|
Muốn Lấy Mật Đừng Phá Tổ Ong
Ngày 7 tháng 5 năm 1931, mười
ngàn người ở châu thành Nữu Ước
được mục kích một cuộc săn người
sôi nổi chưa từng thấy. Một trăm
năm mươi lính công an bao vây
một căn phố để bắt tên tướng
cướp Crowley, biệt danh là "Hai
Súng" vì lúc nào y cũng mang hai
cây súng ở trong mình. Họ leo
Lên mái nhà bắn xuống, đặt súng
liên thanh trên nóc những nhà
chung Quanh, dùng hơi cay và
trong hơn một tiếng đồng hồ cả
một khu mỹ lệ nhất của Nữu Ước
vang lên tiếng súng và tiếng
"lạch tạch" của liên thanh.
Crowley núp sau chiếc ghế bành
đệm bông, bắn lại lính không
ngừng.
Khi bắt được y rồi, viên giám
đốc công an tuyên bố: "Nó vào
hạng tội nhân nguy hiểm nhất. Nó
muốn giết người là giết, không
vì một lý do gì hết".
Nhưng còn chính tội nhân,
Crowley, y tự xét y ra sao? Muốn
biết, bạn hãy đọc hàng sau này
mà y vừa chống cự với lính vừa
viết để lại cho đời: "Dưới lớp
áo này, trái tim ta đập, chán
ngán nhưng thương người không
dám làm hại một ai hết".
Không muốn làm hại ai hết! Vậy
mà trước đó mấy ngày, khi một
người lính công an lại gần y để
hỏi giấy phép lái xe hơi, thì y
xả ngay một loạt súng, giết
người đó tức thì. Một kẻ sát
nhân không gớm máu như vậy mà
còn tự khoe: "Trái tim thương
người, không muốn làm hại ai
hết!".
Trước khi ngồi lên ghế điện để
chịu tử hình tại khám Sing Sing,
y còn than: "Tôi chỉ tự vệ mà
người ta xử tôi như vậy đó".
Nghĩa là trong thâm tâm, y nhất
định không chịu nhận y có tội.
Bạn sẽ nói: "Thì chỉ có nó nghĩ
thế, chứ còn ai lạ đời như vậy
nữa".
Không đâu, thưa bạn: kẻ thù số
một của nước Mỹ, Al Capone, tên
đầu đảng ăn cướp đã làm cho châu
thành Chicago kinh khủng, cũng
nói: "Ta đã dùng những năm tươi
đẹp nhất trong đời để mua vui
cho thiên hạ, vậy mà phần thưởng
chỉ là bị chửi, và bị săn bắt
như một con thú dữ".
Mà cả Dutch Schultz, một trong
những tên cướp lợi hại nhất ở
Nữu Ước Cũng tuyên bố với một ký
giả rằng y là ân nhân của thiên
hạ.
Viên giám đốc khám Sing Sing,
ông Lawes, viết: "Ở Sing Sing,
những tội nhân đều tự cho họ
cũng có tâm trạng thông thường
không khác đời chi hết. Cũng lý
luận giảng giải tại sao chúng
bắt buộc phải cạy tủ sắt hoặc
bóp cò... và tuyên bố rằng bỏ tù
chúng thật là bất công".
Nếu ba tên cướp đó và cả bọn
khốn nạn đương nằm trong khám,
tự cho mình vô tội như vậy thì
những người mà chúng ta gặp mỗi
ngày ở ngoài đường, cả các bạn
nữa, cả tôi nữa, chúng ta ra
sao?
Cho nên ông John Wanamaker, một
thương gia lớn có lần đã tự thú:
"Từ ba mươi năm nay, tôi đã hiểu
rằng: sự chỉ trích chẳng ích lợi
gì hết". Ông đã sớm hiểu bài học
đó. Riêng tôi, tôi đã phải phấn
đấu trong một phần ba thế kỷ
trước khi thấy ló ra ánh sáng
của chân lý này: "Dù người ta có
lỗi nặng đến đâu, thì trong một
trăm lần, tới chín mươi chín lần
người ta tự cho là vô tội".
Chỉ trích đã vô ích mà còn nguy
hiểm, vì làm thương tổn lòng tự
ái của người và gây ra oán thù.
