Tôi
không chắc là ông sẽ đọc bức thư
này, nhưng nếu những dòng chữ
tôi đang viết hiện diện trong
mắt ông thì tôi hy vọng ông sẽ
kiên nhẫn để đọc hết nó .
Hẳn ông sẽ cười nhạo khi biết
rằng tôi – một nữ sinh trung học
bình thường ở một đất nước nhỏ
bé – lại dám cả gan viết thư cho
một trùm khủng bố khét tiếng ?
Một trong những lý do khiến tôi
cầm bút là muốn giúp ông tìm
thấy sự thanh thản và lối thoát
cho riêng mình . Đừng vội khinh
thường lời nói của một cô gái 15
tuổi, tôi có đủ đức tin để hy
vọng ông sẽ thay đổi suy nghĩ .
Đất nước của ông và đất nước của
tôi ở cách nhau quá xa để chúng
ta có thể quen biết nhau, mặc dù
sự kiện 11.9.2001 đã đưa “tiếng
tăm” của ông ra toàn thế giới .
Có lẽ điều đó làm ông hãnh diện
? Ông mâu thuẫn với chính phủ Mỹ
nhưng không có nghĩa là ông có
quyền kéo bao người dân thường
vô tội vào cuộc chơi bạo lực của
mình . Ông có biết bao nhiêu nhà
khoa học, bao nhiêu doanh nhân
giới, bao nhiêu nhân viên, bao
nhiêu người dân thường vô tội đã
phải chết một cách oan uổng dưới
chân tháp đôi kia không ? Tôi đã
nhận ra là trong cuộc sống, con
người luôn luôn chọn lực và đôi
khi đó là chọn một thái độ . Vậy
tại sao ông lại chọn sự tức giận
và trả thù mà không phải là
khoan dung ?
Trên ghế nhà
trường, chúng tôi được giáo dục
rằng : Cuộc sống vốn có nhiều
khó khăn, thử thách, đôi khi có
cả thất vọng và nỗi buồn . Hãy
dũng cảm vượt qua để luôn là
chính mình và đừng mất niềm tin,
hy vọng, ước mơ . Ông lớn tuổi
hơn tôi nhưng không biết ông có
học được điều ấy không ? Cuộc
sống luôn công bằng . Trở ngại
và bất hạnh có thể xảy ra bất cứ
lúc nào chẳng hề báo trước,
nhưng đổi lại, ta sẽ tìm thấy sự
kỳ diệu và vẻ đẹp lớn lao của
lòng dũng cảm, của tình yêu
thương . Trước những khó khăn
thử thách ấy, mỗi người sẽ tự
chọn cho mình một cách đón nhận,
đối đầu đẻ có một hướng đi riêng
. Hẳn ông biết tự đáy lòng mỗi
con người đều tồn tại một khát
vọng mãnh liệt – đó là khát vọng
sống . Tôi nghĩ ông cũng không
nằm ngoài số đó .
Ông muốn chính
phủ Mỹ trả giá nhưng không phải
chỉ có họ mà biết bao sinh linh
vô tội khác cũng phải lìa đời
khi tòa tháp đôi đổ xuống . Đó
là mục đích của ông sao ? Có lẽ
ông mừng vì diều đó , làm cho
Nhà Trắng phải lao đao, khốn đốn
nhưng có chắc ông sẽ sung sướng
khi nhìn thấy nỗi đau mất mát
của biết bao gia đình ? Ông đã
chọn hận thù và bạo lực . Nếu
những người dân thường vô tội
kia họ cũng chọn cách làm như
ông thì thế giới này sẽ ra sao ?
Giá như ông sáng suốt hơn để
khoan dung thì có lẽ biết bao
những giọt nước mắt oan ức sẽ
không rơi xuống . Một trong
những điều khó nhất và cũng quý
nhất đối với con người là sự an
ủi . Đã sáu năm trôi qua, ông
nghĩ điều gì sẽ xoa dịu nỗi đau
của những gia đình nạn nhân của
vụ 11.9.2001 ? Tôi tin đó là sự
khoan dung . Không chỉ tôi mà
tất cả mọi người có lương tâm
trên thế giới này đều hiểu rằng
cái gì đã mất là không thể lấy
lại . Chúng tôi nuối tiếc, chúng
tôi tổn thương nhưng không có
nghĩa là chúng tôi cũng sẽ trả
thù giống như ông . Chúng tôi
sẵn sàng tha thứ nếu ông nhận ra
sai lầm để thay đổi . Nhưng liệu
ông có thể khoan dung cho chính
mình không ? Với tôi, phương
thuốc chữa khỏi mọi bệnh tật,
lỗi lầm, nỗi bận tâm, ưu phiền
và tội lỗi của con người, tất cả
đều nằm ở một từ “yêu” . Mà bản
chất của yêu thương là sự khoan
dung . Nó là sức mạnh tuyệt vời
để sản sinh và tái tạo cuộc sống
xã hội . Ông không tin ư ?
