|
Để Cho Tới Đâu Cũng Được
Tiếp Đón Niềm Nở
Thật Tình bạn cũng chẳng cần đọc
sách này mới biết cách đắc nhân
tâm. Bạn chỉ cần áp dụng những
phương pháp thu phục cảm tình
của một con Vật mà cả hoàn cầu
không ai không thương mến.
Lát nữa, ra đường bạn sẽ gặp nó.
Khi còn xa bạn chừng mười bước,
nó Đã bắt đầu ve vãy đuôi rồi.
Nếu ngừng lại mà vuốt ve nó thì
nó chồm Lên và tỏ ra trăm vẻ yêu
thương và bạn có thể biết chắc
chắn rằng Trong sự nồng nàn đó
không có một mảy may vụ lợi, vì
nó chẳng cầu Bạn mua giúp một
vài món hàng ế, mà cũng chẳng
ham gì được kết duyên Cùng bạn.
Có bao giờ bạn ngừng lại Một
phút mà suy nghĩ rằng trên vũ
trụ này, chỉ có con chó là không
Cần làm việc mà cũng sống một
cách ung dung không? Ta nuôi gà,
vì gà Cho ta trứng; ta nuôi bò,
vì bò cho ta sữa, mà ta có nuôi
chó chỉ vì Cái lý độc nhất là nó
cho ta cái êm đềm của tình
thương.
Trong những kỷ niệm êm đềm nhất
của tuổi thơ, tôi còn nhớ đén
con Cún của tôi, một con chó nhỏ,
lông vàng, đuôi cụt mà cha tôi
mua cho Tôi có năm sắc. Cún chưa
hề đọc một trang sách tâm lý nào
hết. Nó Không cần đọc. Giáo sư
William James, giáo sư Harry A.
Overstreet, không Ngày nào dạy
được cho nó một chút nghệ thuật
làm đẹp lòng người. Nhưng nó có
phương pháp hoàn toàn để làm mọi
người yêu nó: là chính Nó, nó
yêu mọi người. Lòng yêu thương
đó tự nhiên và chân thành tới
Nỗi tôi không thể không mến nó
được.
Các bạn muốn gây thiện cảm không:
Hãy làm như con Cún: Quên mình
và Thương người.
Con Cún hiểu rằng nếu Sốt sắng
quan tâm tới người, thì chỉ
trong hai tháng sẽ có nhiều bạn
Thân hơn là hai năm kiếm đủ cách
làm cho người ta phải quan tâm
tới Mình. Tôi phải nhắc lại câu
đó:
Nếu Các bạn sốt sắng thành thật
quan tâm tới người khác thì chỉ
trong hai Tháng sẽ có nhiều bạn
thân hơn là hai năm gắng công
bắt người khác Quan tâm tới các
bạn.
Vậy mà biết Bao người một đời
lầm lỡ không chừa, không biết
định luật đó. Họ nhất Định muốn
người khác phải chú ý tới họ.
Công dã tràng... Thiên hạ Không
nghĩ tới bạn đâu. Họ nghĩ tới họ,
sáng, chiều và tối.
Công ty Điện thoại ở Nữu Ước mới
điều tra xem trong khi đ àm
thoại tiếng Nào được dùng nhiều
nhất. Các bạn đã đoán được... Đó
là tiếng "tôi". Trong năm trăm
câu chuyện thì người ta dùng nó
tới 3.900 lần "Tôi", "Tôi", "Tôi"...
Khi bạn coi tấm hình trong đó Có
bạn chụp chung với những người
khác, thì thứ nhất mà bạn ngó là
Ai?
Nếu bạn tin rằng mọi người đều
Chú ý tới bạn, thì xin bạn trả
lời câu này: "Nếu bạn chẳng may
chiều Nay từ trần thì có bao
nhiêu người đi tiễn bạn tới
huyệt?" .
Tại sao người khác quan tâm tới
bạn trong khi bạn không quan tâm
tới Người ta trước? Xin bạn cầm
cây viết chì và trả lời câu hỏi
đó trong Hàng bỏ trắng dưới đây.
