|
Tại sao có
câu "Chết vì tri kỷ " ?
Vì lẻ nào người đã dõng dạt thốt ra
Sự thật, nếu ai đã gặp qua
Mới hiểu thấu thâm sâu cuả câu ấy
Hiểu ý nhau mọi điều, hiếm thấy
Xưa thì đã có
Quản Trọng và
Bào Thúc Nha
Chữ tri kỷ có lẻ bắt nguồn từ đó
Trong cuộc sống ngày nay hiếm có
Nhưng vẫn còn một số trường hợp xảy ra
Bạn bè hiểu ý nhau cùng tầng số giao hòa
Bạn đời hiểu ý người cùng chung chăn gối
Thầy trò hiểu nhau trên bước đường trôi nổi
Đócũng tạm gọi TRI KỶ chút xíu đấy bạn ơi !
Tuy không tặng vàng , trao bạc cho người
Nhưng những nghĩa cử, lời ăn , tiếng nói
Cũng làm cả hai sung sướng chết người !
Hiểu lòng nhau, ôi ! Sao quá tuyệt vời !
Quí giá hơn cao lương mỹ vị, hay châu báu
Người nào có trải qua mới biết chuyện không
láo
Ánh mắt, nụ cười đã thấu rõ nội tâm
Chẳng khác nào Gia Cát Lượng với Chu Công Cẩn
Hai kẻ đã viết cùng một chữ "Hoả" trong lòng
bàn tay
Cùng đưa cho nhau xem ấy mới thiệt tài
Trước khi đánh trận hoả công trên sông Xích
Bích
Khiến quân Tào Tháo bị đốt đỏ đít
Hiểu ý nhau, ôi ! Sung sướng tuyệt vời !
!!!!!!!!!
KIỀU PHONG (Toronto)
TB : ĐẮC NHẤT TRI KỶ, KHẢ DĨ BẤT TẬN
Nghĩa là ở đời có được một người TRI KỶ
cũng không cần ân hận gì nữa, lúc sống có
được người biết mình, hiểu mình thì mình
chết cũng không lấy làm uổng đời (Cổ Học Tinh
Hoa)
--
Quản Trọng
và Bao Thúc Nha
Quản Bao là chỉ hai nhà chính trị Quản
Trọng và Bao Thúc Nha trong thời xuân thu
thế kỷ thứ 7 trước công nguyên ở Trung
Quốc. Hai người là bạn thân của nhau.
Quản Trọng tương đối nghèo, còn Bao Thúc
Nha lại khá giàu sang, nhưng giữa họ rất
hiểu biết nhau và tín nhiệm nhau. Hai
người hồi đầu cùng nhau buôn bán, Quản
Trọng chỉ bỏ ra rất ít tiền vốn, lúc
chia Hoa hồng lại được chia rất nhiều.
Bao Thúc Nha không ganh tị việc này, ông
biết Quản Trọng có gánh nặng gia đình
và còn hỏi Quản Trọng “số tiền này có
đủ không? Nhiều lần Quản Trọng góp ý
kiến cho Bao Thúc Nha trong buôn bán nhưng
lại làm rạch việc, Bao Thúc Nha không hề
bực tức mà còn an ủi Quản Trọng, nói
việc không thành không phải là chủ ý
của bạn không tốt, mà là vì không gặp
dịp thôi. Quản Trọng từng ba lần làm
quan nhưng mỗi lần đều bị bãi miễn. Bao
Thúc Nha cho rằng không phải Quản Trọng
không có tài mà là vì Quản Trọng chưa
gặp được người thưởng thức ông. Quản
Trọng đầu quân đi chiến đấu, nhưng vào
trận lại bỏ chạy. Bao Thúc Nha cũng
không chê cười Quản Trọng, ông biết Quản
Trọng còn có bà mẹ già đang đợi ở nhà.
Sau này Quản Trọng và Bảo Thúc Nha đều
làm chính trị. Lúc đó nước Tề rất
loạn, các hoàng tử đều lánh nạn sang
các nước khác để chờ thời cơ. Quản
Trọng hộ tống hoàng tử Củ tới nước Lỗ,
còn Bao Thúc Nha hộ tống hoàng tử Tiểu
Bạch tới nước Lã. Không lâu nước Tề bạo
loạn, nhà vua bị giết, nhà nước không
có vua. Các hoàng tử Củ và Tiểu Bạch
được tin liền lên đường về nước để cướp
ngôi. Khi hai đoàn gặp nhau trên đường,
Quản Trọng muốn để hoàng tử Củ làm vua
nên đã bắn một phát tên vào Tiểu Bạch,
nhưng không gây thương tích gì. Sau này
Tiểu Bạch làm vua và trong lịch sử gọi
là “Tề Hằng Công”.
Khi lên làm vua, Tề Hằng Công liền bảo
nước Lỗ giết hoàng tử Củ và bắt giam
Quản Trọng. Tề Hằng Công muốn Bao Thúc
Nha làm thừa tướng, giúp ông quản lý
đất nước. Bao Thúc Nha cho rằng mình
không có năng lực làm thừa tướng. Ông
dốc sức tiến cử Quản Trọng đang bị giam
ở nước Lỗ. Ông nói quản lý đất nước
tôi không bằng Quản Trọng. Quản Trọng
nhân đức, trung thành, lại giỏi điều quân.
Tề Hằng Công không đồng ý và nói “Quản
Trọng trước đây dùng cung bắn ta, xuýt
nữa mất mạng, ta không giết hắn là may
lắm rồi, sao lại bảo hắn ra làm thừa
tướng được. Bao Thúc Nha nói, tôi nghe
nói đấng trên anh minh là không báo thù
hằn. Hơn nữa Quản Trọng cũng là vì
hoàng tử Củ. Một người trung thành với
chủ như vậy chắc chắn sẽ trung thành
với nhà vua. Nếu nhà vua muốn xưng hùng
thiên hạ, không có Quản Trọng sẽ không
thể thành công. Tề Hằng Công bị Bao Thúc
Nha thuyết phục, mời Quản Trọng về nước
Tề.
Sau khi về nước Tề, Quản Trọng được làm
thừa tướng, còn Bao Thúc Nha chỉ làm trợ
tá cho Quản Trọng. Dưới sự hợp sức của
Quản Trọng và Bao Thúc Nha, nước Tề trở
thành nước mạnh trong các nước Chư hầu,
Tề Hằng Công trở thành bá chủ trong các
nước Chư hầu.
Sau khi Bao Thúc Nha chết, Quản Trọng
khóc trước mộ ông và nói lúc đầu tôi hộ
tống cho hoàng tử Củ bị thất bại, các
đại thần khác đều chết để giữ tiết
trung, duy chỉ có tôi cam chịu tù đầy,
Bao Thúc Nha không chê cười khí tiết của
tôi. Cha mẹ là người sinh tôi nhưng chỉ
có Bao Thúc Nha là hiểu biết tôi thôi.
Tình bạn nồng thắm giữa Quản Trọng và
Bao Thúc Nha đã trở thành giai thoại hay
được lưu truyền qua các đời ở Trung Quốc.
Mọi người thường lấy tình bạn giữa hai
người để ví tình bạn của mình. |