|
Chị Thanh Lan thân,
Đầu thư em xin chúc chị Thanh
Lan cùng Tòa soạn năm mới an
khang và thịnh vượng.
Chị Thanh Lan thân,
Em tên là TNN cư ngụ taị... , em
có nỗi lòng riêng không biết tâm
sự cùng ai, em không có người
thân tại Úc, tánh em lại không
thích tâm sự thẳng với bạn bè
nên hôm nay em mạo muội nhờ chị
giúp ý.
Thưa chị, năm nay em 24 tuổi, em
lập gia đình với chồng hơn em 12
tuổi, chúng em đã có một đứa
con. Nói thật với chị, từ xưa
đến giờ trong lòng em chưa bao
giờ muốn lập gia đình, bởi em bị
ám ảnh những cảnh khổ của người
đàn bà Việt Nam khi lập gia
đình. Xứ người buồn quá nên em
đành chọn lập gia đình chị ạ.
Nói thật với chị. Lúc đầu em
thương chồng em nhiều lắm, em
chẳng nghĩ gì tuổi tác, em chỉ
mong muốn chồng em thương chiều
bảo bọc em là đủ. Sau khi lập
gia đình, cũng bị ảnh hưởng của
những người em chồng, họ nói này
nói kia hoài, họ lớn tuổi hơn em
nhiều, họ kêu bằng chị nhưng
thật sự họ hay nói này nói kia
làm em buồn.
Lúc buồn em tâm sự với chồng,
chồng không hiểu còn nói em suy
nghĩ không phải, từ điểm này em
cảm thấy xa chồng mình dần dần,
và bây giờ có những hoàn cảnh
làm em thấy mình quyết tâm hơn.
Trong gia đình em phải may đồ ở
nhà, lo cơm cho chồng con ngày
bốn buổi, đôi lúc cực quá, em cự
nự với chồng, nhưng chồng chẳng
giúp gì được cho em cả!
Cũng như mùa Holiday kỳ này, hai
vợ chồng em đều nghỉ làm, thay
vì mọi khi em gánh hết trong
nhà, thì hiện nghỉ Holiday hai
người phải giúp đỡ nhau làm công
chuyện nhà chớ? Không, chị ạ,
chồng em chỉ ngồi coi Tivi mặc
em nấu cơm, lo con, đến dọn
trong nhà... Em cảm thấy buồn
nên em nói: “Anh phải giúp em
một tay chớ, mọi khi em làm hết,
giờ anh nghỉ Holiday anh cần
giúp em” nhưng hễ phụ em là
chồng em cảm thấy không được vui
và không muốn nói gì với em nữa.
Còn về chuyện sinh lý. Nói thật
với chị em không thích, giỏi lắm
một năm em chỉ muốn gần chồng
chừng 3 lần, em không biết có
phải những chuyện buồn hàng ngày
làm em đã không còn thương chồng
nữa không? Có một chuyện chị có
thấy quá đáng không?
Mới tới hôm qua, chồng em đòi
hỏi em bằng lòng. Trưa hôm nay
vừa ăn cơm xong, bụng còn no thở
không ra, thì chồng em lại đòi
nữa, chồng em đã chờ đợi sẵn,
không cho thì thấy không được,
còn cho thì bực cho em.
Nhiều khi em nghĩ có gia đình
cũng đâu có tốt gì thêm. Công
việc may vá cực còn hơn lúc còn
độc thân, lại thêm phần lo lắng
cho chồng con. Tối mệt đừ người
còn phải phục vụ cho chồng, mỗi
khi chồng đòi hỏi, chồng bảo tại
vì “anh thương em nhiều”. Nhưng
em nghĩ, nếu thương em thì tại
sao không phụ em nấu nồi cơm hay
lau cái nhà... Có như vậy, em
nghĩ mới thấy thương chồng phải
không chị.
Riêng em, em quên nói chị nghe
về con người của em, em rất
siêng làm, về sắc diện thì em
trên trung bình.
