|
Xã hội ngày càng hiện đại hơn
thì việc người đàn ông tìm kiếm
nửa kia cho mình cũng có nhiều
thay đổi.
Một tình
yêu quan tâm
Điều này có thể có nhiều phụ nữ
ngạc nhiên, nhưng nó lại được
người đàn ông đưa lên tiêu chí
hàng đầu.
Ở một người đàn ông hiện đại, họ
rất đề cao giá trị của tình yêu.
Người đàn ông thích cảm thấy
mình đang yêu và được yêu.
Người có sức hấp dẫn
Đàn ông hiện đại có thể không
cần tìm một người phụ nữ đẹp
luôn sải bước trên sàn catwalk
nhưng họ cũng sẽ không bao giờ
chọn người quá mập hay quá gầy.
Việc tìm kiếm một thân hình hấp
dẫn, nữ tính sẽ khiến cho người
đàn ông hiện đại cảm thấy say
mê, tự hào và tự tin khi họ xuất
hiện cùng nhau trước đám đông.
Người đáng tin cậy
Điều này sẽ được đàn ông lựa
chọn ở những cô gái có một tôn
giáo hay đức tin riêng nào đó.
Trong cuộc sống ngày một hiện
đại hơn, nếu một người còn đủ
lòng tin vào những điều tốt đẹp
thì người ấy thường là người có
tâm hồn và đáng tin cậy. Điều
này sẽ khiến người đàn ông cảm
thấy mình được bình an hơn khi ở
bên người như thế.
Người sẵn sàng cùng xây nhà
Nó mang cả nghĩa đen và nghĩa
bóng. Người đàn ông hiện đại cảm
thấy thật bất công nếu chỉ mình
phải lo hết mọi việc như là trụ
cột. Họ cần một người phụ nữ có
cùng chí hướng trong việc xây
dựng tổ ấm và cả hai sẽ chia sẻ,
gánh vác mọi việc cùng nhau.
Người biết
hài hước
Với người đàn ông hiện đại, họ
thích tìm kiếm một người phụ nữ
có khiếu hài hước. Điều này
khiến anh ta nhận ra cô ấy thật
thông minh.
Ngay cả khi bị áp lực của công
việc, cần sự vui vẻ, thư giãn
thì với họ, không điều gì tuyệt
vời hơn là được trở về nhà mình
để tìm lại tiếng cười.
Người biết
hỗ trợ
Điều này thể hiện việc tìm kiếm
sự bình đẳng trong sự nghiệp.
Người đàn ông hiện đại sẽ không
còn muốn một người vợ luôn thua
kém mình nữa mà đã bắt đầu nhìn
nhận người vợ như là đối tác của
mình. Cô ấy sẽ giúp anh ta vượt
qua được những khó khăn trong
công việc tốt hơn rất nhiều so
với người ngoài.
Không
thích những người hay tức giận
kêu la
Dù ở thời nào và với ai, nếu
sống với người phụ nữ như thế
thì cũng khó có thể chấp nhận
được. Nhưng, với người đàn ông
hiện đại, sự chịu đựng kiểu phụ
nữ nói nhiều, hay giận, kêu la
thì sẽ là điều tồi tệ nhất. Họ
không thể nào chấp nhận được.
Với họ, cuộc sống đã có quá
nhiều căng thẳng, áp lực, người
đàn ông sẽ chỉ tìm kiếm sự gắn
kết khi họ biết chắc người họ
tìm sẽ thuộc kiểu người thấu
hiểu, biết thuận hoà.
Không muốn
bị để một mình
Khi đã xác định mình muốn có một
sự gắn kết thì người đàn ông
hiện đại đã hoàn toàn kỳ vọng về
một cuộc sống chung tốt đẹp. Họ
sẽ chỉ làm mọi cách để cả hai
luôn được bên nhau và chia sẻ
với nhau nhiều điều trong cuộc
sống.
