Đang tuyệt vọng vì tình, Quyết vớ được ngay tờ báo
trong đó có trang quảng cáo: Hãy soạn tin để khám
phá thế giới tình yêu theo QD <MS> mã số gửi 8385.
Nếu muốn tìm hiểu cách chinh phục tình yêu thì bấm
số 91. Ôi chà! Vị cứu tinh đây rồi! Thoăn thoắt,
những ngón tay như múa của Quyết đã tìm đến vị cứu
tinh ngay.
Thì ra người ta giới thiệu qua điện thoại cho
khách hàng 12 cách chinh phục tình yêu mà trong đó
ít nhất 3 cách Quyết đã biết và áp dụng đối với
Bến. Ví dụ buổi đầu làm quen phải mời nàng đi uống
cà phê và khi trả tiền phải đưa thừa rồi từ chối
nhà hàng trả lại. Quyết làm rồi và lặp lại đến gần
chục lần chứ đâu chỉ có buổi đầu.
Rồi phải khen nàng có một phẩm chất gì đấy nổi
trội và nói rằng trên đời này hiếm có người như
thế. Quyết cũng đã khen Bến có đôi tay đẹp như tay
tiên, nhưng bị nàng chê “nịnh đầm quê quá”. Và hẹn
một ngày nào đó đưa nàng đi dã ngoại, lúc về hãy
tặng nàng một món quà. Thì Quyết đã hẹn nhưng Bến
không nhận lời...
Đấy, đã áp dụng cả 3 cách chinh phục, vậy mà rốt
cục đến một ngày xấu trời, Quyết đã bị nàng từ
chối khéo: “Số em không hợp với anh”. Trời ạ.
Quyết hơn Bến 2 tuổi, hai đứa cùng từ quê ra thành
phố học, cảnh nhà, bố mẹ cũng nghèo nhàng nhàng
như nhau. Bến xinh và ngoan hiền, Quyết cao ráo và
học giỏi. Đã thân thiện, quyến luyến nhau 2 năm
nay bỗng nhiên giờ lại không hợp.
Nhưng nếu chỉ thế thôi thì Quyết có thể kiên trì
chinh phục. Đằng này Bến lại “rất hợp với tay
Thưởng học lớp văn K45. Tay này gầy đen như que
củi, học hành thì lơ mơ ất ơ. Đã thế lại còn nghèo
rớt. Mấy lần Quyết bắt gặp họ đi với nhau thì cả
mấy lần đều thấy cảnh tay Thưởng gò lưng cong như
hình parabol để chở nàng...
Quyết ngồi dán tai nghe những bí quyết chinh phục
tình yêu do nhân viên tổng đài đọc qua máy điện
thoại. Tất cả những bí quyết trên không thấy nói
đến cách dùng thơ. Vậy mà tại sao tay Thưởng chỉ
có thơ mà được Bến yêu nhỉ?
Ngẫm kỹ trong 12 cách chinh phục tình yêu, Quyết
thấy cách “hãy lặng lẽ giúp đỡ người mình yêu lúc
họ gặp khó khăn” là thú vị nhất. Chàng liền áp
dụng luôn.
Hôm ấy đúng ngày cuối tháng. Vào lúc mọi người
đang đi học, Quyết tìm đến nhà trọ của Bến. Bà chủ
nhà trọ cười bảo: “Chú đến đây chơi nhiều sao
không biết giờ này các cô ấy đi học cả, làm gì có
ai ở nhà?”. Quyết được thể ngồi tâm sự với bà chủ
trọ và thấy bà ta kêu ca về việc khó thu tiền nhà
của các sinh viên nghèo trong đó có Bến. Thế là
Quyết rút ngay 300 nghìn ra trả 2 tháng trọ của
nàng cho bà chủ. Chàng dặn: “Bác chỉ nói với em ấy
rằng có người trả rồi, đừng nói tên cháu nhé”.
Mấy ngày sau đó Quyết đến chơi, thấy Bến vẫn tiếp
rất miễn cưỡng. Anh buồn nhưng không thể ra về nổi.
Bởi vì nhìn dáng em thon thả, khuôn mặt em như
trăng rằm và mái tóc dài em buộc gọn để hở cái gáy
trắng như ngó cần, Quyết cứ mê muội như người ăn
phải bùa.