Chị thân mến, em xin ngừng bút,
chị có đăng thư em trong mục Tâm
Tình Bạn Đọc, thư em có phần dài
dòng xin chị bỏ bớt và thứ lỗi
cho em...
Thân mến tạm biệt
TNN
Trả lời của Thanh Lan:
Em TNN thân mến,
Thanh Lan gọi chồng em là một
“người chồng vô tâm” bởi vì
Thanh Lan nghĩ chồng em vẫn
thương yêu vợ con, vẫn biết lo
cho gia đình – nhưng bên cạnh đó
chồng em có lẽ đã nghĩ đến bản
thân mình nhiều hơn là nghĩ đến
người bạn đường, hoặc nếu có
nghĩ đến thì cũng chỉ hời hợt,
thoáng qua.
Trong hôn nhân, sự yêu thương
của người chồng đối với vợ phải
được thể hiện qua cả sự bao bọc
giúp đỡ lẫn sự tôn trọng nhân
phẩm của vợ mình. Hay nói cách
khác, trong hôn nhân (khi hai
người đã trở nên như một) nếu
người chồng là một kẻ ích kỷ thì
người vợ hiền sẽ trở thành một
người làm không công, một nàng
hầu không hơn không kém!
Thường thì sau cái thời gian
theo đuổi tán tỉnh, sau cái tuần
trăng mật thần tiên, sau 1, 2
năm đầu ngụp lặn trong hạnh
phúc, người đàn ông sẽ mất đi
cái tình yêu sôi nổi lúc ban
đầu. Đó là một việc tự nhiên,
không có gì đáng trách! Sau đó
họ sẽ thay thế vào bằng một thứ
tình nghĩa của một người đã làm
chồng, làm cha.
Cái tình nghĩa này đậm đà hay
lợt lạt là tùy thuộc vào con
người của người chồng đó. Có thể
ví von họ như những ông nghị sĩ,
dân biểu khi ra tranh cử, ai
trong bọn họ cũng hứa hẹn đủ
điều, nhưng khi đã đắc cử rồi có
người quên ngay, có kẻ giữ lời.
Cái thân phận bọt bèo của đàn bà
hoàn toàn tùy thuộc vào người
đàn ông, “trong nhờ đục chịu” là
như thế.
Trong cuộc sống gia đình, trong
khi tình yêu càng dễ phai lạt
theo giòng thời gian thì những
khó khăn lại chồng chất theo
tháng ngày! Những khó khăn này
không thể đổ hết lên đầu người
chồng mà cũng không thể dồn hết
cho người vợ! Cái sự giúp đỡ
nhau là yếu tố sinh tử trong
cuộc vật lộn với đời sống. Và
giúp đỡ tới mức độ nào mới gọi
là đủ, thì đó lại do lương tâm
mỗi người trong cuộc, người
ngoài khó phán đoán được.
Đàn ông, đàn bà đều có kẻ xấu
người tốt, nhưng ở đây Thanh Lan
đang đề cập đến lá thư của em
TNN, nên xin được phép thưa với
quý vị làm chồng: Hạnh phúc
trong gia đình là một sự hỗ
tương – một người không thể nào
sung sướng khi người bạn đường
của mình đau khổ, trừ khi người
đó là một kẻ ích vậy! Vậy làm
sao quý vị có thể thong dong
được trong khi vợ đang còng lưng
ra mà may, có thể thảnh thơi
thoải mái được trong khi vợ đầu
tắt mặt tối lo cho con cái, nhà
cửa?...
Mặc dù trong hai người, người
đàn bà bao giờ cũng là người
nhẫn nhục và chịu đựng giỏi hơn,
cái quan niệm “chồng chúa, vợ
tôi” nên được dẹp bỏ. Nếu không,
nhẹ thì nó sẽ làm giảm ý nghĩa
tình yêu trong lòng người vợ,
nặng thì sẽ đưa đến ta vỡ một
khi sự bất mãn đã vượt quá mức
sức chịu đựng của con người.
