|
Tôi rất vinh dự
được có mặt tại lễ phát bằng tốt
nghiệp của các bạn ngày hôm nay
tại một trường đại học danh giá
bậc nhất thế giới. Tôi chưa bao
giờ có bằng tốt nghiệp đại học..
Nói một cách trung thực thì ngày
hôm nay tôi tiếp cận nhất với
buổi lễ ra tốt nghiệp đại học.
Ngày hôm nay, tôi muốn kể cho
các bạn nghe ba câu truyện đã
từng xảy ra trong cuộc đời tôi.
Chỉ như vậy thôi, không có gì to
lớn, chỉ đơn giản là ba câu
chuyện.
Câu chuyện thứ
nhất là về việc kết nối những
dấu chấm (Connecting the dots –
nối những dấu chấm từ hàng vạn
cái chấm hỗn độn - để thấy con
đường mình sẽ phải đi)
Tôi đã bỏ học chỉ
sau sáu tháng theo học trường
cao đẳng Reed, tôi lưu lại đó
tạm thời trong vòng 18 tháng nữa
trước khi tôi chính thức rời
trường Reed.
Tại sao tôi lại
bỏ học?
Tôi đã bắt đầu
điều đó khi tôi mới được sinh ra.
Mẹ ruột của tôi là một nữ sinh
viên trẻ, độc thân và bà đã
quyết định cho tôi đi làm con
nuôi. Bà thực sự muốn tôi được
làm con nuôi của những người đã
tốt nghiệp đại học. Vì thế, tất
cả mọi chuyện đã được sắp đặt để
tôi trở thành con nuôi của một
cặp vợ chồng luật sư. Tuy nhiên,
tất cả chuyện đó đã bị thay đổi
ở phút cuối cùng khi tôi vừa cất
tiếng khóc chào đời, họ đã đổi ý
và muốn nhận một đứa bé gái làm
con nuôi chứ không phải tôi.
Chính vì thế, bố
mẹ nuôi của tôi hiện giờ đã nhận
được một cú điện thoại vào lúc
nửa đêm hỏi có muốn nhận tôi,
một đứa bé trai được sinh ra
không mong đợi, làm con nuôi hay
không. Bố mẹ tôi đã trả lời rằng
tất nhiên rồi. Tuy nhiên, sau đó,
mẹ ruột của tôi biết được mẹ
nuôi tương lai của tôi chưa tốt
nghiệp đại học và bố nuôi của
tôi chưa tốt nghiệp trung học,
bà đã từ chối ký vào giấy tờ
giao nhận con nuôi. Một vài
tháng sau bà mới đồng ý khi bố
mẹ nuôi của tôi hứa sẽ cho tôi
đi học đại học.
17 năm sau, tôi
cũng vào đại học, nhưng tôi đã
rất ngây thơ khi chọn một trường
đại học danh giá ngang hàng với
Stanford. Tất cả tiền tiết kiệm
của bố mẹ tôi đã phải dành để
đóng học phí cho tôi. Sau sáu
tháng, tôi chẳng thấy được ích
lợi gì của việc học đại học. Tôi
chẳng có một câu trả lời nào về
việc tôi sẽ làm gì với cuộc đời
của mình và cũng chẳng tin rằng
trường đại học có thể giúp tôi
trả lời câu hỏi đó. Tôi đã tiêu
tất cả tiền tiết kiệm của bố mẹ
tôi dành dụm phòng khi về hưu
vào trường đại học. Vì vậy tôi
đã quyết định bỏ học và tin
tưởng rằng rồi mọi chuyện cũng
sẽ tốt đẹp thôi. Tại thời điểm
đó, mọi việc dường như có vẻ rất
khó khăn nhưng khi nhìn lại, tôi
lại thấy rằng đó là một quyết
định đúng đắn nhất của tôi. Giây
phút mà tôi bỏ học, tôi đã từ bỏ
những môn học mà tôi không hề
thích, thay vào đó, tôi bắt đầu
tìm hiểu những môn học khác có
vẻ như thú vị hơn rất nhiều.
Mọi chuyện không
diễn ra nhẹ nhàng một chút nào.
Tôi không có phòng trọ vì thế,
tôi phải ngủ nhờ dưới sàn nhà
trong phòng trọ của các bạn tôi.