Đã có lần đọc tiểu thuyết thấy người ta nói đến
những mối tình sét đánh. Phải chăng bây giờ Quyết
đang là nạn nhân của tình yêu kiểu ấy? Tai hại đến
mức chết cả dây thần kinh sĩ diện.
Chàng ngồi lỳ hàng giờ không cho em học bài hoặc
làm gì khác nên em phải lịch sự thẳng thừng: “Anh
Quyết cứ ngồi chơi tự nhiên nhé. Em xin lỗi phải
học bài kẻo mai kiểm tra”. Mời kiểu đó là đuổi
người ta về chứ đâu lịch sự gì. Có họa là người
đần trong cổ tích mới ngồi lại. Vậy nên Quyết đứng
phắt dậy chào cả phòng về ngay.
Hôm sau trên đường lên giảng đường, Quyết bị em
Tuyên - bạn cùng phòng trọ với Bến chặn lại thì
thầm: “Anh dở lắm. Muốn yêu nó thì phải lịch sự,
tế nhị chứ. Anh nhìn anh Thưởng ấy. Đến chơi bao
giờ cũng nhanh chóng, muốn nói chuyện thì kéo nhau
ra quán nước, chẳng như anh ngồi ỳ hàng giờ để
người ta đuổi mới về. À mà anh Thưởng còn đóng cả
tiền nhà trọ cho nàng nữa đấy. Cưa thế mới ga-lăng
chứ”.
“Tay Thưởng kể thế à?”. “Không, bà chủ trọ chỉ nói
rằng có người đã đóng tiền nhà hai tháng cho cái
Bến và nó bảo với em đó là anh Thưởng đóng”. Quyết
đứng lặng không nói gì. Người rũ ra, đờ đẫn. Tuyên
bảo: “Thôi buồn làm gì, em có đôi vé, tối đi xem
hài kịch Đời cười với em cho quên. Em cũng đang
chán đời đây”.
Nói xong chưa đợi Quyết có đồng ý không, Tuyên đã
đặt vé vào tay Quyết và ngoắt cái đuôi gà đi thẳng.
Tối hôm ấy Tuyên phóng xe máy đến ký túc xá đón
Quyết. Hai người vào rạp ngồi chỗ cánh gà tối lắm.
Vở hài kịch làm họ cười ngặt nghẽo. Chẳng hiểu có
phải vô tình hay cố ý mà mỗi lần cười Tuyên lại
ngã dúi vào vai Quyết, có lúc cộc cả đầu vào anh.
Quyết đã có ý né tránh mà không được.
Lúc tan kịch, Tuyên bảo: “Để em chở anh” rồi phóng
xe chở Quyết đến thẳng hiệu cà phê. Đêm thật mộng
mơ trong ánh đèn mờ, nhạc êm... Thấy Tuyên có vẻ
muốn gục vào vai mình, Quyết thì thầm: “Mình về
thôi, khuya rồi”. Nhưng Tuyên õng ẹo: “Ứ ừ, ngồi
chút nữa đi, em buồn lắm Quyết ơi!”.
Quyết hỏi: “Em có chuyện gì khổ lắm à?”. Tuyên rân
rấn nước mắt: “Em yêu một người mà không được họ
yêu lại”. “Ai mà thờ ơ với sắc đẹp của em vậy?”.
Quyết vừa hỏi xong thì Tuyên đã ôm chầm lấy anh
vít cổ xuống mà thỏ thẻ: “Đồ ngốc ơi! Anh đấy chứ
còn ai”.
Quyết ngồi ngay đơ, sững sờ, thảng thốt trước lời
của Tuyên. Nhưng không hiểu sao, ngay lúc ấy anh
rùng mình khẽ một cái rồi cả người như có một
luồng điện chạy rần rật. Đầu óc anh nhẹ dần và
chuyển sang lâng lâng, ngây ngất. Một cảm giác đê
mê thích thú chưa từng thấy bao giờ làm Quyết phấn
chấn lạ thường.