Người đàn ông sẽ rất sợ bị để
lại một mình. Lúc ấy, họ sẽ cảm
thấy mình bị thất bại, mình bị
cô đơn và họ sợ hãi điều đó.
Bảo Anh(TheoTopdatingtips)
===
Truyền thuyết tình yêu
Nếu như bạn thích một người con
trai, hãy tặng anh ấy một mầm
hoa. Nếu mầm hoa có thể đơm hoa,
thì đó nhất định là một người
con trai dịu dàng và tình cảm.
Trong khu ký túc xá nữ lưu
truyền nhau một truyền thuyết
tình yêu: Nếu như bạn thích một
người con trai, hãy tặng anh ấy
một mầm hoa. Nếu người con trai
đó có thể chăm sóc đến lúc mầm
này đơm hoa, thì đó nhất định là
một người con trai dịu dàng và
tình cảm.
Sau khi nghe tôi kể về truyền
thuyết đó, Tôn Đào chỉ phá lên
cười: "Cái truyền thuyết vớ vẩn
ấy ở đâu ra thế? Thật nực cười!"
- nói rồi Tôn Đào nhìn tôi đầy
giễu cợt.
Tôn Đào là bạn học, cũng là hàng
xóm của tôi. Nhà anh ta đối diện
nhà tôi, hai nhà cách nhau một
con đường nhỏ. Tôn Đào vô cùng
"nổi tiếng" trong trường với các
thành tích "bất hảo" như trốn
học, hút thuốc, đánh nhau...
Không trò quậy nào anh ta không
góp mặt, lúc nào tôi cũng thấy
trên người Tôn Đào đầy những vết
thương.
Và mỗi lần trước khi về nhà, vì
sợ bố đánh, Tôn Đào lại trèo lên
cây gạo trước cửa nhà tôi để tự
"trị liệu" vết thương. Sau đó
nằm ngủ ở đó đến nửa đêm mới mò
về. Tôi thường lặng lẽ quan sát
Tôn Đào qua cửa sổ mỗi khi thấy
anh ta leo thoăn thoắt lên cây.
Cuối cùng, có một lần anh ta
nhìn tôi cao giọng nạt nộ: "A
đầu kia! Ngày nào mi cũng lén
nhìn ta không thấy chán sao?".
Bị phát hiện, tôi như con rùa
nhỏ ngượng ngùng tụt đầu vào
trong. Tiếp theo đó là tiếng
cười đắc chí của Tôn Đào.
Rồi đến một lần tôi "nhặt" được
Tôn Đào khi anh ta bị đánh ngất
bên đường, mặt mũi be bét máu.
Tôi đưa Tôn Đào vào bệnh viện,
và phải trực ở đó một đêm. Đến
sáng Tôn Đào vừa tỉnh dậy đã
trừng mắt mắng tôi tại sao lại
đưa anh ta vào bệnh viện. Tôi
liền thẳng tay tát anh ta một
cái trước đôi mắt trợn trừng vì
kinh ngạc của Tôn Đào. Cũng vì
cái tát đó, học cấp 3 tôi trở
thành người bạn duy nhất của Tôn
Đào.
Lên đại học, Tôn Đào học ở một
trường kỹ thuật, còn tôi học
ngành quản lý. Tôn Đào vẫn ngổ
ngáo như trước, nhưng cuối tuần
nào anh ta cũng đến ký túc xá rủ
tôi đi chơi. Chúng tôi cùng đi
ăn, cùng chơi điện tử, lên mạng
trò chuyện thâu đêm với nhau. Vì
thân với Tôn Đào nên tôi cũng đã
nhiễm một chút những thói xấu
của anh ta. Chúng tôi gặp nhau
lúc nào cũng chỉ gây gổ và cãi
lộ, từ trước đến nay không bao
giờ nghĩ đến chuyện yêu đương.