Nếu chúng Ta chỉ gắng sức kích
động người khác để cho họ chú ý
tới ta thì không Bao giờ có bạn
chân thành hết. Đó không phải là
cách gây được tình Tri kỷ.
Alfred Adler, triết gia trứ danh,
Viết một cuốn sách rất hay đề là
Chân nghĩa của cuộc đời, trong
đó ông nói: "Kẻ nào không quan
tâm tới người khác, chẳng những
sẽ gặp Nhiều sự khó khăn nhất
trong đời, mà còn là người có
hại nhất cho Xã hội. Hết thảy
những kẻ thất bại đều thuộc hạng
người đó". Các Bạn có thể đọc
hàng tá những cuốn sách về tâm
lý mà không kiếm Được một lời
vừa đúng vừa nhiều nghĩa như câu
đó. Tôi rất ghét nói Đi nói lại.
Nhưng lời tuyên bố của ông Adler
quan trọng tới nỗi tôi Phải chép
lại nó lại lần nữa:
Kẻ Nào không quan tâm tới người
khác, chẳng những sẽ gặp nhiều
khó khăn Nhất trong đời, mà còn
là người có hại nhất cho xã hội.
Hết thảy Những kẻ thất bại đều
thuộc hạng người đó.
Đời sống của Hoàng Đế Nã Phá
Luân, chứng minh lời nói đó. Khi
ly dị Hoàng Hậu Joséphine, vì cớ
bà này không thể cho ông người
kế tự, ông Than thở cùng bà
trước khi chia tay: "Sự phú quý
vinh hoa của tôi, trần Gian chưa
ai từng thấy. Vậy mà cho đến giờ
này đây, bà là người độc Nhất
trên đời, tôi có thể tin cậy
được".
Nã Phá Luân thì tin như vậy.
Nhưng ai đã từng đọc sử đều buồn
mà nhận Thấy rằng lòng tin đó
quá đáng.
Ông Giám đốc tờ báo Collier's
nói "Muốn cho độc giả thích
những truyện ngắn Của bạn thì
bạn phải yêu độc giả đã, phải
chú ý tới họ". Chân lý Đó đúng
khi bạn viết tiểu thuyết cho độc
giả coi. Nó còn ba lần đúng Hơn
nữa, khi bạn trực tiếp nói
chuyện với người khác.
Howard Thurston, ông vua ảo
thuật, trong bốn mươi năm trời,
đem tài bịt mắt thiên Hạ làm cho
cả thế giới ngạc nhiên và thán
phục, kiếm được gần hai Triệu
đồng, một hôm thú với tôi rằng
hồi ông nhỏ, đã phải xa cha Mẹ
đi lang thang, ăn xin hết nhà
này tới nhà khác, và nhờ ngó
những Quảng cáo hai bên đường
lửa mà biết đọc. Về nghề ảo
thuật, thiếu Gì người biết nhiều
hơn ông, nhưng ông có hai đức
tính mà người khác Không có:
Thứ nhất: thấu rõ tâm lý Loài
người và khi lên sân khấu, ông
có sức quyến rủ và gây hứng. Mỗi
cử chỉ của ông, mỗi lần ông
chuyển giọng nói, mỗi nét câu
mày Là cả một công trình luyện
tập. Mà hết thảy công trình đó
chỉ có mục Đích làm cho khán giả
say mê và thấy thì giờ chóng
qua.
Thứ nhì: ông thành thật chú ý
tới khán giả. Các nhà ảo thuật
khác ở trên sân khấu ngó xuống
trừng trừng như có vẻ nói: "Tụi
này toàn Đồ mắt thịt. ta sẽ bịp
chúng dễ như chơi". Phương pháp
của Thurston khác Hẳn. Mỗi lần
sắp ra sân khấu, ông tự nói: "Ta
mang ơn những người tới Đây coi
ta diễn trò. Nhờ họ, ta sống
được phong lưu. Vậy ta phải hết
Sức trổ tài cho họ vừa lòng".
Rồi ông vừa nhủ thầm: "Tôi yêu
khán Giả của tôi. Tôi yêu khán
giả của tôi", vừa tiến ra ngoài
sân khấu. Bạn cho là lố bịch, là
vô lý ư? Cái đó là quyền của bạn.
