| |
|
Một người thợ
ngọc qua hàng thợ đá, vào xem
các thứ đá, thấy một tảng trong
có ngọc, mua về, đẽo ra quả
nhiên được ngọc. Ngọc ấy trắng
nuốt và có gân đỏ, quý giá vô
cùng. Người thợ ngọc nhờ đó mà
giàu có.
Thợ đá thấy thế, lấy làm thích
lắm, cũng muốn bắt chước. Anh ta
nghĩ bụng: "Đá nào trong cũng có
ngọc". Rồi ở nhà có bao nhiêu
thứ đá, đem cả ra đập để tìm
ngọc. Không những không thấy
ngọc, mà các đá vỡ tan chẳng
dùng được việc gì nữạ
Anh ta vừa mất của, vừa lỗ vốn,
cùng quẫn khổ sở, chẳng bao lâu
rồi chết.
GIẢI NGHĨA:
Cùng quẫn: Túng bần quá không đủ
ăn tiêụ
LỜI BÀN:
Ngọc chẳng qua là một thứ đá
đẹp, đá quý lẫn với đá thường mà
thôị Nhưng phải có con mắt tinh
xem ngọc mới nhận ra và tìm được
ngọc ở trong đá. Người thợ ngọc
biết ngọc nên trông qua đủ biết
đá nào có ngọc, chớ người thợ đá
chỉ biết đá, lại muốn tìm ngọc,
chẳng những không tìm thấy ngọc
mà lại còn hại cả bao nhiêu đá
của mình nữa! Ôi! thực là xôi
hỏng bỏng không! tham thì thâm!
Cái thói tham không phải đường
nó vẫn hại con người như thế!
Cho nên người trí giả phải có
kiến thức rõ đích xác rồi mới
chịu làm. |
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|