|
Lạt ma Thubten Zopa Rinpoche là
học trò của Lạt ma Thubten Yeshe.
Ông là một người thầy khả kính
đã dạy về con đường giải thoát
cho hàng ngàn người, mà trên một
trăm người đã trở thành tu sĩ.
Bài giảng nầy được ghi lại ở
Tushita vào ngày 4, tháng 7, năm
1979.
Một điều rất quan trọng mà chúng
ta trong lúc được thân người nên
ráng thực hành, đó là: ráng tu
tập để được an bình trong tâm
trí.
Điều hiển nhiên là hạnh phúc
không tùy thuộc vào những điều
kiện bên ngoài. Chúng ta có thể
trắc nghiệm được điều nầy ngay
trong cuộc sống hiện tại.
Hạnh phúc của chúng ta tùy thuộc
không những từ những điều kiện
bên ngoài mà còn cần đến những
điều kiện ở bên trong. Nếu những
điều kiện bên ngoài có thể cho
chúng ta một hạnh phúc miên viễn,
thì những người giàu có chắc hẳn
được nhiều an lạc; và những ai
không giàu sẽ không sung sướng
hay hạnh phúc. Nhưng cuộcc sống
cho thấy rằng: có bao người sống
rất hạnh phúc nhưng chẳng giàu;
trong khi bao kẻ giàu sang lại
đau khổ.
Chẳng hạn ở Ấn Độ, có rất nhiều
nhà thông thái, nhiều đạo sĩ cao
thâm, và bao người Phật tử sống
một cuộc đời rất khiêm nhường
nhưng đầy an lạc. Lúc mà họ hạnh
phúc nhất là lúc mà họ từ bỏ sự
chạy theo cái tâm lăng xăng lộn
xộn. Sự từ bỏ ngã mạn, giận dữ,
si mê, bám víu, v...v... Càng xa
lánh những thứ nầy thì trong tâm
họ càng an lạc.
Những đạo sĩ nổi tiếng như:
Naropa của Ấn Độ và Milarapa của
Tây Tạng, chẳng có gì hết nhưng
tâm hồn họ tràn đầy an lạc. Họ
đã từ bỏ cái tâm lăng xăng,
nguyên nhân của những đau khổ.
Chính sự giải thoát, giác ngộ,
đã đem hạnh phúc lại cho họ. Như
Milarapa, có lúc nhịn ăn cả
nhiều ngày, sống trong hang đá,
nhưng vẫn được xem là người hạnh
phúc nhất trần gian. Bởi vì họ
đã từ bỏ ba thứ độc: tham, sân,
si; và do đó được an lạc, hạnh
phúc. Khi mà cái tâm lăng xăng
lộn xộn không còn nữa, thì hạnh
phúc, an lạc hiện hữu.
Nếu hạnh phúc tùy thuộc vào
những điều kiện bên ngoài thì
những nước giàu có như Mỹ chắc
hạnh phúc lắm lắm. Bao người cố
gắng bắt chước Mỹ quốc vì nghĩ
rằng giàu như thế mới hạnh phúc.
Riêng tôi nhận thấy rằng tôi tìm
được an lạc nơi những quốc gia
thiên về tâm linh như Ấn Độ và
Nepal.
Ở
những quốc gia nầy, người ta dễ
tìm được an lạc. Vì Ấn Độ là một
nước tâm linh, nên ta dễ tìm
được sự bình an nơi tinh thần.
Khi mà bạn nhìn thấy những xã
hội vật chất và những người sống
trong xã hội đó, tinh thần bạn
rất dễ bị dao động. Khi mà vật
chất bành trướng thì con người
càng lúc càng bận rộn và nhiều
vấn đề bắt đầu xuất hiện. Con
người không còn thời gian để
nghỉ ngơi, người ta bận rộn, lo
lắng, và bất an. Nếu hạnh phúc
hoàn toàn tùy thuộc vào những
yếu tố bên ngoài, thì những đất
nước dư ăn dư mặc như Thụy Sĩ
hay Mỹ đã thực sự được an lạc,
hạnh phúc; họ đã không cãi nhau,
đánh nhau, và không có bạo động.
Nhưng sự thực không phải vậy.
Như thế có nghĩa là có điều gì
đó thiếu sót. Chứng tỏ rằng họ
đã sơ sót trong việc tìm kiếm
hạnh phúc.
Về
phương diện vật chất, những nước
Âu, Mỹ là hàng đầu thế giới,
nhưng biết bao là vấn đề đang
tiếp tục hủy hoại sự an lành và
hạnh phúc của họ.
Họ
đã thiếu sót cái gì? Thưa, đó là
sự trau dồi bản tâm.