Đi sâu vào hoàn cảnh của em TNN,
ta thấy chồng của em đã áp dụng
cái nguyên tắc “phu xướng phụ
tùng” vào cả việc chăn gối giữa
vợ chồng nữa. Theo truyền thống
và trên thực tế trong các gia
đình Á Đông, thường thì vẫn là
“Phu xướng”. Thật đấy, nhưng
không phải lúc nào cũng bắt “phụ
tùng”.
Thanh Lan không đến độ quá khích
như các phụ nữ trong phong trào
“Giải phóng phụ nữ” để mà đưa ra
cái vụ “Rape in Marriage – Hiếp
dâm trong hôn nhân”, nhưng xin
trình bày về cái sự công bằng –
tức là sự tôn trọng nhân phẩm
của người phụ nữ trong việc ái
ân. Quí vị có thể tôn trọng một
cách Tuyệt Đối hay Tương Đối.
Thanh Lan gọi cái Tuyệt Đối là
“Best” tức là có sự hòa hợp, cả
người chồng lẫn người vợ đều ham
muốn, đều sẵn sàng, lúc đó “phu
xướng” một cái là “phụ tùng”
ngay. Còn cái Tương Đối, có thể
gọi là “Second Best” tức là khi
người chồng ham muốn còn người
vợ lại không, nhưng vì yêu
thương chồng, người vợ sẵn sàng
chiều chồng, cho chồng được thỏa
mãn. Có nhiều người vợ tế nhị và
tôn trọng chồng đến cái độ không
bao giờ tỏ lộ sự miễn cưỡng
trong trường hợp này...
Vậy thì các ông chồng cũng nên
suy nghĩ để tỏ ra tế nhị và tôn
trọng vợ mình! Vợ không phải là
một nàng hầu thời Trung Cổ, chỉ
có ăn rồi nằm đợi phục vụ chủ,
mà cái ham muốn của người vợ chỉ
có được một khi tâm hồn rung
động và thân xác thoải mái; hoặc
nếu là cái “chiều ý chồng” thì
cũng phải tùy lúc, tùy nơi, tùy
tình hình sức khỏe, v.v...
Tóm lại sự ái ân giữa vợ chồng
trước hết là sự trao đổi yêu
thương cả tâm hồn lẫn thể xác.
Do đó người chồng muốn “xướng”
thì trước đó phải làm sao để tỏ
được tình yêu thương vợ, rồi từ
đó mới lựa chọn “thời cơ”.
Còn về cái sự yêu cầu vợ “chiều
chồng” thì tùy theo cuộc sống
sinh lý của từng người mà nó xảy
ra nhiều hay ít, nhưng nên giới
hạn tới mức tối đa, và cố gắng
dùng tình cảm, kinh nghiệm lẫn
khôn khéo để biến nó thành công
việc vui chung cho cả vợ lẫn
chồng.
Trường hợp tệ hại nhất là người
vợ đã không hưởng ứng lại không
muốn chiều mà cứ bị nài ép thì
bên cạnh cái sự được “thỏa mãn
sinh lý” nhất thời đó, người
chồng sẽ dần dần đánh mất đi cái
tình yêu, cái lòng kính trọng
nơi người vợ, và quan trọng hơn
cả là người vợ có thể ngày càng
lạnh nhạt và mất luôn cái thú ái
ân với chồng!
Phần người chồng, nếu còn chút
tự trọng và tôn trọng người bạn
tình của mình, chắc có lẽ sau đó
cũng thấy lòng áy náy về sự thỏa
mãn đơn phương của mình.
Việc hòa hợp về sinh lý có thể
quyết định một phần không nhỏ
trong hạnh phúc vợ chồng, và sự
hòa hợp này chịu ảnh hưởng rất
nhiều của cuộc sống trong đó có
vật chất có tình cảm và sự hiểu
biết tôn trọng lẫn nhau. Và nếu
phải lựa chọn thì thà ít mà hòa
hợp còn hơn nhiều mà lạc lõng
không đâu...
Thanh Lan |