Bỗng nhiên anh muốn ôm Tuyên thật chặt mà quay
cuồng cho hả cơn thích thú. May sao Tuyên hỏi khẽ:
“Anh muốn gì để em chiều?”. Thế là Quyết kéo vội
Tuyên ra đám nhảy rồi cứ thế mà quay cuồng điên
đảo theo nhạc chứ chẳng ra bài bản gì.
Lắc giật được nửa tiếng thì Tuyên kéo Quyết lên
tầng 2 vào một phòng nghỉ cô đã đặt sẵn. Và chuyện
gì Tuyên muốn nó đã xảy ra. Quyết cuồng nhiệt như
người điên trên thân thể cô cho đến gần sáng mới
lịm đi.
Sáng bảnh họ mới mở mắt. Quyết thảng thốt khi nhìn
thấy Tuyên nằm cạnh cũng trơ trụi thân thể như
mình. Biết đã bị Tuyên lừa, anh cay đắng vô cùng.
Anh xỉ vả Tuyên thậm tệ, Tuyên vẫn ngồi im. Đến
khi anh dọa sẽ mang ra pháp luật để trừng trị cô
thì Tuyên mới cười nhạt mà rằng: “Tốt thôi, pháp
luật không tìm ra thủ phạm cho thuốc lắc vào cà
phê của anh, của tôi nhưng tìm ra được thủ phạm đã
phá đời con gái của tôi. Kẻ đó đứt mọi đường tiến
thủ. Tốt nhất hãy cưới tôi đi”.
Ghê khiếp thay con đường quỷ quyệt đã vạch ra,
Quyết không nói được lời nào, lao ra cửa về thẳng.
Từ hôm đó, Quyết thành con người câm lặng và vắng
hẳn bóng đến phòng trọ của Bến. Anh về quê và đổi
số sim điện thoại để Tuyên không thể biết anh ở
đâu mà quấy rầy.
May sao thời kỳ này anh đã nghỉ học để làm đồ án
tốt nghiệp, không cần phải gặp ai. 2 tháng sau,
một hôm Quyết đang ngồi nhà làm đồ án thì có chiếc
taxi vào đến ngõ. Bước ra từ xe là Tuyên. Cô ta
phăm phăm tiến vào nhà và đặt lên bàn tờ giấy của
bệnh viện với dòng chữ: “Đã có thai 2 tháng”.
Một cuộc cãi vã, xỉ vả nhau ghê gớm đã diễn ra
suốt buổi sáng. Cuối cùng sau bao lời đe dọa, dỗ
dành của Tuyên, Quyết đã phải nhượng bộ: “Được,
tôi sẽ cưới cô. Nhưng phải để tôi bảo vệ tốt
nghiệp xong và cô phải chấp nhận một người chồng
không có tình yêu với cô đâu đấy”.
Quyết về thành phố rồi, đến chiều thì Bến đến.
Nàng đỏ hoe mắt từ ngoài cổng, đến khi vào nhà
Quyết thì òa khóc nức nở: “Sao anh trốn biệt thế?
Em phải biếu tiền bà chủ trọ nhà anh mới có được
địa chỉ này”.
Đoạn Bến đặt lên bàn một chiếc phong bì, bảo: “Em
cảm ơn anh về món tiền thuê nhà này. May mà bà chủ
bảo với em chứ nếu không em vẫn nghĩ đó là tiền
của lão Thưởng, đã định cầm đến trả lão”.
Quyết lại nhìn Bến chăm chú, hỏi: “Chỉ vì món tiền
này mà em đi lại cho vất vả ư?”. “Không, em đến để
thông báo với anh. Em đã bỏ lão Thưởng rồi. Lão
yêu hai mang anh ạ. Vừa yêu em lại vừa yêu cái
Thoa hoa khôi khoa Triết. Đứa nào lão cũng nói là
người lão yêu nhất”.
Quyết đứng chôn chân như người chết đứng giữa nhà
mà không nói được điều gì. Đứng vậy phải mươi phút
sau, Quyết mới tỏ thái độ cay đắng của mình bằng
mấy dòng thơ do anh đã thuộc lòng: “Khi người
không yêu ta/ Lòng ta buồn biết mấy/ Khi ta không
yêu người/ Sao cũng buồn làm vậy?”.
Lúc ấy Bến mới biết cô đã mất tình yêu với Quyết
rồi...
Hạnh Hoa