|
Tôi
và S. khá thân nhau từ nhỏ, học
chung với nhau suốt thời kỳ
trung học. S. xinh đẹp và sắc
sảo hơn tôi nhưng không hiểu sau
này khi trưởng thành cô ấy không
mấy thành công, chưa kể là qua
nhiều mối tình nhưng vẫn không
thể tiến đến hôn nhân.
Tôi theo chồng đi xa vẫn còn giữ
liên lạc với bạn và luôn xót xa
vì bạn không may mắn bằng mình.
Khi tôi có 2 đứa con với cuộc
sống khấm khá thì S. xuất hiện,
thật thê thảm với một cái bụng
bầu vượt mặt mà không hề nhắc
đến cha đứa bé là ai.
Dù không nói ra nhưng ai cũng
hiểu. Tôi hết sức lo lắng, tìm
nhà thuê cho S. ở, tìm việc cho
bạn làm tạm trong khi chờ sinh
nở. Chồng tôi thấy tôi quý bạn
cũng làm theo.
Rồi S. cũng được mẹ tròn con
vuông, vợ chồng tôi lui tới giúp
đỡ. Thỉnh thoảng S. cũng dẫn con
gái về nhà tôi chơi, ở lại ăn
uống.
Chồng tôi tỏ ra quan tâm, tìm
cách giúp S. có việc làm ổn định,
xin cho con gái S. được vào một
trường mẫu giáo công lập cho đỡ
tốn kém. Tôi rất ủng hộ những
việc ấy nhưng linh cảm nhạy bén
của phụ nữ khiến tôi bất an khi
thấy ánh mắt của hai người nhìn
nhau. Không khéo họ phải lòng
nhau mất.
Thấy chồng thường về trễ tôi chỉ
khuyên rằng anh làm người có địa
vị trong xã hội, đừng vì một
phút yếu lòng mà mất tất cả. Nói
vậy nhưng tôi vẫn tin bạn, tin
chồng.
Một tối tôi được một bệnh viện
gọi đến nhận chồng, tôi bàng
hoàng khi thấy những vết thương
rất nặng trên người anh nhưng
anh vẫn tỉnh táo van xin tôi hãy
cứu anh.
Không cách nào khác là tôi phải
cứu cha của các con mình nhưng
lờ mờ một điều bất thường anh
không dám nói. Chỉ vài ngày sau
tôi biết anh bị đánh ghen.
Hôm đó, sau một chầu nhậu anh mò
đến ngủ với S., nhưng không ngờ
đụng phải một người tình khác
của S. cũng mò đến và anh bị một
trận đánh ghen nhục nhã ê chề
phải mang đầu máu chạy đến bệnh
viện.
Tôi không muốn làm to chuyện để
thiên hạ chê cười, làm tổn
thương các con và hại đến sự
nghiệp của anh. Tôi chỉ chờ anh
ra viện để làm đơn ly hôn. Nhưng
rồi sự van nài của anh, sự
thuyết phục của hai bên gia đình
khiến tôi không thể làm gì là
phải tiếp tục sống chịu đựng bên
người chồng mà tôi không còn tin
tưởng và càng ghê tởm người bạn
gái mà tôi hết lòng giúp đỡ, hóa
ra chỉ là một con rắn độc.
Những ngày tháng ấy tôi sống như
trong địa ngục khi lòng tôi chất
chứa đầy những ghen tuông, dày
vò, thù hận. Tôi thấy cuộc sống
như thế còn tệ hơn cái chết,
nhiều lần tôi định tự tử nhưng
nghĩ đến 2 đứa con bé nhỏ tôi
lại chùn lòng.
Thế rồi tình cờ ngồi buồn khi
chờ khám bệnh, tôi vớ được một
mảnh báo cũ nói về hạnh phúc của
sự tha thứ. Tôi chợt hiểu rằng
lâu nay tôi khốn khổ, bất hạnh
chỉ vì không biết tha thứ, cho
dù có ly hôn tôi cũng không
thoát khỏi đau khổ triền miên.
Nhưng tha thứ không là một bài
học dễ thuộc. Nhưng với quyết
tâm giải thoát cho mình, từng
chút một, từng ngày một tôi đã
tha thứ cho chồng, cả cho S..
Tôi lặng lẽ làm tròn bổn phận
một người vợ, một người mẹ và cố
xua đuổi chuyện cũ khỏi tâm trí.
Đã mấy năm trôi qua, không khí
gia đình tôi giờ đây ấm lại,
chồng tôi thay đổi rất nhiều,
anh ấy chăm sóc tôi và các con
hơn bao giờ. Tôi không bao giờ
nhắc lỗi lầm ấy của anh.
Mới đây sinh nhật của tôi, anh
mua tặng tôi một món quà nhỏ kèm
với một mảnh giấy “Anh biết ơn
em, sự tha thứ của em đã cứu rỗi
cho đời anh”. Với câu ấy, tôi
biết từ nay hạnh phúc lại mỉm
cười với gia đình tôi.
Võ Thị Lan Anh
|