|
Một Bí Quyết Quan Trọng
Trong Phép Xử Thế
Muốn dẫn dụ ai làm việc theo
ý ta, chỉ có cách là làm cho
người ấy phát khởi cái ý muốn
làm việc đó.
Xin Các bạn nhớ kỹ điều ấy.
Xin các bạn nhớ rằng không có
một cách thứ hai nào nữa.
Đã đành, bạn có thể chĩa súng
sáu vào bụng một người qua đường
mà bắt người đó phải cởi đồng hồ
ra đưa cho bạn. Bạn cũng có thể
bắt một người làm công phải chăm
chỉ làm việc cho tới khi bạn
quay lưng đi, bằng cách dọa tống
cổ hắn ra cửa.
Cầm chiếc roi mây, bạn có thể
bắt con nít vâng lời được. Nhưng
những cách tàn bạo đó có những
phản ứng tai hại lắm. Muốn cảm
động ai và dẫn dụ người đó hành
động, chỉ có một cách là người
ta muốn gì, cho người ta cái đó.
Mà chúng ta muốn những gì? Ít
lắm, nhưng khi chúng ta đã muốn
thì chúng ta nằng nặc đòi cho kỳ
được. Những cái chúng ta muốn
là:
1. Sức khỏe và sanh mạng.
2. Ăn.
3. Ngủ.
4. Tiền của.
5. Để tiếng lại đời sau.
6. Thỏa nhục Dục.
7. Con cái chúng ta được mọi sự
đầy đủ.
8. Được người khác coi ta là
quan trọng.
Freud, nhà bác học Đức trứ danh
về bệnh thần kinh nói rằng hai
thì dục căn bản của nhân loại là
tình dục và thị dục huyễn ngã.
Triết gia John Dewey nói: thị
hiếu mạnh nhất của nhân loại là
thị dục huyễn ngã. Xin các bạn
nhớ kỹ bốn chữ: "Thị dục huyễn
ngã". Nghĩa nó vô cùng và bạn sẽ
gặp nó trong cuốn sách này.
Bảy thị dục khác đều dễ thỏa
mãn, duy có thị dục đó ít khi
được thỏa lắm, tuy nó cũng khẩn
cấp như ăn và ngủ.
Abraham Lincoln nói: "Ai cũng
muốn được người ta khen mình".
Chúng ta đều thèm khát những lời
khen chân thành mà than ôi! ít
khi người ta cho ta cái đó.
Nhưng kẻ nào đã học được cái bí
quyết làm thỏa mãn lòng đói khát
lời khen đó, nó tuy kín đáo mà
dày vò người ta, đâm rễ trong
lòng người ta, thì kẻ ấy "nắm
được mọi người trong tay mình"
và được mọi người tôn trọng sùng
bái, nghe lời, "khi chết đi, kẻ
đ ào huyệt chôn người đó cũng
còn phải khóc nữa".
Loài vật không có dục vọng ấy.
Nghiêm quân của tôi khéo nuôi
heo và bò, kỳ đấu xảo canh nông
nào ông cũng được giải thưởng. Ở
nhà, ông ghim hết thảy bằng cấp
đó lên trên một tấm lụa trắng,
khách khứa lại ông mở ra khoe.
Heo thản nhiên đối với những
giải thưởng ấy, còn ông thì
khoái lắm, vì những giải thưởng
đó cho ông cái cảm tưởng rằng
ông rất quan trọng.
Nếu các bậc tiền nhân không có
thị dục trở nên quan trọng đó,
thì văn minh không có và chúng
ta cũng chỉ như loài vật thôi.
Nhờ nhu cầu đó mà một thầy lý
quèn, trong một tiệm tạp hóa,
học lực dở dang, mua những sách
luật rách nát về mải miết học để
rồi trở nên một vĩ nhân:
Lincoln. các văn hào, thi hào
viết được những cuốn sách bất
hủ, các ông "vua" dầu lửa, xe
hơi... trở nên triệu phú đều nhờ
thị dục đó cả.