Hơn nữa, kẻ bị ta chỉ trích tự
nhiên sẽ hằn học chỉ trích lại
ta, như ông tổng trưởng Bộ Nội
vụ Albert Fall, vì ăn hối lộ một
trăm ngàn đồng mà dùng gươm súng
đ àn áp kẻ bị ức hiếp, sau vỡ
lở, bị ngồi khám, làm cho dư
luận toàn quốc oán hờn chính
phủ, đảng Cộng Hòa suýt đổ, Tổng
Thống Harding bị giày vò, lo
lắng đến đỗi ít năm sau thì
chết. Vậy mà khi người ta trách
y đã lợi dụng lòng tin cậy của
bạn là ông Harding và phản ông,
thì vợ y nhảy chồm chồm lên,
khóc sướt mướt vặn tay bứt tóc,
rủa đời, la lớn: "Không! không!
chồng tôi không phản ai hết. Cả
một tòa nhà đầy vàng cũng không
quyến rũ được chồng tôi. Chồng
tôi đã bị người ta phản".
Tâm trạng con người như vậy đó.
Kẻ làm quấy oán trách đủ mọi
người, mà chẳng bao giờ oán
trách mình cả. Bạn cũng như vậy
và tôi cũng như vậy. Cho nên từ
nay, mỗi lần muốn chỉ trích ai,
ta nên nhớ hai tướng Cướp Capone
và Crowley, nhớ Bộ trưởng Bộ nội
vụ Fall. Ta nên hiểu rằng Những
lời chỉ trích ta thốt ra, cũng
như con chim bồ câu, bao giờ nó
cũng trở về chỗ cũ. Kẻ bị ta chỉ
trích chắc chắn sẽ tìm hết lý lẽ
để tự bào chữa và trở lại buộc
tội ta.
Và hiểu vậy nên ông Abraham
Lincoln đã để lại cái danh là có
tài dẫn đạo quần chúng bực nhất
trong lịch sử loài người. Hồi
thiếu thời ông nhiệt liệt chỉ
trích bất cứ ai, thậm chí tới
viết những thơ phúng thích để
chế giễu người ta rồi đem liệng
cùng đường cho thiên hạ đọc cười
chơi. Một lần cũng vì thói đó,
suýt gây nên một cuộc đấu gươm.
Từ đó chẳng những ông không bao
giờ nhạo báng, mỉa mai ai nữa,
mà còn khoan dung dễ dãi với mọi
người. Châm ngôn của ông là:
"Đừng xét người, nếu ta không
muốn người xét lại ta".
Trong thời Nam Bắc chiến tranh,
có một lần bại quân phương Nam,
ban đ êm chạy tới một con sông,
vì mưa bão mà nước dâng cao
không thể nào qua nổi. Ông đánh
dây thép, rồi muốn chắc chắn
hơn, lại sai người mang hiệu
lệnh cho đại tướng Meade cầm đầu
quân phương Bắc bảo phải lập tức
tấn công quân phương Nam do
tướng Lee cầm đầu. Nhưng Meade
vì ngần ngừ, trễ nải đã làm
ngược hẳn lệnh ông và để cho
quân Phương Nam thừa Lúc mực
nước xuống, qua sông mà thoát
được, lỡ mất cơ hội độc nhất, Vì
chỉ một trận đó có thể chấm dứt
cuộc Nam Bắc tương tàn.
Ông Lincoln giận lắm, la: "Trời
cao đất dày, như vậy là nghĩa lý
gì?" .
Rồi ông than với con rằng: "Quân
Địch ở trong tay ta mà để cho nó
thoát! Trong tình thế đó bất cứ
ai cầm quân cũng có thể đánh bại
tướng Lee. Mà nếu cha có mặt tại
đó, chắc chắn đã thắng trận
rồi!". Đoạn ông hậm hực viết bức
thư này:
Đại tướng thân mến, tôi không
tin rằng ông nhận chân được sự
đại Tướng Lee trốn thoát tai hại
là dường nào! Quân đội y ở trong
tay ta, và vì y đã bại nhiều
phen, nếu đánh ngay lúc đó thì
chí một trận thì chiến tranh đã
kết liễu. Nay thì nó sẽ kéo dài
ra không biết đến bao giờ. thứ
hai trước, ông đã không thắng
nổi Lee, bây giờ y đã qua sông,
mà lực lượng của ông chỉ có thể
bằng hai phần ba hôm đó thì làm
sao thắng nổi y được nữa?
... Dịp may ngàn năm một thuở
của ông đã qua rồi và không ai
thấu nổi nỗi buồn khổ của
tôi!...
Nhưng bức thư đó, bức thư trách
nhẹ nhàng có vậy, ông viết rồi
mà không gởi. sau khi ông chết,
người ta tìm thấy trong giấy tờ
của ông.
