| |
|
Một nhà hùng biện
nổi tiếng đã mỡ đầu buổi diễn
thuyết của mình bằng cách giơ tờ
20 đôla lên và hỏi hơn 200 người
tham dự rằng: "Ai muốn có tờ 20
đôla này?". Rất nhiều cánh tay
giơ lên.
Ông nói "Tôi sẽ đưa tờ 20 đôla
này cho một người trong số các
bạn nhưng đầu tiên hãy để tôi
làm điều này đã...". Ông bắt đầu
vò nát tờ 20 đôla và sau đó lại
hỏi: "Ai vẫn muốn tờ tiền này?".
Vẫn có những cánh tay xung
phong.
"Được... Vậy nếu tôi làm thế này
thì sao?". Ông ném tờ 20 đôla
xuống sàn, dùng giầy dẫm mạnh
lên. Sau đó, ông nhặt nó lên.
Bây giờ tờ 20 đôla đã nhàu nát
và bẩn thỉu. "Nào, giờ thì còn
ai muốn nó nữa không?", ông hỏi,
vẫn có nhiều cánh tay giơ lên,
chỉ giảm đi chút xíu so với ban
đầu.
"Các bạn thân mến, các bạn vừa
được học một bài học về giá trị.
Dù tôi có làm gì với đồng tiền
này thì các bạn vẫn cần nó vì
giá trị của nó vẫn không hề giảm
sút. Nó vẫn có giá là 20 đôla.
"Khỏe mạnh hay ốm yếu, thành
công hay thất bại, đối với bạn
bè, người thân, những người yêu
mến bạn, bạn vẫn thật cần thiết.
Giá trị của bạn là ở chính con
người bạn. Bạn thật đặc biệt.
Hãy luôn nhắc mình nhớ điều đó.
Đừng ngồi đếm những nỗi buồn mà
hãy thử đếm xem bao nhiêu lần
bạn được hạnh phúc.
"Chúng ta có thể bị đánh gục, bị
vò xé, bị giày xéo trong bùn đen
bởi những quyết định sai lầm,
những tình huống "đen đủi" bất
chợt hiện ra cản con đường khiến
chúng ta cảm thấy dường như mình
chẳng còn giá trị. Nhưng dù điều
gì đã xảy ra hoặc sẽ xảy ra, bạn
hãy luôn nhớ rằng bản thân bạn
thật đáng quý và giá trị ấy sẽ
không bao giờ mất đi". Và hãy
giữ cho những giá trị đừng bao
giờ mất đi, bạn nhé.
(Quỳnh Loan sưu
tầm) |
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|