Gia đình ít người mà cất ngôi
nhà cực rộng lớn, mua chiếc xe
hơi kiểu mới nhất, sắm bộ đồ cho
hợp thời trang, khoe sự học hành
tấn tới của mình: cũng đều do
thị dục đó hết. Cũng chỉ vì muốn
thỏa lòng ao ước trở nên một
danh Nhân, mà biết bao thanh
niên Mỹ thành tướng cướp lợi
hại, những tay sát nhân không
gớm máu, cho đến nỗi chúng bị
bắt rồi thì đòi cho được đọc
ngay những tờ báo đ ê tiện trong
đó người ta tả chúng như những
vị anh hùng. Được coi hình chúng
trên mặt báo bên cạnh hình những
danh nhân thế giới, chúng quên
cái ghế điện nó đợi chúng.
Muốn biết tính tình, tư cách một
người ra sao, ta chỉ cần xét
người đó dùng những phương tiện
nào để thỏa mãn thị dục huyễn
ngã.
Rockfeller thỏa mãn nó bằng cách
cất ở Bắc Kinh một nhà thương
tối tân để săm sóc hàng triệu
người nghèo, mà ông chưa từng và
sẽ chẳng bao giờ thấy mặt.
Dillinger thỏa mãn nó bằng cách
giết người, ăn cướp các ngân
hàng. Bị lính công an săn bắt,
nó trốn vào một trại ruộng mà tự
xưng với người trong trại:
"Dillinger là ta đây!". Nó tự
đắc được cái danh là "kẻ thù số
một của quần chúng".
Nhiều vĩ nhân trong thế giới
cũng mắc cái tật tự khoe mình là
quan trọng. George Washington
bắt mỗi người phải xưng tụng ông
là: "Huê Kỳ Tổng Thống đại
nhân". Kha Luân Bố đòi cho được
cái danh là "Đề Đốc Đại Tây
Dương và Phó Vương Ấn Độ".
Catherin, Nữ hoàng nước Nga,
không chịu đọc những thư mà
ngoài không đề: "Hoàng Đế ngự
lãm". Bà Tổng Thống Lincoln, một
hôm, dữ như cọp cái, quay lại
mắng bà Grant giữa dinh Bạch Ốc:
"Sao? Tôi chưa mời mà bà cả gan
dám đối tọa với tôi sao?"
Các nhà triệu phú của ta sở dĩ
bỏ tiền ra cho Đề đốc Byrd thám
hiểm Nam Cực vì đề đốc hứa sẽ
lấy tên họ đặt tên cho những
ngọn núi quanh năm tuyết phủ ở
miền ấy. Thi hào Victor Hugo chỉ
cầu sao cho người ta lấy tên ông
đặt tên cho kinh đô nước Pháp.
Và thi hào Anh Shakespeare tuy
đã được cả nước Anh tôn sùng mà
còn mua tước vị để thêm danh giá
cho gia đình. Có kẻ làm bộ đau,
bắt người ta săn sóc mình, chiều
chuộng mình để được thấy mình là
quan trọng. Như một cô nọ, hết
hy vọng kiếm chồng được, đương
khỏe mạnh hóa ra tật nguyền, nằm
hoài ở giường bắt mẹ già săn sóc
trong mười năm, lên thang xuống
thang để hầu hạ cơm nước. Bà mẹ
kiệt sức, chết. Trong vài tuần
lễ cô ả ủ rũ, một hôm bỗng đứng
phắt ngay dậy, trang điểm rồi đi
lại như hồi trước.
Đem giải phẫu bộ óc thì nửa số
người điên cũng bình thường như
óc chúng Ta. Một vị bác học trứ
danh nhận thấy rằng phần nhiều
những người đó chỉ muốn tìm
trong tưởng tượng, sự thỏa mãn
của lòng tự phụ mà hóa điên.