Vậy có lẽ ông đã tự nghĩ: "Hãy
khoan, đợi một chút... đừng hấp
tấp. ta ngồi yên ổn trong tòa
Bạch Ốc này mà ra lệnh thì thật
dễ. Nhưng nếu ta đã có mặt tại
bãi chiến trường, nếu như ông
Meade từ mấy tuần nay, ta đã
thấy máu chảy, đã nghe tiếng rên
la của lính bị thương hoặc hấp
hối, thì có lẽ ta cũng không
hăng hái tấn công kẻ địch lắm.
Vả Lại, nếu ta có tính rụt rè
của Meade thì ta cũng hành động
y như ông ta. Thôi, việc đã vậy
rồi, nói cũng vô ích. gởi bức
thư này đi, dù ta có hả giận
chút đỉnh, nhưng Meade sẽ trách
lại ta, sinh ra oán giận, mất
lòng tự tin của ông ta đi, và
biết đâu ông chẳng từ chức nữa".
Là vì ông đã kinh nghiệm rằng
những lời nghiêm trách không có
ích lợi gì cả.
Theo Theodore Roosevelt kể lại
rằng hồi ông còn làm Tổng Thống,
mỗi lần gặp điều khó xử, thường
ngả lưng vào ghế, nhìn lên tấm
hình của Lincoln treo trên tường
và tự hỏi: "Lincoln ở địa vị
mình, sẽ xử trí ra sao? giải
quyết ra sao?" .
Chúng ta cũng vậy, lần sau có
muốn "xài" ai, hãy rút tấm giấy
năm mỹ kim ở trong túi ra mà
ngắm hình Lincoln trên đó và tự
hỏi rằng: "Ở Vào địa vị ta,
Lincoln xử trí ra sao?" và muốn
sửa đổi người, ta hãy sửa đổi ta
trước đã. Như vậy có lợi hơn
và... ít nguy hiểm hơn".
Khổng Tử nói: "Khi bực cửa nhà
ta dơ thì đừng chê nóc nhà bên
sao đầy Tuyết".
Hồi nhỏ tôi tự phụ lắm. Một lần
nhận được bức thư có thêm mấy
chữ này: "Thư này đọc cho người
ta viết, mà không coi lại". Tôi
thích hàng chữ đó lắm vì tôi
thấy nó cho ta có vẻ quan trọng
và bề bộn công việc. Rồi một
hôm, muốn lên mặt với một tiểu
thuyết gia, tôi viết thư cho ông
ta và cũng thêm hàng chữ ấy.
Tiểu thuyết gia đó gởi trả bức
thư và thêm vào: "Chỉ có sự ngu
xuẩn của ông mới ví được với sự
thô lỗ của ông thôi".
Nói cho đúng, tôi đã vô lễ và
những lời chỉ trích đó không
phải là không đáng. Nhưng vì tôi
chỉ là một thằng người, nên tôi
thấy nhục lắm và thâm oán tiểu
thuyết gia đó đến nỗi mười năm
sau, khi hay tin ông ta chết tôi
đã chẳng tiếc một người có tài
mà chỉ nhớ tới sự ông đã làm
thương tổn lòng tự ái của tôi.
Vậy bạn muốn người ta oán tới
chết, thì hãy dùng những lời chỉ
trích cay độc. Còn không thì nên
nhớ rằng loài người không phải
luôn có lý trí đâu. Họ hành động
suy nghĩ theo tình cảm, thành
kiến, lòng kiêu căng và hợm hĩnh
của họ. Sự chỉ trích ví như một
mồi lửa, mà lòng kiêu căng của
con người là một kho thuốc súng,
gặp nhau tức bùng nổ, gieo tai
hại vô cùng.
Benjamin Franklin hồi nhỏ vụng
xử bao nhiêu thì sau này lại
giỏi về khoa tâm lý và dụng nhân
bấy nhiêu cho nên được bổ làm sứ
thần Huê Kỳ tại Pháp. Bí quyết
của sự thành công đó là ông
không bao giờ chỉ trích ai hết
và chỉ thành thực ca tụng đức
tính của người thôi.
Chỉ trích oán trách người, buộc
lỗi cho người thì kẻ điên nào
cũng biết. Nhưng hiểu người và
tha thứ cho người thì phải có
tâm hồn cao cả và sức tự chủ
mạnh mẽ mới được.
Carlyle Nói: "Muốn xét độ lượng
của ai chỉ cần xem cách xử sự
của người đó với kẻ dưới". Vậy
đáng lẽ buộc tội, chỉ trích ai
thì ta phải rán hiểu họ, tìm
nguyên nhân những hành vi của
họ. Đó là nguồn gốc của cảm
tình, khoan dung và hòa hảo.
Đức Thượng Đế kia mà còn đợi khi
người ta chết rồi mới xét công
và tội. Tại sao người phàm như
chúng ta lại nghiêm khắc hơn
Ngài?
|