳ”
nhất, ngờ đâu nay lá thư của em
lại còn có phần hơn!
Có lẽ cô bạn PD của em đã nói
đúng: chuyện của em rất có thể
viết thành tiểu thuyết được, nữ
sĩ Quỳnh Dao mà khai thác là
“hốt bạc” ngay.
Và theo sự ước đoán của Thanh
Lan, Quỳnh Dao sẽ cho câu chuyện
có một kết cuộc vừa buồn vừa bi
đát vừa... thơ mộng: nàng sẽ ôm
con đi về một phương trời xa lạ
để lại hai chàng tiếc ngẩn tiếc
ngơ, và mãi mãi mang trong tim
cái hình bóng của nàng...
Nhưng em TH à, chuyện của em
không phải là tiểu thuyết mà là
một thực tế cần phải giải quyết.
Thú thực, đọc xong thư em Thanh
Lan bối rối vì cái câu hỏi ngắn
gọn nhưng hóc búa của em: lấy ai
đây, T hay H? Nếu lấy T, thì em
sẽ được trọn cái chữ Tình, nhưng
còn cái Ân của H thì sao?
H là người tốt đã giúp đỡ em rất
nhiều; rồi lại còn cảm tình của
em H (L) đối với em và tình cảm
của cô ấy đối với T nữa!...
Nhưng dù cho có phân vân đến
đâu, em cũng phải tìm cách giải
quyết, và dù cho lựa chọn ai thì
kết cuộc cũng không thể nào trọn
vẹn được. Hay nói một cách khác,
trừ khi em có thể “thân này ví
xẻ làm đôi” thì may ra mới giải
quyết tốt đẹp được.
Thư em không nói nhiều về con
người của T cũng như của H, nên
Thanh Lan sẽ căn cứ vào tâm sự
của em diễn mà đóng góp ý kiến,
và trong thư em Thanh lan đã
“bắt” được một câu: “em biết
rằng em vẫn còn yêu T”.
Vậy nay nếu vì cái ơn của H mà
em lấy chàng thì liệu em có hết
yêu T hay không? Mà nếu vẫn còn
yêu, còn nhớ tới bóng hình T
trong khi đã làm vợ của H thì em
mang tội “ngoại tình trong tư
tưởng”. Rồi đứa con của em với
T, Thanh Lan không hiểu lúc đó
em sẽ nuôi hay trả lại cho T?
Nếu em vẫn giữ nuôi thì chính nó
sẽ là yếu tố quan trọng khiến em
khó lòng mà quên hẳn được T, bởi
vì mỗi khi em nhìn thấy nó, em
sẽ nhớ tới cha nó!...
Tóm lại, nếu em xét thấy lòng
mình yêu T và H ngang nhau thì
Thanh Lan khuyên em nên chọn H,
nhưng nếu em chỉ yêu T và coi H
như một người Ân, hoặc em yêu T
nhiều hơn là yêu H, thì Thanh
Lan nghĩ em nên trở lại với mối
tình đầu của mình!
Bây giờ xét đến những hậu quả
một khi em trở lại với T. Dù
muốn dù không, bản thân em cũng
như những người ngoại cuộc sẽ
cho em là “phụ ơn” của H, về
phần H không hiểu chàng sẽ nghĩ
sao, nhưng cô em gái vốn đang có
cảm tình với T, nay thấy em lấy
T chắc chắn sẽ buồn nhiều, hoặc
tệ hại hơn, có thể thù ghét em
nữa!
Em TH thân mến,
Như Thanh Lan đã nói ở trên,
chuyện của em với T và H không
có cách nào giải quyết mà không
gây sứt mẻ! Và ta chỉ còn biết
cố gắng làm sao để giảm thiểu
cái sứt mẻ đó mà thôi.
Vậy nếu em thấy rằng mình vẫn
còn yêu T thì em nên rất thành
thực mà bày tỏ đầu đuôi câu
chuyện với H. Có thể H sẽ buồn,
em của H sẽ buồn, nhưng đừng bao
giờ để họ hiểu lầm em, vì từ chỗ
hiểu lầm, họ sẽ khinh dể em, và
càng khinh dể em, thì nỗi đau
lòng của họ càng thấm thía.
Nếu em đủ can đảm để bộc bạch
tâm sự của mình thì H và L dù có
không còn thương mến em cũng
không thể khinh để và chê trách
em được. Nếu em biết cách trình
bày cho H thấy rằng: cái ơn giúp
đỡ của H em sẽ nhớ đời, nhưng em
không thể lấy H vì như thế là
giả dối, em thà mang tiếng là
“phụ ơn” chứ không muốn lấy H để
rồi sống dằn vặt cả đời vì lòng
vẫn còn tơ tưởng đến người xưa!
Riêng phần em, em cũng phải so
sánh giữa hai cái: Ân hận vì đã
phụ ơn H vẫn “dễ chịu đựng” hơn
là đau khổ vì không lấy được
người mình yêu.
Một tình yêu chính đáng sẽ là
yếu tố quan trọng chi phối cả
cuộc đời mình. Do đó trong
trường hợp phải lựa chọn giữa
Tình và Hiếu, Tình và Ơn
Nghĩa...
Người ta thường thiên về chữ
Tình. Ở đây Thanh Lan cũng dữa
theo cái thông thường đó mà giúp
ý kiến với em. Nhưng nên nhớ,
phải là một tình yêu xứng đáng
để sau này không phải ân hận về
sự lựa chọn của mình.
Chúc em sáng suốt và tìm được
hạnh phúc.
Thân mến,
Thanh Lan |