Thoi-Nay - Giai Tri va Doi Song

Trang chính
Tâm tình bạn đọc

Mục lục

Hỏi đáp

Tâm tình

Tâm tình bạn đọc - Đọc & Suy nghĩ. Phụ trách TN.
3/2009.

Đỗ Hữu Dư sưu tầm:

Đừng bao giờ từ bỏ ước mơ

Ngày đầu tiên của năm học, vị giáo sư môn hóa lớp của lớp tôi tự giới thiệu mình với sinh viên trong lớp. Rồi dành thì giờ cho chúng tôi làm quen với nhau. Đương lúc tôi đứng dậy nhìn xung quanh thì nhận thấy một bàn tay dịu dàng đặt lên vai mình. Tôi xoay người lại và nhận ra đó là bà cụ có vóc dáng nhỏ bé, làn da nhăn nheo, tươi cười nhìn tôi với nụ cười làm sáng cả gương mặt bà.
Bà nói:
- Xin chào, anh bạn tuấn tú. Tôi tên là Rose. Tôi 87 tuổi. Tôi có thể ôm anh bạn được chứ?
Tôi cười và vui vẻ trả lời:
- Dĩ nhiên là được, thưa bà! – và bà đã ôm tôi thật chặt.
- Tại sao bà lại vào đại học ở độ tuổi hồn nhiên và trẻ trung như thế này? – Tôi hỏi đùa.
Bà mỉm cười:
- Tôi đến đây để tìm một người đàn ông nổi tiếng, có tâm hồn để yêu và sẽ bên nhau, có một vài đứa con, và sau đó về hưu rồi đi du lịch vòng quanh thế giới.
- Bà nói nghiêm túc chứ? – tôi hỏi. Tôi tò mò muốn biết điều gì đã thúc đẩy bà muốn thử thách như thế ở độ tuổi như bà.
- Tôi luôn mơ ước được vào một trường đại học và bây giờ tôi đang thực hiện giấc mơ đó! – bà nói với tôi.
Sau khi giờ học kết thúc chúng tôi đi đến tòa nhà hội sinh viên cùng uống với nhau một ly sữa sô cô la. Chúng tôi trở thành bạn của nhau ngay. Hằng ngày trong suốt 3 tháng tiếp theo chúng tôi luôn cùng nhau rời khỏi lớp và trao đổi với nhau không dứt. Tôi luôn bị cuốn hút bởi “cỗ máy thời gian” này khi nghe bà chia sẻ sự từng trải và kinh nghiệm cuộc đời của bà với tôi.
Qua năm học, Rose trở thành một nhân vật biểu tượng trong trường đại học và dễ dàng kết bạn với tất cả mọi người. Bà thích ăn mặc lịch sự, có tính cách và hạnh phúc với sự chú ý mà các sinh viên khác tập trung vào mình. Bà luôn sống trong niềm say sưa đó.
Vào cuối khóa học chúng tôi mời Rose đến nói chuyện trong một buổi tiệc chiêu đãi và tôi sẽ không bao giờ quên được những gì bà đã truyền cho chúng tôi. Bà được giới thiệu và bước lên bục giảng đường. Khi bắt đầu phát biểu, bà đánh rơi mảnh giấy ghi chú xuống sàn. Hơi ngại ngùng và thoáng bối rối bà nghiêng người xuống micro và nói:
- Xin lỗi quý vị, tôi hơi hồi hộp. Tôi đã bỏ bia và chuyển sang rượu Lent và thứ rượu này đang giết chết tôi mất! Tôi không bao giờ sắp xếp những gì mình sẽ nói, hãy để cho tôi nói với các bạn một cách giản dị những gì tôi thực sự hiểu.
Khi chúng tôi cười, bà lấy giọng và bắt đầu:
- Chúng ta ngừng vui chơi bởi vì chúng ta đã già, nhưng thật ra chúng ta già bởi vì chúng ta không vui chơi nữa. Chỉ có năm bí quyết để giữ mình trẻ mãi, hạnh phúc và đạt được thành công.
Thứ nhất, các bạn hãy vui cười lên và tìm kiếm sự hài hước trong cuộc sống hằng ngày.
Thứ hai, các bạn hãy xem mỗi ngày là một ngày mới với những điều mới mẻ. Ai sống bằng quá khứ, định kiến của ngày hôm qua sẽ không có cơ hội tin và hiểu con người. Các bạn hãy trải lòng với những người có thể chia sẻ được. Hãy kiên trì, tin vào tâm hồn con người và đừng nhìn vào một lỗi lầm nào đó để phá bỏ tất cả những gì tốt đẹp sẽ đến trong tương lai. Các bạn đừng ngại mạo hiểm để thay đổi cuộc sống.
Thứ ba, các bạn phải có một mơ ước, một khát vọng. Khi các bạn đánh mất những mơ ước đó, các bạn sẽ chết. Đã có quá nhiều người trong chúng ta chết theo kiểu ấy và họ thậm chí cũng không biết đến điều đó!
Thứ tư, có sự khác biệt lớn giữa việc trở nên già hơn và trưởng thành. Nếu bạn 19 tuổi và nằm trên giường suốt một năm trời mà không làm được điều gì hữu ích, bạn sẽ thành 20 tuổi. Nếu tôi 87 tuổi và cứ nằm trên giường suốt một năm và không làm bất cứ điều gì, tôi vẫn sẽ trở thành một bà cụ 88 tuổi. Bất cứ người nào cũng phải lớn lên và già đi. Nhưng điều đó không làm mất đi tài năng và khả năng của các bạn. Vấn đề là trưởng thành bằng cách luôn luôn tìm được cơ hội để thay đổi.
Thứ năm, đừng bao giờ nuối tiếc. Người trưởng thành thường không nuối tiếc về những gì mình đã làm mà sẽ nuối tiếc về những gì mình đã không làm. Chỉ những người sợ chết mới hay nuối tiếc.

