|
Chị
Thanh Lan mến,
Phân vân mãi rồi cuối cùng em
cũng phải đạt viết xuống để cầu
cứu sự chỉ bảo của chị. Chuyện
tuy không đến nỗi “rối như tơ
vò” nhưng nó lại gây khá nhiều
phiền muộn cho em đó. Chị Thanh
Lan ơi, giúp dùm em đi, em thật
là bối rối quá!
Cách đây hai tháng, trong khi
cùng bà chị đi mua nhà, em được
quen biết anh H. cũng là người
đại diện cho công ty địa ốc ở
đó. Sau vài lần xã giao, em cảm
thấy thu hút bởi phong cách rất
ư là lịch thiệp của anh H.
Anh ta tuy không hoàn hảo
(perfect) như Sở Lưu Hương mà em
ái mộ, nhưng anh ta rất hoạt bát
và lanh lẹ không kém gì Sở Lưu
Hương cả, thật dễ mến.
Tuy không có nhiều cơ hội nói
chuyện, vì mười mấy lần gặp mặt,
đề tài câu chuyện cũng chỉ vòng
quanh địa ốc, nhà cửa, giá cả,
v.v... nhưng em thấy thích ảnh
lắm.
Quả như lời hát: “Phút đầu gặp
anh, tinh tú quay cuồng...” lần
đầu cũng như bất cứ lần nào gặp
mặt, em đều cảm thấy xao xuyến
và run động...
Vụ nhà cửa xong xuôi, nhà em mở
tiệc ăn mừng tân gia, cũng không
quên mời anh H. đến để cảm ơn
cũng như kết thân. Từ đó em được
biết rõ về ảnh một chút.
Một anh chàng độc thân, 26 tuổi,
xa xứ hơn bảy năm trường; rất
sùng đạo... Tuy anh ta thân với
gia đình em, nhưng lại chỉ trong
phạm vi xã giao thôi, nên cũng
không “thân thật là thân” cho
lắm.
Em thì mỗi ngày nột thích anh
hơn, còn anh ta lại vô tình
không hề hay biết về tình cảm
của em cả Thanh Lan ạ. Em thấy
đau khổ ghê, yêu thầm yêu đơn
phương là như vậy sao? Mối tình
đầu này có lãng mạn hay chỉ là
mơ mộng hảo huyền thôi hở Thanh
Lan?...
Em lo lắng quá, nếu không làm
cách nào để quen thân hơn, chắc
em sẽ mãi mãi phải trông chờ
trong tuyệt vọng với tình yêu
một chiều này quá...
...Đọc tới đây, chắc Thanh Lan
cũng thấu hiểu rõ tâm trạng buồn
buồng nhớ nhớ và rất bâng khuâng
của em rồi chứ nhỉ?
Mong chị tìm cách giúp em với,
vì em nghĩ chị là nhân tuyển
thích hợp nhất và chắc chắn sẽ
cho em nhiều ý kiến hay.
Nếu sau này tụi em có “nên duyên
cầm sắt” để rồi “qùy bên nhau,
đứa thấp đứa cao”, em chắc chắn
sẽ không quên ơn chị Thanh Lan
yêu mến đâu! Giúp em với, cám ơn
chị nhiều nhiều lắm.
Chào chị.
Mến
PTV
Trả lời của Thanh Lan:
Em PTV thân mến,
Trước hết Thanh Lan xin lỗi vì
đã cắt bớt một vài đoạn trong
thư em, cũng như đã sửa đổi tên
tuổi của “chàng”. Mặc dù em ca
“chàng” hết lời, nhưng theo
Thanh Lan thì không nên để những
người quen biết “chàng” là người
được em yêu thầm, như thế tốt
cho cả em lẫn chàng! Em đồng ý
chứ?
Về tình cảm của em đối với chàng
thì dù có gọi đó là “mê” hay
“yêu thầm” hoặc là “mơ một hão
huyền”... thì nó cũng là một cái
gì đó đẹp và khó quên nhất của
đời người: đó là lần đầu tiên
con tim biết rung động!
Và dù cho chàng có không hay
biết rằng em đang rung động vì
chàng thì cái “buồn buồn, nhớ
nhớ, bâng khuâng” đó cũng “đẹp
và nên thơ” chứ không thể gọi là
khổ đau được! Người ta chỉ đau
khổ khi bị tình phụ, hoặc tỏ
tình mà không được đáp lại...
Em PTV
thân mến,
Tình cảm của em đối với chàng
không có gì là sai trái, em cứ
để cho nó nảy nở một cách tự
nhiên. Nhưng song song vào đó,
em phải biết nhận định một cách
thực tế. Nghĩa là H. là một
chàng trai hoàn hảo, lý tưởng...
em “mê” chàng, ước mơ chiếm được
trái tim chàng và mơ một ngày
“quỳ gối bên nhau”... em có
quyền tìm cách để biến giấc mơ
đó thành sự thật.