Nhưng chính Đó là nguyên nhân sự
thành công của một trong những
nhà ảo thuật Danh tiếng nhất từ
xưa tới nay.
Tổng Thống Théodore Roosevelt
thu được nhân tâm một cách lạ
lùng cũng nhờ Bí quyết đó. Cho
đến người ở của ông cũng sùng
bái ông nữa. Người Da đen làm
bồi phòng cho ông, viết một cuốn
sách nói về đời tư của ông,
trong đó có câu chuyện lý thú
này:
Một hôm, nhà tôi hỏi Tổng Thống
về loài chim đa đa mà nó chưa
từng Thấy bao giờ. Ngài tả tỉ mỉ
loài chim đó cho nó nghe. Một
lát sau, có Người kêu điện thoại,
nhà tôi chạy lại trả lời. Thì ra
ngài Tổng Thống Kêu nó, cho nó
hay rằng hiện có một con chim đa
đa đậu trong sân cỏ, Và nếu nó
muốn coi thì ngó ra sẽ thấy. Chỉ
những việc như vậy cũng Đủ tả
tánh tình của Ngài và những việc
đó, Ngài rất thường làm.
"Mỗi khi Ngài đi dạo gần tới nhà
riêng của chúng tôi, dù chúng
tôi Có đứng khuất thì cũng kêu
chúng tôi và chào lớn tiếng".
Một ông chủ như vậy, thì người
làm công nào mà không yêu kính?
Bất Cứ ai mà không yêu kính?
Một bữa, ông tới Bạch Ốc, phải
khi Tổng Thống Talf và Phu nhơn
đi vắng, ông kêu Lên từng người
đầy tớ cũ và nồng nàn hỏi thăm
họ, cả đến những Chị phụ bếp
cũng được hân hạnh đó. Khi gặp
chị phụ bếp Alice, ông hỏi Chị
còn làm bánh mì bằng bột bắp
không. Chị ta đáp còn làm, nhưng
chỉ Có đầy tớ ăn, còn trên bàn
ông chủ không ai dùng tới.
Ông cười lớn: "Tại các ngài
không sành ăn. Khi nào gặp Ngài
Tổng Thống, tôi sẽ chê Ngài chỗ
đó".
Chị Đó dâng ông một miếng bánh
mì bột bắp. Ông vừa đi về phòng
giấy vừa ăn, gặp người làm vườn
nào, ông cũng kêu tên mà chào
như hồi ông Còn làm Tổng Thống.
Một chú làm công già rưng rưng
nước mắt nói rằng, Ngày hôm đó
là ngày sung sướng nhất của chú
từ hai năm nay. Và đổi Ngày đó
lấy tấm giấy một trăm, chú cũng
không đổi.
Ông Charles W. Eliot, giám đốc
Đại học trường Harvard trong gần
nửa thế Kỷ, cũng nhờ đức độ tha
thiết lo toan giúp người mà được
kính mến nhất Trong các trường
đại học từ cổ chí kim.
Một hôm, một sinh viên nghèo lại
xin quỹ tương trợ sinh viên do
ông Quản lý cho mượn năm mươi
năm mỹ kim để lấy tiền ăn học,
ông cho mượn. Khi người Đó cám
ơn rồi, sắp quay ra, ông gọi lại:
"Trò hãy ngồi chơi một lát. Trò
nấu nướng lấy ở trong phòng phải
không? Sự đó chẳng hại gì cho
Sức khỏe của trò, nếu trò biết
lựa món ăn vừa bổ, vừa rẻ, và ăn
Được đủ no. Hồi tôi còn đi học,
tôi cũng như trò. Trò biết món
thịt Dê đông không? Bổ nhất và
rẻ nhất. Hồi xưa, tôi làm món đó
như vầy..". Rồi ông giảng một
hơn về cách lựa thịt, nấu, ép,
ăn... Sinh viên đó Lấy làm ngạc
nhiên lắm và cảm động vô cùng.
Tôi nhờ kinh nghiệm mà thấy rằng
có thể làm cho các nhân vật quan
Trọng có danh vọng nhất châu Mỹ
để ý tới ta và chịu hợp tác với
ta Bằng cách ta chú ý tới họ,
kính mến họ và thật lòng ngưỡng
mộ họ.