Bà kết thúc bài thuyết trình của mình bằng cách mạnh dạn hát bài “Cánh hoa hồng”. Bà đã cùng chúng tôi hát bài hát đó và lời bài hát ấy hiện giờ trở nên quen thuộc với cuộc sống hằng ngày của chúng tôi.
Vào cuối năm, Rose đã hoàn tất văn bằng đại học mà bà bắt đầu nhiều năm trước đây. Một tuần sau tốt nghiệp Rose đã ra đi một cách thật thanh thản trong giấc ngủ. Hơn hai ngàn sinh viên của trường đã đến dự đám tang của bà bằng tất cả lòng kính trọng, mến thương đối với người phụ nữ tuyệt vời đã dùng cuộc đời mình làm tấm gương minh chứng rằng: “Không bao giờ quá trễ để thực hiện tất cả những gì mà bạn có thể làm được trong đời.”

George Bernard Shaw - Giáo sư tâm lý học ĐH Kentucrky Hoa Kỳ.



===

 

 

Tâm sự của bà mẹ bận rộn nhất nước Mỹ

Theo nhận định của giới truyền thông Mỹ, danh hiệu “Bà mẹ bận rộn nhất năm 2008” xứng đáng trao cho Kate Gosselin, 33 tuổi, mẹ của 8 đứa con, trong đó có 1 cặp sinh đôi gần 8 tuổi và 6 bé 4 tuổi (kết quả của lần sinh sáu rất hy hữu ở Mỹ).

Tạp chí Cookie vừa có cuộc phỏng vấn Kate để nghe bà mẹ trẻ này tâm sự về niềm hạnh phúc lẫn nỗi cực nhọc khi có tới 8 “thiên thần” nhỏ : Cara, Mady, Aaden, Joel, Leah, Alexis, Collin và Hannah.

“Điều tôi yêu thích nhất về gia đình chính là cảm giác hạnh phúc khi chuẩn bị đến Nhà thờ vào mỗi sáng Chủ nhật. Mọi việc đều vui vẻ và trôi chảy khiến tôi thấy yêu cả con đường cùng cảnh vật xung quanh.

Cảm giác mệt mỏi nhất của tôi chính là khi tôi nhận một cuộc điện thoại từ trường báo rằng Mady bị mệt và cần phải về nhà gấp. Khi đó tôi đang trong nhà tắm còn Jon, chồng tôi, thì đang đi làm. Do trước đó quá bận rộn nên mấy ngày vừa rồi tôi chưa được tắm, khi nhận được điện thoại tôi cuống cuồng bôi nước lên người trong 5 giây và mặc quần áo khi người vẫn còn đang ướt. Tôi vội vàng gọi hàng xóm sang trông giúp bọn trẻ (đang chợp mắt) rồi chạy đi đón Mady.

Con bé đã khá lên nhưng muốn về nhà. Tôi đưa cháu về và ngày lập tức vào bếp để chuẩn bị bữa tối. Khi vừa đến bên chậu rửa bát, tôi nhìn xuống thì thấy Leah nôn đầy ra chân mình. Vậy là trong khi siêu nước trên bếp đang sôi sùng sục, tôi tắm cho cháu ngay tại chậu rửa bát trong bếp.

Tôi không thể ra khỏi phòng với một siêu nước sôi và 6 đứa bé 2 tuổi. Tôi đành sai 2 bé đi lấy khăn tắm, hai bé khác đi lấy quần áo sạch cho em. Tôi vẫn phải cười bởi còn phải lo nấu bữa tối và đành để Leah nghịch nước từ chậu rửa bát trong khi tôi nấu ăn. Những đứa khác chạy quanh và hò hét đòi được nghịch nước như em chúng.