Tôn Đào luôn giục tôi đi tìm bạn
trai nếu không sẽ biến thành "bà
cô hâm dở". Thực ra, cũng không
phải tôi chưa từng có bạn trai
mà là ở bên họ tôi thấy rất nhạt
nhẽo, trái tim chẳng một chút
rung động. Sau đó lại chia tay
nhẹ bẫng. Có lẽ tôi không có
duyên với tình yêu. Còn Tôn Đào
thì mỗi tháng đều dắt một cô gái
đến làm quen với tôi.
Và lần nào các cô đó cũng tức
khí bỏ về giữa chừng vì tôi. Họ
ghét tôi vì tôi luôn ở bên Tôn
Đào. Điều này làm Tôn Đào cũng
dở khóc dở cười. Tôi bảo với Tôn
Đào: "Bạn gái anh toàn không
hoan nghênh em. Có lẽ họ đang
ghen chăng?". Tôn Đào chẳng tỏ
thái độ gì, anh ta thản nhiên
nói: "Em là người em tốt của
anh. Họ không thích thì cứ đi,
vậy thôi".
Tự dưng nhìn bộ dạng bất cần của
Tôn Đào lòng tôi có một chút
nhói đau. Tôi nói với anh: "Vậy
sau này anh không định tìm một
người để ổn định à?". Tôn Đào
vẫn chẳng nói chẳng rằng. Nhưng
cũng từ đó tôi không thấy Tôn
Đào đưa ai đến chơi với tôi nữa.
Thời gian cứ thế trôi đi. Chúng
tôi cũng dần dần thay đổi. Tôi
cũng không còn là một a đầu
nghịch ngợm như trước. Còn Tôn
Đào cũng đã "gác kiếm" giang hồ,
không còn là người chỉ thích gây
lộn, trên người lúc nào cũng đầy
vết thương. Mỗi lần nhìn thấy
dáng quen thuộc của anh ở lớp
học, tôi chợt cảm thấy bình yên
và vui vẻ lạ thường.
Sau khi tốt nghiệp đi làm, tôi
và anh càng ít gặp nhau hơn. Tôi
thấy nhớ anh nhiều hơn và không
biết giờ này anh đang ở đâu. Mãi
một thời gian sau đó, Tôn Đào
đột nhiên đến tìm tôi. Trông anh
thay đổi rất nhiều, trưởng thành
hơn và cũng điềm đạm hơn.
Tôn Đào làm việc ở một nơi không
xa nơi tôi ở. Cuối tuần có thời
gian rỗi tôi lại đến chỗ anh
chơi. Chẳng biết từ lúc nào
trước cửa sổ phòng Tôn Đào đặt
thêm mấy chậu trồng những mầm
hoa rất đẹp. Tôi trêu anh: "Anh
trồng mầm hoa tự lúc nào vậy?
Khi nào cây hoa lớn có thể tặng
em một chậu được không?". Tôn
Đào không nói gì chỉ mỉm cười
gật đầu.
Buổi tối hôm đó Tôn Đào đưa tôi
về. Cả quãng đường đi chúng tôi
chẳng nói một lời, tim tôi bất
giác đập không ngừng. Dừng lại
trước cửa phòng trọ, tôi bất
giác quay đầu lại hỏi Tôn Đào:
"Em có thể tặng anh một chậu mầm
hoa được không?". Tôn Đào nhìn
tôi không hiểu.
Tôi lấy hết dũng khí vụng về nói
tiếp: "Tôn Đào! Em rất thích
anh!... Từ rất lâu rồi! Anh có
thể...thích em không?".
Tôi ngượng ngùng cúi gằm mặt
xuống đất. Chỉ nghe thấy tiếng
Tôn Đào thoảng nhẹ bên tai: "Anh
định chờ khi nào những mầm hoa
kia nở sẽ đem chúng tặng cho em.
Đến lúc đó em có muốn nhận những
bông hoa của anh không?". Anh
hỏi lại tôi rồi cứ thế ôm chặt
tôi vào lòng. Tôi bật khóc vì
hạnh phúc trong vòng tay ấm áp
của anh...
HPPL - Dịch từ Câu chuyện hội
|