Đây là một thí dụ:
Cách đây đã lâu, Hồi tôi còn dạy
khoa "Viết tiểu thuyết" tại Học
đường Nghệ thuật và Khoa học ở
tỉnh Brooklyn, tôi ước ao sao
được nhiều danh sĩ đáng ngưỡng
Mộ tới lớp tôi, diễn thuyết cho
học trò tôi nghe về những kinh
nghiệm Họ đã thâu thái được.
Tôi và học Trò tôi liền chung
nhau viết cho mỗi vị một bức thư.
Trong thư nói rằng Chúng tôi rất
thán phục tác phẩm của họ và hết
lòng ước ao được Học hỏi ý kiến
của họ và những bí quyết đã giúp
họ thành công rực Rỡ.
Mỗi bức thư đó có gần một trăm
Năm mươi người học trò của tôi
ký tên. Chúng tôi lại nói thêm
rằng Vì chúng tôi dư hiểu họ rất
ít thời giờ rảnh rang để soạn
một bài Diễn văn, nên chúng tôi
mạn phép đính theo một bản phỏng
vấn về đời Tư và phương pháp làm
việc của họ.
Cách cư xử nhã nhặn đó làm cho
họ vừa lòng lắm. Ai mà chẳng
phải Vừa lòng?
Cho nên không có một danh Nhân
nào từ chối lời thầy trò chúng
tôi yêu cầu: họ đích thân tới
Brooklyn và vui vẻ diễn thuyết
cho chúng tôi nghe.
Hết thảy chúng ta, từ người đồ
tể, người bán bánh đến vua chúa
trên Ngai vàng, hết thảy đều quý
mến những người... ngưỡng mộ
chúng ta. Như Hoàng Đế nước Đức
Guillaume đệ nhị chẳng hạn, sau
đại chiến trước, Cả thế giới
ghét cay ghét đắng ông. Chính
dân tộc của ông cũng chống Lại
ông nữa. Ông phải trốn qua Hòa
Lan để khỏi mất đầu. Cả triệu
Người đòi thiêu sống hoặc phân
thây ông. Vậy mà trong đám lửa
giận Bùng bùng của cả nhân loại
đó, lại có một đứa nhỏ viết cho
ông một bức thư giản dị và chân
thành, chứa chan tình quý mến và
ngưỡng mộ. Đứa nhỏ nói ai nghĩ
sao mặc ai, riêng với nó, Hoàng
Đế Guillaume bao Giờ cũng là
chúa nó, hoàng đế của nó. Hoàng
Đế cảm động vì bức thư Đó lắm
nên mời nó qua Hòa Lan thăm ông.
Đứa nhỏ đi, có má nó theo, Kết
cục là một đám cưới... Đứa nhỏ
đó bẩm tính đã biết làm đẹp lòng
Người, không cần phải đọc sách
này.
Muốn được người khác yêu ta, ta
phải vì họ, đừng quản công, đừng
sợ Mất thì giờ, phải suy nghĩ,
gắng sức mà quên mình nữa. Quốc
vương Edouard III trước khi qua
thăm Nam Mỹ, học tiếng Y Pha Nho
trong ba tháng để có Thể diễn
thuyết bằng tiếng bản xứ được.
Nhờ vậy mà ông được dân Nam Mỹ
kính yêu vô cùng.
Đã từ lâu Rồi, tôi rán biết và
ghi kỹ lưỡng sinh nhật của bạn
bè trong cuốn Sổ này. Làm sao mà
biết được những ngày đó? Dễ dàng
lắm. Tuy tôi Chẳng tin chút chi
về khoa chiêm tinh hết, nhưng
tôi cũng cứ hỏi bạn Tôi có tin
rằng ngày sinh tháng đẻ có ảnh
hưởng đến tính tình vẫn mạng Ta
không. Rồi tôi hỏi ngày sinh
tháng đẻ của ông ta. Tôi nhẩm
ngày Tháng đó cho nhớ, rồi hễ
ông quay lưng đi là tôi chép vội
lên một Miếng giấy nào đó, để
sau sẽ biên vào sổ tay. Tới đầu
năm tôi đám Dấu những ngày tháng
đó vô một cuốn lịch để xé tới
ngày đó, tự nhiên Nhớ đến, mà
gới thư hoặc "dây thép" chúc
mừng bạn tôi. Các bạn tôi Ngạc
nhiên làm sao! Và tôi thành công
không ngờ! Có khi chỉ một mình
Tôi nhớ mừng sinh nhật của các
bạn tôi thôi.