Nhưng về phần H, chàng cũng “có
quyền” không để ý đến em, không
yêu em... Điều đó không có nghĩa
là chàng ta chê em không xứng
đáng làm người yêu của chàng,
nhưng vì chàng hoặc thấy em
không phải là một đối tượng
thích hợp...
Vậy tốt nhất là trong giai đoạn
này em nên coi H. như một chàng
trai hoàn hảo, lý tưởng... đáng
để thân thiết và tìm hiểu, Thanh
Lan dùng chữ tìm hiểu không chỉ
có nghĩa là biết được gia cảnh,
tuổi tác, sự nghiệp v.v... mà
phải tìm hiểu về con người “bên
trong” của chàng!
Đồng thời vì là phận gái, em
phải thận trọng và giới hạn
trong việc bộc lộ tình cảm của
mình, để sau này, nếu thành tựu
được thì không nói làm gì, nhưng
nếu thất bại, em cũng không đến
nỗi phải mang một vết thương
lòng, hay hơn thế nữa, một mối
hận tình!...
PTV thân mến,
Hiện nay em mới chỉ quen chàng
“trong phạm vi xã giao”, vậy
muốn “thân thật là thân” em phải
chủ động để bộc lộ tình cảm thầm
kín của mình. Dĩ nhiên không bao
giờ nên nói thẳng với H. mà phải
từng bước gián tiếp để chàng
nhận ra tình cảm của mình!
Em có thể mời chàng đến nhà chơi
thường hơn, như trong những dịp
có tiệc tùng, hoặc party, sinh
nhật của em... Trong những dịp
đó em sẽ “nói” bằng ánh mắt, nụ
cười thì chàng vốn là con người
hoạt bát, chắc chắn sẽ phải nhận
ra “một cài gì đó” nơi người con
gái đối diện!
Nếu chàng đã chịu đến dự sinh
nhật của em, em sẽ hỏi về sinh
nhật của chàng, để nếu chàng
không tổ chức party (hoặc có mà
không chịu mời em) thì em sẽ mua
quà tặng để cho chàng biết rằng
em “nhớ cả sinh nhật của chàng”
nữa!
Nếu em cho rằng gặp gỡ như thế
chưa đủ, em phải bỏ công ra để
lên tận vùng của chàng để đi lễ,
trước là để có dịp gặp gỡ chàng,
sau là để thám thính xem chàng
đã có cô nào theo, hoặc chàng đã
để ý đến ai chưa...
Nếu sau những bước đầu kể trên,
chàng không tỏ ý phản đối cũng
như không chính thức cho em biết
rằng chàng đã có người yêu hay
chưa, thì em có thể tiến xa
hơn... còn nếu chàng tỏ ra ngại
ngùng khi gặp gỡ em, hoặc cố
lánh mặt thì thôi nhé, như thế
là chàng đã “không để ý” tới em
rồi!
Em PTV thân mến,
Đời người mấy ai không trải qua
cái tuổi một mơ ban đầu, gặp
được người lý tưởng bèn đem lòng
nhớ thương, có người được đền
đáp lại để nên duyên, nhưng cũng
chẳng thiếu gì người đành chôn
vùi cái hình bóng đầu tiên ấy!
Bởi vì nếu trên đời nàu, cô gái
nào cũng chiếm được chàng Sở Lưu
Hương của lòng mình, chàng trai
nào cũng được sánh vai cùng nàng
Vương Ngọc Yến trong mộng thì
người ta đã chẳng phải ghép cái
chữ Tình với chữ Duyên!
Tóm lại, em nên tìm đủ mọi cách
để gần gũi chàng, để bộc lộ tình
cảm của mình, nhưng quan trọng
là phải biết đâu là mộng, đâu là
thực. Chàng có thể là mẫu người
lý tưởng, là thần tượng của lòng
em nhưng đừng “mê muội” để rồi
tự biến mình thành nạn nhân đau
khổ của một mối tình đơn phương.
Cuối cùng, Thanh Lan muốn nhắc
em thêm một điều nữa đó là: cái
phong cách rất “ư lá lịch thiệp”
của chàng! Có thể đó là bản tính
tự nhiên của chàng, cũng có thể
đó là một sự phô diễn bề ngoài
của các vị “đại diện” công ty.
Cho nên đừng sai lầm một khi
đánh giá tình cảm của chàng đối
với em, nhiều khi chàng lịch
thiệp đê em khỏi thất vọng, còn
em thì cứ tưởng chàng đã có cảm
tình riêng với minh...
Em PTV thân mến.
Thanh Lan nghĩ rằng Thanh Lan
cũng chẳng giúp được gì nhiều
cho em trong vụ này như em đã hy
vọng. Tuy nhiên nếu quả thực
những gì em viết về H. đều khách
quan. Thanh Lan sẽ cầu nguyện để
có ngày em và H. “quỳ bên nhau,
đứa cao đứ thấp” như em đã mơ
ước!
Thân mến
Thanh Lan @Tivi Tuần-san |