Tôi kiếm tiền mua đồ ăn bằng 5$,
tiền công trả lại các chai
Coca-cola và mối tuần tôi đi bộ
7 dặm qua phía bên kia thành phố
để có được một bữa ăn ngon ở
trại Hare Krishna. Tôi rất thích
những món ăn ở đó. Sau này, tôi
mới biết được rằng những gì mà
tôi đã phải trải qua khi cố gắng
theo đuổi niềm đam mê của mình
là vô giá. Tôi sẽ lấy một ví dụ
cho các bạn:
Có lẽ ở thời điểm
đó, trường Reed là trường duy
nhất của cả nước giới thiệu nghệ
thuật viết chữ đẹp. Ở tất các
các khu học xá, tất cả các
poster, tiêu đề của tất cả các
tranh vẽ đều được viết tay rất
đẹp. Vì tôi đã thôi học và không
phải tham gia vào những khóa học
bắt buộc thông thường nên tôi đã
quyết định tham gia khóa học
nghệ thuật viết chữ đẹp. Tôi học
cách viết các chữ có nét ở chân,
những biến đổi về khoảng cách
giữa các nét chữ, học cách trình
bầy một bản in lớn sao cho đẹp.
Tôi nhận thấy rằng đây là một
môn học mang tính nghệ thuật,
lịch sử và đẹp một cách tinh vi
mà khoa học không thể làm được.
Những thứ đó
dường như chẳng có ý nghĩa thực
tế gì cho cuộc sống của tôi. Tuy
nhiên, 10 năm sau này, khi chúng
tôi đang thiết kế thế hệ đầu
tiền của máy tính Machintosh,
tất cả những điều đó dường như
lại trở lại với tôi và chúng tôi
đã thiết kế để cài đặt tất cả
những mẫu chữ đó vào máy tính,
Machintosh là máy tính đầu tiên
có những mẫu chữ nghệ thuật rất
đẹp. Nếu như tôi không tham gia
vào khóa học đó ở trường thì Mac
sẽ chẳng bao giờ có nhiều phông
chữ như vậy. Kể từ khi Windows
copy những mẫu chữ đó của Mac
thì không có một máy tính cá
nhân nào không có những phông
chữ đó. Nếu tôi không bỏ học và
không tham gia vào khóa học viết
chữ đẹp thì tất cả các máy tính
cá nhân bây giờ có thể chẳng có
được chúng. Tất nhiên là khi tôi
đang ở trường đại học thì tôi
không thể kết nối những điểm mốc
đó khi nó còn đang ở tương lai
phía trước. Nhưng 10 năm sau thì
những điều đó rất, rất rõ ràng.
Một lần nữa tôi
muốn nói với các bạn rằng, chúng
ta không thể biết những điểm mốc
có nối kết với nhau trong tương
lai không, các bạn chỉ có thể
biết những điều đó khi nhìn lại
mà thôi. Vì thế, các bạn hãy tin
tưởng rằng, theo một cách nào nó,
những điểm mốc sẽ nối kết với
nhau trong tương lai của bạn.
Các bạn cũng cần phải tin vào
một số thứ khác như: sự quyết
tâm, vận mệnh, cuộc sống, nhân
quả hoặc bất cứ cái gì. Phương
pháp đó chưa bao giờ làm tôi
thất vọng và nó đã tạo ra những
thay đổi trong cuộc sống của tôi.
Câu chuyện thứ
hai của tôi là về tình yêu và sự
mất mát.
Tôi đã rất may
mắn khi tôi đã muốn bắt đầu làm
việc từ rất sớm. Woz và tôi đã
bắt đầu những trang đầu tiên cho
lịch sử của Apple trong gara của
bố mẹ tôi khi tôi mới 20 tuổi.
Chúng tôi đã làm việc rất chăm
chỉ để sau 10 năm, từ chỗ chỉ có
2 người, trong cái gara bé nhỏ,
Apple đã phát triển thành một
công ty trị giá 2 tỷ đô la Mỹ
với hơn 4000 nhân viên. Một năm
trước đây, chúng tôi vừa mới bỏ
đi sáng tạo đầu tiên của mình,
máy tính Macintosh và tôi vừa
mới bước sang tuổi 30. Sau đó,
tôi bị sa thải. Làm sao mà bạn
lại có thể bị sa thải bởi một
công ty mà bạn đã sáng lập ra nó
? Oh, khi mà Apple đã phát triển
lớn hơn, tôi đã thuê một người
mà tôi đánh giá là có khả năng
cùng tôi lãnh đạo công ty.