Bạn muốn gây thiện cảm ư? Thì cứ
niềm nở và sốt sắng đón tiếp mọi
Người. Trước máy điện thoại cũng
vậy. Khi trả lời "Allo!", bạn cố
lấy Cái giọng vui vẻ, êm ái để
người nghe thấy rằng bạn thích
được nói Chuyện với người đó lắm.
Công ty Điện Thoại Nữu Ước dạy
các cô phân phối điện thoại nói
câu này: "Dạ xin Ngài nhắc giùm
em số bao nhiêu ạ" với một giọng
êm dịu ngọt ngào như Chào lời
hỏi. Ngày mai, khi kêu điện
thoại, xin bạn nghĩ đến điều đó.
Thuật đó trong những giao thiệp
về thương mại có kết quả không?
Tôi Có thể kể cả chục thí dụ ra
đây, nhưng thiếu chỗ chỉ xin kể
ra hai thôi.
Ông C.R.Walters làm việc tại một
ngân hàng, được lệnh trên phái
điều Tra kín, xem một hãng kia
có đáng được tín nhiệm không.
Ông bèn lại Thăm ông giám đốc
một công ty kỹ nghệ lớn để xin
ông giúp cho ít tài Liệu về hãng
nọ. Ông kia trả lời một cách mơ
hồ, rụt rè, như người Không muốn
bị liên lụy. Cuộc gặp gỡ đó vô
ích.
Ông Walters thất vọng không biết
làm sao. Bỗng ông sực nhớ khi
sắp Vô phòng giấy nhà kỹ nghệ đó,
có nghe một cô thư ký nói với ôn
này Rằng hôm nay không có con cò
nào mới cho ông ta hết. Thì ra
kỹ nghệ Gia đó sưu tập "cò" cho
con trai ông mười hai tuổi.
Ông Walters lại nhớ sở ông nhận
được nhiều thư ngoại quốc gởi
lại. Thế là ông đã kiếm cách
thoát được cơn bí rồi. Chiều hôm
sau, ông Trở lại thăm nhà kỹ
nghệ, viết trên miếng giấy nhỏ
rằng có "cò" Lạ đem lại biếu con
ông, rồi biểu người ra đưa vào...
Lần này được Tiếp đón niềm nở
làm sao! Người kỹ nghệ siết tay
ông như một người Ra ứng cử nghị
viện siết tay một cử tri vậy!
Nhà kỹ nghệ tươi như hoa, Vừa
lật đi lật lại những con "cò",
vừa nhắc đi nhắc lại: "Thằng
Goerge Của tôi sẽ mê con cò này!
Còn con kia nữa, thật là vô giá".
Ông Walters kể lại rằng: "Trong
nửa giờ đồng hồ, chúng tôi chỉ
nói Chuyện cò, và nhìn tấm hình
cậu George. Rồi không đợi tôi
hỏi, nhà Kỹ nghệ quan trọng đó
bỏ một giờ đồng hồ nữa cho tôi
biết hết thảy Những tài liệu mà
tôi muốn có. Không có điều gì
ông biết mà không Cho tôi hay,
rồi lại kêu những người giúp
việc mà hỏi thêm nữa, lại Gọi
điện thoại trước mặt tôi để hỏi
thăm những nơi ông quen biết.
Ông đưa tôi một chồng báo cáo,
thư từ, có đủ những con số. Một
sự Thành công chưa từng thấy".
Và đây Là một chứng cớ khác.
Ông Knaphle Mời một xí nghiệp
lớn có rất nhiều chi nhánh mua
than cho hãng mà ông Thay mặt.
Mời hàng mấy năm mà không đạt
kết quả chi hết. Xí nghiệp Đó cứ
tiếp tục mua than của một hãng
tại ngoại ô châu thành, mà than
Đó lại do cam nhông chở ngang
qua hãng ông Knaphle.