Khi ấy tôi thấy mình như sắp mất trí, đầu muốn nổ tung. Cuối cùng thì tôi cũng có thể dọn xong đống đồ mà Leah nôn ra và nấu xong bữa tối. Điều đáng ngạc nhiên là đồ ăn không những không bị cháy thui mà còn rất ngon nữa!

Điều làm hai vợ chồng tranh cãi nhiều nhất chính là cách thức phạt các con khi chúng mắc lỗi. Chúng tôi không muốn trở thành cảnh sát đối với các con, tuy nhiên tôi nghiêm khắc với chúng hơn Jon.

Nửa đêm, khi chợt thức giấc, ý nghĩ đầu tiên của tôi luôn là mong ước một ngày có nhiều hơn 24 giờ để có thể chăm sóc từng đứa một cách chu đáo. Từ khi có con tôi chỉ có một giấc mơ lớn nhất là... được ngủ nhiều hơn. Hiện giờ tôi đi spa mỗi tháng 1 lần và cố mặc lên người mọi thứ đồ cho mình cảm giác gầy hơn.

Không dễ dàng gì khi cùng một lúc phải chăm sóc 8 đứa trẻ mà không có người giúp việc, tuy nhiên được làm mẹ là một cảm giác thực sự tuyệt vời, dù đôi khi tôi cũng nhắm mắt lại và mơ về... một kỳ nghỉ ở Hawaii cùng chồng... mà không có bọn trẻ!”

Thục Hạnh (Dịch từ Cookie)

====

Hạnh phúc không phụ thuộc vào nhan sắc

Con người thường tự điều chỉnh cá nhân mình

Con người ta khi sinh ra chẳng có ai là hoàn hảo. Chính vì thế bản thân mỗi người đều phải tự điều chỉnh. Khi Trời không phú cho người ta thế mạnh này, người ta phải cố gắng bù đắp bằng những thế mạnh khác để khẳng định bản thân.

Những người kém nhan sắc để không bị “yếu thế” phải tu dưỡng, rèn luyện, cẩn thận, khéo léo, sống thực tế. Họ không ảo tưởng vào tình yêu, họ ít có người vây xung quanh, ai đến với họ là thực lòng vì thế họ trân trọng, nâng niu, gìn giữ thậm chí còn nhún nhường vì vậy họ lại thành công trong hôn nhân.

Ngược lại, những người ỷ vào nhan sắc trời cho, tự tin tới mức tự kiêu, tỏ ra coi thường người khác. Trong các mối quan hệ thường hiếu thắng, bắt người khác phải phục tùng, cung phụng mình. Họ cũng ít rèn luyện tư cách, phẩm chất, ứng xử... do đó bất hạnh trong tình duyên.

Người có nhan sắc muốn yên thân cũng khó

Những cô gái xinh đẹp thường rất khó khăn để duy trì con đường học tập lên cao. Mới ở tuổi dậy thì 13, 14 các cô gái đã rực rỡ như hoa mùa xuân. Thế là những chàng trai trẻ cùng lứa tuổi, các anh lắm tiền rồi cả những người đàn ông lớn tuổi đều để mắt đến họ, lẽo đẽo theo sau tán tỉnh, chiều chuộng mong rằng “bông hoa đẹp” ấy sẽ rơi vào tay mình... Những cô gái vì bị “săn đuổi” nhiều tới mức chẳng thể tập trung học tập được nữa. Không ít cô gái bỏ dở học hành để lên xe hoa, để rồi có một lúc nào đó họ sẽ than thân trách phận là: “Hồng nhan nên bạc mệnh”.

Hạnh phúc không phải may mắn trời ban tặng

Câu “hồng nhan bạc mệnh” không ứng với tất cả các cô gái đẹp, nếu như các cô gái ấy lại “đẹp người đẹp nết”. Không phải tất cả các cô gái sắc đẹp trung bình là đều hạnh phúc trong hôn nhân, nếu như các cô đã “xấu người lại xấu tính”. Muốn có hạnh phúc trong hôn nhân không phải sự may mắn Trời cho mà là sự phấn đấu, điều chỉnh bản thân “biết mình biết người”. Nét đẹp Trời cho chỉ bền lâu và trở thành thế đẹp nếu biết phấn đấu rèn luyện bản thân, tu dưỡng đạo đức, có trí thông minh, sống có tình có nghĩa.


Lan Nhi

 
    Thoi-Nay - Giai Tri va Doi Song

Mục lục

Phương pháp:

Đọc và Suy nghĩ:

   
 

Copyright © 2011 | TN InfoWay