Khoảng một năm gì
đó, tình hình có vẻ rất khả quan.
Nhưng sau đó, quan điểm của
chúng tôi về tương lai bắt đầu
khác nhau, thậm chí chúng tôi
còn trở nên bất hòa. Khi có mối
bất hòa đó xẩy ra giữa chúng tôi,
hội đồng quản trị đã đứng về
phía anh ta, và tôi, ở tuổi 30,
đã bị sa thải một cách rất rõ
ràng. Những điều mà tôi theo
đuổi trong suốt cuộc đời đã biến
mất, chúng đã bị phá hủy.
Trong một vài
tháng, tôi đã thực sự chẳng biết
phải làm cái gì. Tôi cảm giác
rằng mình đã làm cho những thế
hệ đi trước tôi thất vọng và
rằng tôi đã đánh rơi lá cờ khi
nó đã được chuyền đến tay tôi.
Tôi đã gặp David Packard và Bob
Noyce, cố gắng xin lỗi cho việc
cư xử không hay của mình. Tôi đã
thua một cách rõ ràng và thậm
chí, tôi đã có ý định bỏ cuộc.
Nhưng có một cái gì đó bắt đầu
chậm chậm sáng lên trong tôi.
Tôi vẫn rất yêu quý những gì tôi
đã tạo ra. Sự việc xẩy ra ở
Apple có thay đổi tình yêu đó
một chút nhưng trong tôi, tình
yêu ấy vẫn còn. Chính vì thế,
tôi đã quyết định bắt đầu lại.
Ngay lúc đó tôi
không nhận thấy, nhưng sau này,
tôi mới biết rằng việc tôi bị
Apple sa thải hóa ra lại là một
việc tốt đẹp nhất trong cuộc đời
tôi. Gánh nặng của sự thành công
đã được thay thế bằng ánh sáng
của sự bắt đầu mới tuy không có
điều gì chắc chắn. Tôi đã để cho
mình tự do bước vào một quãng
đời đầy những sáng tạo của cuộc
đời mình.
Trong khoảng 5
năm sau đó, tôi đã bắt đầu xây
dựng công ty NeXT và một công ty
khác tên là Pixar. Tôi gặp và đã
yêu một người phụ nữ tuyệt vời,
chính là vợ tôi sau này. Pixar
đã sáng tạo ra phim truyện hoạt
hình máy tính đầu tiên trên thế
giới, câu chuyện đồ chơi. Hiện
tại, nó đã trở thành xưởng phim
hoạt hình thành công nhất trên
thế giới. Một sự kiện thay đổi
đáng ghi nhớ đã xẩy ra khi Apple
mua NeXT, tôi trở lại Apple,
những kỹ thuật mà NeXT đã phát
triển trở thành nguồn sinh khí
cho thời kỳ phục hồi của Apple.
Tôi và Laurene
cũng có một gia đình hạnh phúc.
Tôi hoàn toàn tin
tưởng rằng tất cả những điều đó
sẽ chẳng bao giờ xẩy ra nếu tôi
không bị Apple sa thải. Ðó là
một viên thuốc đắng nhưng tôi
chắc bệnh nhân sẽ rất cần đến nó.
Ðôi khi cuộc sống
dường như muốn cố tình đánh ngã
bạn. Nhưng hãy đừng mất lòng
tin. Tôi biết chắc chắn rằng,
điều duy nhất đã giúp tôi tiếp
tục bước đi chính là tình yêu
của tôi dành cho những gì tôi đã
làm. Các bạn phải tìm ra được
cái các bạn yêu quý. Ðiều đó
luôn đúng cho công việc và cho
cả những người thân yêu của bạn.
Công việc sẽ chiếm phấn lớn cuộc
đời bạn và cách duy nhất để
thành công một cách thực sự là
hãy làm những việc mà bạn tin
rằng đó là những việc tuyệt vời.