Ông này giận lắm và trong một
buổi diễn thuyết trong lớp tôi,
ông Đã tỏ ra sự uất hận của ông
bằng cách nặng lời chỉ trích
những xí Nghiệp liên hiệp, tố
cáo rằng đó là cái ung thư của
nền kinh tế quốc Gia.
Tôi khuyến dụ ông ấy thử dùng
Một chiến thuật khác hẳn. Chúng
tôi tính tổ chức một cuộc bàn
cãi Đầu đề như vầy: "Những xí
nghiệp liên hiệp có hại cho nền
kinh tế một Nước không?"
Rồi tôi khuyên ông Knaphle,
Trong khi vàn cãi, đừng chỉ
trích mà trái lại bênh vực cho
sự liên hiệp Đó. Ông bằng lòng
đi lại thăm ngay người chỉ huy
xí nghiệp mà ông ghét Cay ghét
đắng đó và nói: "Thưa ông, tôi
lại không phải để bán than Cho
ông đâu... Tôi lại đây để xin
ông vài lời chỉ bảo". Rồi giảng
Giải đầu đề cuộc bàn cãi cho ông
kia nghe và kết luận: "Thưa ông,
chỉ Có ông là giúp tôi được,
ngoài ông ra, khó có người chỉ
được cho tôi Những điều tôi cần
biết. Tôi quyết thắng trong cuộc
tranh luận đó và Được ông giúp,
tôi sẽ mang ơn ông lắm..".
Kết quả như vầy, theo lời ông
Knaphle: "Tôi chỉ xin ông ấy
tiếp tôi Một phút thôi, mà ông
ấy cũng chỉ bằng lòng tiếp tôi
một phút thôi. Vậy mà sau khi
nghe tôi nói rồi, ông mời tôi
ngồi à nói chuyện với Tôi đúng
một giờ bốn mươi bảy phút. Ông
cho gọi một người chỉ huy khác
đã viết Một cuốn sách về các xí
nghiệp liên hiệp tới giúp ý cho
tôi.
Ông viết thư cho Tổng hội các xí
nghiệp đó để xin cho tôi một bản
sao Tờ biên bản một cuộc bàn cãi
về vấn đề Liên hiệp các xí
nghiệp. Rồi thao thao bất tuyệt,
mắt ông long lanh, ông hăng hái
ca tụng những ích lợi vô cùng
của chế độ đó đối với nhân loại:
ông nói ông lấy Làm vinh hạnh đã
giúp đỡ cho cả trăm công ty
nghèo nhờ chính sách liên Hiệp
mà trở nên thịnh vượng. Tôi phải
thú nhận rằng những lý luận Xác
đáng của ông đã mở mắt cho tôi
nhận chân được những sự thật Mà
trước kia tôi không hề suy nghĩ
tới. Ông đã phá tan các thành
kiến Của tôi. Khi tôi từ biệt
ông, ông tiễn tôi ra tới cửa,
quàng vai tôi, Chúc tôi thành
công, mời tôi lại thăm ông cho
ông biết kết quả cuộc Tranh biện
và sau cùng ông nói: "Qua xuân,
mời ông trở lại thăm tôi. Tôi
muốn mua than tại hãng ông..".
Kết quả đó thật là một kỳ tích
đối với tôi. Tôi không mời mà
được Người mua. Chỉ trong hai
giờ đồng hồ, tôi chú ý, quan tâm
tới công việc Của ông mà được
kết quả nhiều hơn là luôn hai
năm gắng sức chỉ tìm Cách làm
cho ông ấy để ý đến tôi và than
của tôi.
Chân lý đó không mới mẻ gì. Từ
ngàn xưa, một trăm năm trước
Thiên Chúa giáng sinh, một thi
sĩ La Mã. Pubhlius Syrus đã
nghiệm rằng: "Chúng Ta chỉ chú
trọng tới người nào chú trọng
tới ta".
Vậy muốn gây được tình thân của
người khác, các bạn phải theo
quy tắc Thứ nhất sau nầy:
Thành thật chú trọng Tới mọi
người.
(còn tiếp) |