Trong đời thực tế, họ tầm thường
bao nhiêu, tự thấy mình hèn hạ
bao nhiêu, thì trong thế giới
tưởng tượng của họ, họ càng thấy
oai quyền và danh vọng của họ
lớn lao bấy nhiêu. Những kẻ đó
sướng hơn chúng ta nhiều lắm. Họ
đã kiếm được trong thế giới thần
tiên của họ cách thỏa mãn lòng
khao khát danh vọng của họ. Họ
đã ký một tấm chi phiếu một
triệu đồng, hoặc viết một bức
thư tiến dẫn ta với hoàng đế Ba
Tư rồi hãnh diện đưa cho ta.
Đã có những người khát khao danh
vọng mà hóa điên như vậy, thì sự
biết khen tài năng của những
người ở chung quanh ta tất phải
là một phép mầu nhiệm vô cùng.
Tôi mới biết có một người mỗi
năm lãnh lương một triệu đồng.
Mà ông chủ người đó lại có tiếng
là keo cú nữa.
Người đó là Charls Schwab, người
tin cẩn của ông vua thiếc Andrew
Carnegie. Mà Charles Chwab có
thiên tài không? Không. Biết rõ
về dã kim thuật hơn các viên kỹ
sư khác không? Tuyệt nhiên
không. Chính ông thú với tôi
rằng nhiều viên cộng sự với ông
giỏi về kỹ thuật hơn ông nhiều
lắm.
Nhưng ông có một tài hiếm có:
tài chỉ huy, dẫn đạo. Ông biết
cho người ta cái mà người ta
khát khao nhất: lời khen và lời
khuyến khích.
Bí quyết của ông đây. Tôi xin
chép đúng lời ông và mong rằng
những lời vàng ngọc đó được khắc
lên bảng đồng, treo trong mỗi
nhà, mỗi Trường học, mỗi cửa
hàng, mỗi công sở. Học thuộc câu
đó càng ích lợi cả ngàn lần hơn
thuộc những công thức hóa học
hay là mực trung bình mưa mỗi
năm ở Guatemala.
Schwab Nói:
Cái vốn quý nhất của tôi là năng
lực khêu gợi được lòng hăng hái
của mọi người. Chỉ có khuyến
khích và khen ngợi mới làm phát
sinh và tăng gia những tài năng
mới nhất của người ta mà thôi.
Những lời chỉ trích của người
trên là một cách tai hại nhất để
diệt cao vọng của kẻ làm công.
Tôi không bao giờ rầy ai hết.
Tôi tin rằng tốt hơn nên khuyến
khích người ta và cho người ta
một lý tưởng để nói tới. Cho nên
tôi luôn luôn sẵn sàng khen ngợi
một cách thật thà. Tôi không
tiếc lời khen và rất dè dặt
trong lời chê".
Schwab nói vậy mà chúng ta hành
động ra sao?Hoàn toàn trái
ngược. Có điều chi không vừa ý
là chúng ta nổi cơn lôi đình
lên, còn nếu vừa ý ta ư? ta làm
thinh.
Mà ông chủ của ông là ông Andrew
Carnegie sở dĩ thành công kỳ dị
như vậy cũng nhờ tài biết khen
người đó. Ông ca tụng những
người giúp việc ông trước mặt
họ. Ông ca tụng họ vắng mặt. Ông
còn tìm được cách ca tụng họ sau
khi ông chết nữa. Ông nghĩ ra
câu này và bắt người ta khắc lên
mộ chí của ông: "Đây là nơi nghỉ
ngàn thu của một người biết cách
thâu dụng những người thông minh
hơn mình".
Nhà triệu phú Rockefeller cũng
không có bí quyết chi khác. Khi
một hội viên của công ty ông đầu
tư một cách tai hại ở Nam Mỹ làm
cho công ty lỗ một triệu đồng Mỹ
kim, ông chẳng những không phiền
hà mà còn khen bạn tài tình vãn
cứu được sáu mươi phần trăm số
vốn bỏ ra, mà chỉ còn lỗ có bốn
mươi phần trăm thôi.
