|
Một
ngày nọ, vua Salomon bỗng muốn
làm bẽ mặt Benaiah, một cần thần
thân tín của mình. Vua bèn nói
với ông: "Benaiah này, ta muốn
ông mang về cho ta một chiếc
vòng để đeo trong ngày lễ và ta
cho ông sáu tháng để tìm chiếc
vòng đó".
Benaiah trả lời:
"Nếu có một thứ gì đó tồn tại
trên đời này, thưa đức vua, tôi
sẽ tìm thấy nó và mang về cho
ngài, nhưng chắc là chiếc vòng
ấy phải có gì đặc biệt?".
Nhà vua đáp: "Nó
có những sức mạnh kỳ diệu. Nếu
kẻ nào đang vui nhìn vào nó sẽ
thấy buồn, và nếu ai đang buồn
nhìn vào nó sẽ thấy vui". Vua
Salomon biết rằng sẽ không đời
nào có một chiếc vòng như thế
tồn tại trên thế gian này, nhưng
ông muốn cho người cận thần của
mình nếm một chút bẽ bàng.
Mùa xuân trôi
qua, mùa hạ đến nhưng Benaiah
vẫn chưa có một ý tưởng nào để
tìm ra một chiếc vòng như thế.
Vào đêm trước
ngày lễ, ông quyết định lang
thang đến một trong những nơi
nghèo nhất của Jerusalem. Ông đi
ngang qua một người bán hàng
rong đang bày những món hàng
trên một tấm bạt tồi tàn.
Benaiah dừng chân lại hỏi: "Có
bao giờ ông nghe nói về một
chiếc vòng kỳ diệu làm cho người
hạnh phúc đeo nó quên đi niềm
vui sướng và người đau khổ đeo
nó quên đi nỗi buồn không?".
Người bán hàng lấy từ tấm bạt
lên một chiếc vòng giản dị có
khắc một dòng chữ. Khi Benaiah
đọc dòng chữ trên chiếc vòng đó,
khuôn mặt ông rạng ngời một nụ
cười.
Đêm đó toàn thành
phố hân hoan, tưng bừng đón mùa
lễ hội. "Nào, ông bạn của ta -
vua Salomon hỏi - ông đã tìm
thấy điều ta yêu cầu chưa?". Tất
cả cận thần có mặt đều cười lớn
và cả chính vua Salomon cũng
cười.
Trước sự ngạc
nhiên của mọi người, Benaiah đưa
chiếc vòng ra và nói: "Nó đây,
thưa đức vua". Khi vua Salomon
đọc dòng chữ, nụ cười biến mất
trên khuôn mặt vua. Trên chiếc
vòng đó có khắc dòng chữ: "Điều
đó rồi cũng qua đi".
Vào chính giây
phút ấy, vua Salomon nhận ra
rằng tất thảy những sự khôn
ngoan, vương giả và quyền uy của
ông đều là phù du, bởi vì một
ngày nào đó ông cũng chỉ là cát
bụi... |