Tôi xin kể ông nghe câu chuyện
xảy ra vào năm 1969, khi mà nạn
phân biệt chủng tộc ở Mỹ chưa
được cải thiện . Một cậu bé
người Mỹ gốc Phi là học sinh da
mầu duy nhất trong một lớp học
nọ . Cậu đã kết thân với một cô
bé da trắng . Rồi họ chuyển đến
ngồi cùng bàn . Vì lo lắng, mẹ
của cô bé da trắng đã tới gặp cô
giáo chủ nhiệm . Nhưng chứng
kiến tình yêu của người mẹ da
mầu, bà mẹ ấy đã lưỡng lự . Cô
ấy đã không nói ý định muốn xin
chuyển chỗ ngồi cho mình nhưng
vẫn tìm cách ngăn cản tình bạn
ấy của hai đứa trẻ . Và món quà
sinh nhật giản dị của cậu bé gốc
Phi tặng người bạn da trắng
chính là sợi dây yêu thương xóa
nhòa định kiến về tình cảm . Câu
chuyện đã làm cho tôi vô cùng
xúc động về tình cảm của con
người . nếu ông cho rằng đây là
chuyện trẻ con thì tôi nghĩ ông
nên nghĩ lại .
Hai đứa bé ấy
khác ông ở chỗ chúng tôn trọng
nhau và vượt qua rào cản của chế
độ phân biệt chủng tộc để đến
với nhau . Câu chuyện của hai
đứa trẻ là bài học về sự khoan
dung : nhìn nhận, đánh giá con
người không ác cảm, định kiến mà
đầy lòng nhân ái, vị tha . “Tôi
ao ước có một ngày những đứa con
của tôi sẽ được sống trên một
đất nước không có ai bị phán xét
bởi mầu da của mình mà chỉ có
thể bị phán xét bởi chính tâm
hồn của họ mà thôi !” . Chắc là
ông hiểu câu nói đó ?
Sóng không thể tự sinh ra mà
chúng được hình thành từ những
cơn gió từ trên mặt đại dương .
Con người cũng thế, không ai có
thể tồn tại trên đời lẻ loi một
mình cả . Ngược lại, chúng ta
phải sống hòa đồng trong sự hỗ
trợ, giúp đỡ của cộng đồng xã
hội về mọi mặt . Đó là lý do mà
thế giới cần đến sự khoan dung .
Sự khoan dung cần thiết cho mọi
mối quan hệ mà loài người trên
thế giới này đã, đang và sẽ tiến
hành . Điều quan trọng đối với
mỗi con người không phải là
những gì ta nhận được mà chính
là những gì ta biết cho đi . Và
tôi nghĩ ông vẫn còn sống đến
giờ này đã là một khoan dung của
Thượng Đế . Ông nên cảm ơn điều
đó thay vì tiếp tục tức giận và
khủng bố . Sao ông không nghĩ
một cách cởi mở hơn rằng trái
đất này còn sự sống, thế giới
này còn chưa bị hủy diệt là
chính nhờ sự khoan dung giữa con
người với con người ?
Ông nổi tiếng thế giới cùng với
ba từ “trùm khủng bố”, xin hỏi
có gì đáng tự hào ? Elaine
Maxwell đã nói : “Tôi là sức
mạnh, tôi có thể phá mọi cản trở
trước tôi, nếu không tôi sẽ mắc
vào lưới . Chọn lựa của tôi,
trách nhiệm của tôi, chiến thắng
hay thất bại, chỉ có tôi giữ
chìa khóa số mệnh của tôi” .
Tôi đã học được rằng thất bại
không có nghĩa là gục ngã, mà
chỉ là tạm dừng chân một chỗ
trên con đường tiến lên phía
trước .
Người ta không thể một mình làm
được tất cả mọi thứ . Nhưng
người ta có thể làm được một
điều gì đó cho cuộc sống này .
Tôi hy vọng ông sẽ làm được một
điều gì đó có ích cho xã hội này,
nếu ông gỡ bỏ được hận thù, nếu
ông đánh thức sự khoan dung ẩn
sâu trong lòng .
Tôi hy vọng dù điều đó thật mong
manh .
Chào ông !
Hồ Thị Quế
Chi ( Việt Nam )