Ziegfield, nhà dàn cảnh tài nhất
của Nữu Ước, đã nổi danh chỉ vì
khéo khoe trương nét tuyệt mỹ
của những cô đ ào phụ. Ông
thường nói bất kỳ một người con
gái nào, dù xấu đến nỗi "chẳng
ai ngó tới hai lần", ông cũng
tạo thành một ngôi sao rực rỡ
trên sân khấu, chỉ vì ông khéo
tô điểm cho họ có một sức quyến
rũ vô cùng huyền bí. Ông khen họ
đẹp, rồi họ tự thấy họ đẹp, sửa
soạn cho đẹp thêm. Ông lại có óc
thực tế nữa: ông tăng lương cho
họ từ 30 mỹ kim lên một trăm bảy
mươi lăm mỹ kim, để họ có đủ
tiền mà trang sức. Ông lại có
những cử chỉ phong nhã, lịch sự.
Lần đầu tiên diễn vở nhạc kịch:
"Ziegfield Follies", ông đánh
dây thép chúc mừng khi được kết
quả rực rỡ và lại tặng mỗi cô đ
ào phụ một bó hồng nữa.
Hồi mà phong trào nhịn ăn cho
bớt mập đang cuồng nhiệt, có lần
tôi cũng đua đòi và nhịn ăn
trong sáu ngày sáu đ êm. Không
khó chịu chi hết. tới ngày thứ
sáu tôi thấy ít đói hơn ngày thứ
nhì.
Ấy vậy mà nếu ta để cho người
nhà nhịn ăn trong sáu ngày thì
ta đã tự cho là có tội nặng,
nhưng bắt họ nhịn những lời khen
và khuyến khích của ta sáu ngày,
sáu tuần, có khi sáu mươi năm
thì ta không ân hận chút nào. mà
xét ra, sự khen ngợi và khuyến
khích cũng khẩn thiết như đói
cần ăn vậy. Một kép hát có danh
nói: "Không có gì cần thiết cho
tôi bằng những tràng vỗ tay để
nuôi lòng tự ái của tôi". Chúng
ta nuôi cơ thể của con ta, của
bạn bè khách khứa, của người làm
công cho ta, mà ít khi ta cho họ
thức ăn cần thiết cho lòng tự
trọng của họ. Chúng ta đãi họ
thịt cá để bồi bổ sức khỏe, mà
quên không tặng họ những lời ca
tụng nó vang trong óc rất lâu
như những điệu nhạc tuyệt thú.
Tôi biết các bạn đọc tới đây sẽ
nói: "Phải! ai lạ gì cái thuyết
mật ngọt chết ruồi! nịnh hót cho
người ta lên mây xanh chớ gì!
Nhưng ông ơi! Người thông minh
họ không cắn câu đâu!".
Đã đ ành những lời nịnh hót vụng
về rỗng tuếch, vụ lợi, ở ngoài
môi, chỉ lừa được những người
ngu thôi. Nó phải thất bại và
thường thường nó thất bại. Nhưng
nói cho đúng, ta phải nhận rằng
thế gian này có nhiều người ưa
phỉnh tới nỗi không phân biệt
nỗi chân giả, câu nào họ cũng
"khoái được" hết, cũng như những
kẻ đói quá rồi nhai cả cỏ, nuốt
cả trùng...
Chẳng hạn như hai anh em
Mdivani, tự xưng là Hoàng thân
tuy không có lấy một giọt máu
vua chúa trong huyết quản. Tại
sao anh em y đã chiếm nổi giải
quán quân trong đám đa thê? Họ
đã làm tan nát nhiều trái tim đ
àn bà, cưới được những ngôi sao
màn bạc "có danh nhất, và đẹp
nhất, những ả danh ca cả thế
giới ngưỡng mộ, và những thiếu
phụ quý phái có bạc triệu? họ
làm cách nào? một nữ ký giả của
tuần báo Mỹ bàn về họ nói rằng:
"Đối với đại chúng, cái đa duyên
của hai anh em Mdivani là một
trong những điều khó hiểu nhất
từ cổ chí kim". Nhưng một đ ào
hát danh tiếng hiểu thấu tâm lý
phái mạnh, cho rằng sức quyến rủ
mà không một người đ àn bà nào
chống lại nổi của anh em nhà đó,
chỉ ở chỗ nghệ thuật phỉnh nịnh
của họ tuyệt luân, nhất là ở
trong thời đại vật chất trơ trẽn
mà nghệ thuật đó cơ hồ đã gần
tuyệt.