Và cách để tạo ra những công
việc tuyệt vời là bạn hãy yêu
việc mình làm. Nếu như các bạn
chưa tìm thấy nó, hãy tiếp tục
tìm kiếm. Ðừng bỏ cuộc bởi vì
bằng trái tim bạn, bạn sẽ biết
khi bạn tìm thấy nó. Và cũng sẽ
giống như bất kỳ một mối quan hệ
nào, nó sẽ trở nên tốt dần lên
khi năm tháng qua đi. Vì vậy hãy
cố gắng tìm kiếm cho đến khi nào
bạn tìm ra được tình yêu của
mình, đừng từ bỏ.
Câu chuyện thứ ba
của tôi là về cái chết.
Khi tôi 17 tuổi,
tôi đã đọc được một câu châm
ngôn như sau: Nếu bạn sống mỗi
ngày đều như ngày cuối cùng của
cuộc đời mình, một ngày nào đó
bạn sẽ hoàn toàn tin tưởng rằng
bạn đã đúng. Câu châm ngôn đó đã
để lại ấn tượng rất sâu trong
tôi và kể từ đó, trong suốt 33
năm qua, tôi luôn nhìn vào gương
mỗi buổi sáng và tự hỏi mình:
nếu ngày hôm nay là ngày cuối
cùng của cuộc đời tôi, tôi sẽ
muốn làm gì và tôi chuẩn bị làm
gì hôm nay? Và nếu trong nhiều
ngày, câu trả lời vẫn là “không”
thì tôi biết, tôi cần phải thay
đổi điều gì đó.
Suy nghĩ rằng
mình sắp chết chính là điều quan
trọng đã động viên tôi tạo ra cơ
hội lớn cho cuộc đời mình. Bởi
vì tất cả mọi điều từ sự kỳ vọng
của mọi người vào bạn, tất cả
mọi niềm tự hào cho đến nỗi sợ
phải đổi mặt với sự xấu hổ hay
thất bại, tất cả sẽ biến mất khi
bạn phải đổi mặt với cái chết.
Khi đó, chỉ còn lại điều gì thực
sự quan trọng.Ý nghĩ rằng chúng
ta đang đối mặt với cái chết,
khi chúng ta sắp chẳng còn gì
nữa, là cách tốt nhất mà tôi
biết để tránh khỏi việc chúng ta
cảm thấy sợ hãi khi sắp đánh mất
đi thứ gì đó.
Chẳng có lý do gì
để bạn không lắng nghe sự mách
bảo của trái tim mình.
Khoảng một năm
trước đây tôi đã bị chẩn đoán là
bị ung thư. Tôi đã chụp cắt lớp
lúc 7:30 sáng và trên phim hiện
rõ ràng một khối u trong tuyến
tụy. Thậm chí tôi chẳng biết
tuyến tụy là cái gì. Các bác sỹ
nói với tôi rằng đây là một dạng
của ung thư và bệnh này không
chữa được, rằng tôi nên chuẩn bị
tinh thần mình sẽ chỉ sống được
từ 3 đến 6 tháng nữa thôi. Bác
sỹ của tôi khuyên tôi về nhà và
sắp xếp lại các công việc của
mình, đó là cách họ nói khi
khuyên bệnh nhân chuẩn bị cho
cái chết. Ðiều đó có nghĩa là
hãy về và sử dụng mấy tháng còn
lại để nói với các con bạn những
gì mà bạn dự định sẽ nói với
chúng trong khoảng mười năm tới.
Ðiều đó cũng có nghĩa là hãy cố
gắng kín đáo để gia đình bạn có
thể chấp nhận điều này một cách
dễ dàng hơn. Ðiều đó có nghĩa là
bạn hãy nói lời vình biệt.
Tất cả mọi ngày
tôi đều sống với sự chẩn đoán đó.
Sau đó, vào một buổi tối, tôi
tiến hành kiểm tra sinh thiết,
họ đút một cái ống qua cổ họng
tôi, luồn sâu xuống dạ dày, sâu
xuống ruột, ấn một cái kim vào
tuyến tụy của tôi để lấy mẫu một
số tế bào của khối u. Khi đó,
tôi rất bình thản, nhưng vợ tôi,
người có mặt lúc đó đã kể với
tôi rằng khi các bác sỹ phân
tích những tế bào đó dưới kính
hiển vi, họ đã reo lên khi phát
hiện ra rằng đây là một trường
hợp ung thư tuyến tụy hiếm hoi
có thể chữa được bằng cách phẫu
thuật. Tôi đã được phẫu thuật và
bây giờ tôi đã khỏe lại.