Họ
đã lo chạy theo những thứ bên
ngoài và quên mất bản tâm, quên
trau dồi mặt tinh thần. Những
nước Tây phương tiến triển rất
nhanh về mặt vật chất; nhưng vì
mãi lo bên ngoài mà họ quên hẳn
sự phát triển về mặt tâm linh.
Sự
phát triển vật chất tự nó không
phải là không tốt, nhưng sự phát
triển về tâm linh còn quan trọng
gấp mấy lần. Hơn nữa sự phát
triển về mặt bản tâm có hiệu quả
kiến tạo hạnh phúc lâu dài hơn
hết. Bạn không thể nào tìm được
an lạc khi mà bản tâm bạn bị bỏ
quên. Khi mà lòng từ được tăng
trưởng thì bạn dễ tìm được sự an
bình trong tâm hồn. Làm sao có
thể so sánh được sự giàu có vật
chất với lòng từ bi bác ái, sự
yêu thương, nhẫn nại, sự diệt
trừ bạo động, và sự từ bỏ cái
tâm lăng xăng lôn xộn.
Cho dù bạn có một núi kim cương
cũng không thể nào so sánh được
với sự bình an trong tâm hồn. Kẻ
sở hữu nhiều châu báo vẫn bị chi
phối bởi sân hận, tham lam...
Nếu có ai đó mắng họ, tức thì họ
nổi giận và muốn chửi lại hay
đánh lại. Một người biết tu tập
thì không phản ứng như thế. Họ
sẽ tự nói: "Kẻ kia mắng mình làm
mình buồn khổ, và nếu mình mắng
lại họ thì họ cũng sẽ buồn, sẽ
khổ như mình. Vì đã biết tu tập
từ tâm, nên không mắng chửi lại."
Nếu biết nghĩ như thế thì sẽ
không làm ai đau khổ.
Khi mà bạn bè của tôi nói hay
làm điều gì mà tôi không thích,
sự khó chịu và bực bội bắt đầu
nổi lên trong lòng, tôi muốn nói
lại để làm cho họ đau; nhưng tôi
tự chủ lại và tự ngẫm , "Tôi và
họ đều muốn tránh đau khổ và
mong hạnh phúc. Thế thì tôi
không nên nói hay làm những điều
gây buồn phiền cho họ. Đó là tôi
tu." Nhờ nghĩ như thế, cơn giận
liền tan biến như bọt nước bong
bóng. Ban đầu bong bóng tựa như
là một khối đá rắn chắc, nhưng
thình lình nó tan biến. Lúc đầu
tưạ như là chúng ta không thể
thay đổi được quan niệm, nhưng
nếu biết áp dụng phương pháp
đúng cách, thì cơn giận tức khắc
tan biến như bọt bong bóng nước.
Đâu còn điều gì để mà tức giận
nữa.
Bạn nên tập kiên nhẫn, đừng để
cho cơn giận bốc lên, nhớ rằng
cơn giận làm cho tâm trí bất an,
hủy hoại sự thanh bình của chính
bạn và luôn cả những người chung
quanh cũng bị vạ lây. Cơn giận
làm mặt chúng ta xấu đi. Không
cần biết bạn đẹp như thế nào,
một khi cơn giận xuất hiện thì
cho dù có điểm trang khéo đến
đâu, bạn cũng không thể che dấu
được sự xấu xí, hằn hộc trên
gương mặt.
Bạn có thể nhận diện được sự
giận dữ trên khuôn mặt mọi người.
Bạn sẽ sợ hãi khi mà phải đối
diện với một kẻ đang sân hận.
Khuôn mặt họ lộ vẻ dữ tợn, đó là
phản ảnh của sự tức giận từ bên
trong. Đó là một năng lượng có
những rung động rất xấu, chúng
ta nên từ bỏ nó. Vì sân hận làm
cho mọi người bất an và mất hạnh
phúc. Sự thực hành đúng chánh
pháp, sự thiền định đem lại lợi
ích cho mọi người. Sự thiền định
giúp cho chúng ta và mọi người
chung quanh được an lạc. Một
hành động đúng theo chánh pháp
làm lợi ích cho mình, cho người.
Như tôi đã nói ở trên, sự nhẫn
nại quý giá gấp triệu lần núi
kim cương. Làm sao có được sự
bình an của tâm hồn nếu chỉ lo
góp nhặt kim cương? Bạn còn có
thể bị nguy hiểm đến tánh mạng
nếu có quá nhiều kim cương.
Không thể nào chúng ta có thể so
sánh được sự tốt lành của bản
tâm với sự sung mãn về vật chất. |