Em
21 tuổi - một cô gái bình thường,
không đủ để lôi kéo sự chú ý của
ai đó ngay từ cái nhìn đầu tiên,
nhưng ở em có một cái gì đó làm
người ta chú ý!
21 tuổi - em không mơ ước có
được tình yêu đẹp, cũng không
chờ đợi những chuyện bất ngờ
lãng mạn, em đón nhận những điều
rất thật từ cuộc sống, cho đi là
nhận lại!
Em không phải là cô gái thích ăn
kem vào mùa đông, cũng không
phải là cô gái yêu biển, mỗi khi
buồn hay tìm đến biển ngắm hoàng
hôn và chờ đợi từng con sóng dội
vào bờ, không phải là cô gái có
trái tim yếu đuối nhưng bề ngoài
luôn tỏ ra mạnh mẽ để không nhận
được ánh mắt thương hại của
người ta, em không biết chơi
blog để có thể bằng bạn bằng bè...
Người ta cố tình tạo cho mình
một điều gì đó đặc biệt để làm
người khác chú ý còn em sống rất
thật, yêu nói yêu, không thích
nói không thích, buồn thì khóc,
vui thì cười và chẳng phải gồng
mình lên vì bất cứ điều gì.
Những va vấp, những điều em
chiêm nghiệm từ cuộc sống đã làm
em sống thật như thế! Ngày hôm
qua của em gồng mình trong lớp
vỏ, để có đôi lúc em muốn chết
đi... Em đã từng có tình yêu
tuổi học trò với những mơ ước
thật đẹp, em cố gắng vun đắp, để
rồi… em đuối sức.
Tình yêu không phải là kem cho
vào tủ lạnh khi nào thích thì
lấy ra thưởng thức, và càng
không phải là của để dành. Khi
buồn em tự an ủi, vỗ về lấy trái
tim run rẩy và rồi một ngày em
thấy mình dửng dưng, không cảm
xúc... Em nhẹ nhàng bước ra khỏi
tình yêu, xoá đi tất cả: những
dòng nhật kí, những dòng lưu bút,
và cả bức thư duy nhất người đó
gửi cho em trong ba năm tạm gọi
là yêu nhau, cũng chua xót khi
gọi bằng ngôn từ đẹp ấy nhưng
người ta vẫn nói đó thôi.
Ngày hôm qua của em là những
ngày luôn cố gắng sống vừa lòng
tất cả mọi người, em buồn khi ai
đó không thích em… và vì bạn bè,
em có thể nhận lấy những thiệt
thòi về phía mình chỉ để bạn em
được vui... Cho đi không nhận
lại từ người đó, nhưng em tin
rồi một người khác sẽ cho em.
Ngày hôm qua của em là những
ngày mơ mộng, một chiếc lá bàng
rơi cũng làm em buồn vì sợ sự
khắc nghiệt của thời gian làm em
xa bạn bè, xa mái trường. Em thả
hồn theo những bản nhạc Trịnh
đầy triết lí sống, em thả hồn
theo sắc tím bằng lăng...
Ngày hôm qua của em là những vần
thơ viết vội thả trôi theo cảm
xúc... những câu chuyện tình
thật đẹp mà nhân vật nữ chính
bao giờ cũng có hình hài của em
trong đó... Em luôn tạo cho nhân
vật chính mang tính cách gì đó
gần với em để có thể nói hộ lòng
mình những điều thầm giữ trong
lòng! Dòng thời gian trôi qua đủ
để em hiểu rằng cuộc sống không
là những vần thơ viết vội, càng
không phải là những giấc mơ đẹp.
Em sống như thể em của ngày xưa
đã chết! Cuộc sống sòng phẳng,
ai tốt với em, em tốt lại, chẳng
cần phải đặt mình vào vị trí của
ai để suy nghĩ để cảm thông, và
em sống rất thật với chính mình...
Em không có tình yêu và em vẫn
sống tốt, em có gia đình, và
nhiều người thương yêu em... Có
người vui vì sự thay đổi trong
con người em, có người bảo em
dạo này xa cách quá... người ta
không hiểu chuyện gì làm em thay
đổi, người ta càng không hiểu
những băn khoăn trong lòng em để
lựa chọn một cách sống. Cuộc
sống của em là hôm nay và ngày
mai, em không phủ nhận ngày hôm
qua bởi em nhận được những kinh
nghiệm sống sau mỗi lần va vấp,
nhưng em muôn quên...
Em mặc kệ ai muốn nói gì thì nói,
em tự tin bước trong cuộc đời
bởi đơn giản EM LÀ EM VÀ LÀ THẾ
THÔI, em không được tạo ra từ
những điều đặc biệt, cũng không
có gì đặc biệt. Em bước đi từng
bước, từng bước, dù là chậm
nhưng đủ để quyết định số phận
của em và chờ đợi những điều rất
thật từ cuộc sống...
VNN