Ðó là cảm giác mà
tôi đã có khi phải đối mặt với
cái chết và tôi cũng hy vọng tôi
sẽ còn cái cảm giác đó một vài
thập kỹ nữa. Khi đã từng trải
qua điều đó, tôi có thể nói với
các bạn một cách chắn chắn hơn
là chỉ đơn thuần nhắc đến cái
chết như là một điều hữu ích
nhưng chỉ hoàn toàn là một nội
dung mang tính trí tuệ mà thôi.
Không ai muốn
chết. Thâm chí những người muốn
được lên thiên đàng cũng không
muốn chết chỉ vì muốn được lên
đó. Và cái chết là cái đích mà
tất cả chúng ta đều phải đến,
không ai trong chúng ta thoát
khỏi nó. Và đó là cách mà nó
phải diễn ra bởi lẽ cái chết
chính là sáng tạo tuyệt vời nhất
của cuộc sống. Ðó chính là tác
nhân thay đổi cuộc sống. Nó loại
đi những người già để mở đường
cho những người trẻ. Ngay lúc
này, các bạn đang là những người
trẻ tuổi, nhưng sẽ không lâu nữa,
khi các bạn tốt nghiệp, rồi trở
nên già đi, và sẽ bị loại bỏ.
Tôi xin lỗi vì có
vẻ như tôi hơi xúc động nhưng
điều đó là sự thật.
Thời gian của các
bạn là có hạn, vì thế đứng lãng
phí để sống cho một cuộc đời ai
đó. Ðừng nhốt mình trong những
tín điều nào đó, sống như vậy là
sống bằng suy nghĩ của những
người khác.Ðừng để quan điểm của
những người khác làm mờ nhạt đi
quan điểm của chính bản thân bạn.
Ðiều quan trọng
nhất là bạn hãy dũng cảm đi theo
sự mách bảo của trái tim và trực
giác của mình. Bằng cách nào đó,
chúng biết rõ bạn thực sự muốn
trở thành cái gì. Những điều
khác chỉ là thứ yếu.
Khi tôi còn trẻ,
có một cuốn sách kỳ lạ được xuất
bản với cái tên Cẩm nang toàn
thế giới, cuốn sách này giống
như kinh thánh của thế hệ chúng
tôi. Người sáng tạo ra cuốn sách
này là Steward Brand, một nghiên
cứu sinh ở Menlo Park , cách đây
không xa. Anh ta đã tạo ra nó
bằng cảm giác đầy tính thi sỹ
của mình. Thời điểm đó là vào
cuối thập kỷ 60, trước khi có
máy tính cá nhân và máy tính
xách tay. Tất cả cuốn sách được
đánh bằng máy chữ, cắt bằng kéo
và bằng máy ảnh. Nó giống như
trang Google trên giấy vậy, 35
năm trước khi có trang Google.
Nó thực sự mang tính duy tâm,
được tạo ra từ những công cụ
tinh xảo và những ý tưởng vĩ đại.
Steward và các
đồng sự của ông đã xuất bản một
số tập của Cẩm nang toàn thế
giới và sau đó, họ xuất bản tập
cuối cùng. Thời gian đó vào
khoảng giữa những năm 70 và tôi
chỉ bằng tuổi các bạn bây giờ. Ở
trang bìa sau của cuốn sách có
in ảnh một con đường vùng nông
thôn trong ánh bình minh, điều
mà bạn có thể tìm thấy sự an
bình nếu bạn là người ưa mạo
hiểm. Bên dưới tấm ảnh có dòng
chữ: “Hãy luôn khao khát. Hãy cứ
dại khờ“ Ðó là lời tạm biệt của
họ khi kết thúc cuốn sách. “Hãy
luôn khao khát. Hãy cứ dại khờ”
Và tôi luôn cầu chúc điều đó cho
chính mình. Ngày hôm nay, các
bạn đã tốt nghiệp và chuẩn bị
bước vào con đường mới, tôi cầu
chúc điều đó cho các bạn.
Hãy luôn khao
khát. Hãy cứ dại khờ. |