Cả đến Nữ hoàng Victoria nước
Anh cũng ưa nịnh lắm. Và Thủ
tướng Disraeli thú rằng ông
thường dùng khoa đó trong suốt
thời kỳ ông cầm quyền. Có khi
ông nịnh Nữ hoàng mà không cần
giữ ý tứ gì hết, như ông thợ hồ
đắp từng bay hồ lên tường. Tuy
ông nói vậy, nhưng ta đừng quên
trong sử Anh quốc. Disraeli là
một chính trị gia khôn ngoan,
mánh lới xuất chúng, không ai bì
kịp, đáng bực thầy trong nghệ
thuật đó, bạn và tôi không bắt
chước được đâu.
Cho nên đối với ông, chánh sách
đó thành công, nhưng thói thường
sự nịnh hót rốt cuộc bao giờ
cũng hại nhiều hơn lợi cho kẻ
nịnh. Nó chỉ là một sự giả dối
và, cũng như in giấy bạc giả,
thế nào cũng có phen bị bại lộ.
Vậy thì lời khen tặng và lời
nịnh hót khác nhau ở đâu?
Chính ở chỗ một đ àng thành thật
tự đáy lòng phát ra và hoàn toàn
không vụ lợi, còn một đ àng chỉ
ở đầu lưỡi, giả dối để kiếm lợi.
Lời khen tặng, ai cũng hài lòng.
Lời phỉnh nịnh ai cũng khinh bỉ.
Dưới một pho tượng đồng cổ hìng
dung Obregon, người ta có khắc
câu này mà hồi sanh tiền đại
tướng thường nói: "Ta chớ nên sợ
kẻ thù công kích ta, mà rất nên
ghê sợ những người bạn nịnh ta".
Không! trăm lần không! tôi không
khuyên bạn nịnh hót. Trái hẳn
lại! tôi muốn chỉ bạn một lối xử
thế mới kia!
Xin bạn cho phép tôi nhắc lại
"Tôi muốn chỉ bạn một lối xử thế
mới".
Anh hoàng George sai khắc trong
ngự tiền văn phòng của Ngài sáu
câu châm ngôn, trong đó có câu
này:
"Các ông dạy cho tôi đừng nịnh
hót mà càng đừng nghe những lời
nịnh hót đ ê tiện".
Triết gia Emerson lại nói: "Ngôn
ngữ không dấu nổi bản tính".
Nghĩa là: dù miệng lưỡi khôn
khéo tới bực nào, bạn vẫn không
giấu được bản tính của bạn.
Nếu có một tài nịnh là đủ rồi,
thì quá dễ, và chúng ta đều
thành những nhà ngoại giao đại
tài cả.
Đáng lẻ chỉ nghĩ tới mình thôi,
chúng ta nên rán để ý tới người
khác, tìm những tánh tốt của họ.
Và lúc đó chúng ta sẽ có thể
thành thật khen họ mà không cần
phải dùng những lời tán dương
giả dối để đến nỗi chưa kịp hở
môi, chúng ta đã bị lột mặt nạ.
Emerson lại còn nói: "Bất kỳ
người nào tôi gặp cũng có chỗ
hơn tôi, đáng cho tôi học". Điều
đó đúng với Emerson thì đối với
bạn và tôi, còn đúng cả ngàn lần
nữa. Đừng nghĩ tới ta nữa, tới
tài năng, nguyện Vọng của ta mà
nghĩ tới đức tính của người.
Và đả đảo cái thói nịnh đi. Lời
khen thành thật và nhân từ phải
tự thâm tâm ta phát ra! Đừng
tiếc những lời cảm ơn và khuyến
khích! Và những lời nói đó, ít
lâu sau ta có thể quên đi, nhưng
những người được Khen tặng sẽ
hoan hỉ và luôn luôn nhắc nhở
tới.
(còn tiếp) |