Theo tác giả thì lúc khai thiên lập địa, đầu
tiên có một người đàn ông từ Hỏa Tinh bay xuống
tị nạn tại quả địa cầu nầy và chẳng bao lâu sau
thì một người đàn bà từ Kim Tinh xa lắc cũng đáp
xuống theo…Thế giới nguyên thủy của nhân loại
bắt đầu từ hai người nầy và họ đến từ hai hành
tinh hoàn toàn khác nhau. Ban đầu, sự khác biệt
đã thu hút họ lại với nhau, yêu nhau rả rích và
sống chung với nhau thật hạnh phúc.
Dần dần họ sinh con đẻ cháu đầy đàn nhưng đồng
thời theo dòng thời gian, năm tháng trôi qua,
thì sóng gió lại bắt đầu thường xuyên nổi lên.
Ông nói Ông nghe, Bà nói thì Bà nghe...đối thoại
hoàn toàn bế tắc giữa hai người. Lý do là vì
tánh ý, cách suy nghĩ cũng như nhu cầu của họ
hoàn toàn khác biệt nhau. Người nầy muốn người
kia phải giống mình trong mọi việc, bằng cách cố
giành lấy phần chỉ huy, phần ưu thế, v.v…đối với
người kia và đây cũng là một bản năng rất thường
tình trong thế giới của loài vật.
Than ôi! Đó chỉ là ảo tưởng mà thôi. Họ đã quên
mất một điều quan trọng, đó là nguồn gốc của họ
hoàn toàn khác nhau. Ông đến từ Hỏa Tinh, còn Bà
thì từ Kim Tinh!
Tác giả John Gray đã quan sát đời sống lứa đôi
của hàng ngàn cặp vợ chồng và ông rút ra kết
luận là hầu hết những cuộc xung khắc, đôi co
trong mối quan hệ vợ chồng chẳng qua là do sự
hiểu lầm về đối thoại communication mà ra cả. Dĩ
nhiên John Gray làm việc trong bối cảnh và phong
tục tập quán của Âu Tây, nhưng không vì lẽ này
mà không thể không đúng ít nhiều cho những cặp
vợ chồng Việt nam được.
Đàn ông ở đâu cũng vẫn là đàn ông và đàn bà ở
đâu cũng vẫn là đàn bà.
Người viết xin tóm lược một số nhận xét của John
Gray. Xin quý bạn đọc chơi cho biết chớ chưa
chắc gì chúng ta đều đồng ý hết…Mỗi người mỗi
tánh ý, ngoài ra còn phải kể đến ảnh hưởng của
văn hóa, của tôn giáo, của giáo dục gia đình
cũng như của môi trường và kinh nghiệm sống của
mỗi cá nhân nữa.
Tất cả đã chi phối không ít vào cách suy nghĩ và
hành động của chúng ta.
Bà trách móc Ông thế nầy, nhưng Ông lại hiểu thế
khác
-Bà: Hổng có ai thèm để ý đến tui nữa nè.
Ông: Anh đoan chắc là người ta vẫn để ý đến Em
mà!
-Bà: Chúng ta hổng bao giờ có đi chơi ở đâu cả.
Ông: Hổng đúng! Mình vừa mới đi hồi tuần trước
mà!
-Bà: Em mệt quá, chả làm được gì cả.
Ông: Thật buồn cười, Em đâu phải vô dụng!
-Bà: Em muốn quên hết mọi việc.
Ông: Nếu hổng thích thì Em từ bỏ job đi!
-Bà: Nhà cửa mình bầy hầy quá.
Ông: Đâu có phải lúc nào cũng vậy đâu Em!
-Bà: Chẳng có việc gì ra việc gì cả.
Ông: Em muốn nói là lỗi tại Anh sao?
-Bà: Chẳng còn ai thèm nghe Em nữa.
Ông: Nhưng mà có Anh đang lắng tai nghe cưng nè!
-Bà: Anh hổng còn thương Em nữa, hu hu hu.
Ông: Dĩ nhiên là Anh còn thương Em quá xá đây nè!
-Bà: Chúng ta lúc nào cũng có vẻ hối hả hấp tấp.
Ông: Đâu có, thứ sáu chúng ta relax mà!
-Bà: Em muốn chúng mình tình tứ lãng mạn hơn.
Ông: Bộ Em muốn nói Anh không lãng mạn với Em
sao?
(Are you saying I’m not romantic?).
Bà nghĩ gì lúc Ông tịnh khẩu?
Trong đầu Bà lóe lên ý tưởng là sắp có chuyện gì
ghê gớm sẽ xảy ra đây.
Chắc là ổng hết còn thương mình nữa, mình biết
quá mà…huhuhu.
Nhưng Bà không biết rằng lúc im lặng chính là
lúc Ông đang suy nghĩ dữ lắm, đó là lúc Ông cố
nén giận để khỏi lỡ tay lỡ chân đá bàn đá ghế,
v.v...
Trong đầu Ông hiện lên câu: tui hổng biết gì hơn
nhưng để tui nghĩ coi.
Ngược lại, các Bà diễn giải khác đi: ổng hổng
thèm trả lời, hổng thèm đếm xỉa gì đến cái mặt
mốc của tui vì ổng nghĩ là tui cà chớn quá,
chằng quá, v.v…
Còn Ông thì Ông muốn quên Bà luôn. Những gì Bà
nói với Ông chẳng có quan trọng cái con khỉ khô
gì ráo trọi nên Ông hổng thèm trả lời trả vốn
cho nó được yên chuyện.
Chỉ có thế thôi!
Tại sao các Bà hay nói quá trời?
Cái tật hay nói của các Bà làm các Ông bực mình
lắm, nhưng xin các Ông hãy ráng chịu cho nó quen.
Các Bà hay nói là vì muốn:
* được xả xú bắp, để giảm stress hay để cảm thấy
dễ chịu hơn.
* nói cho đỡ tức hay cho bớt căng thẳng tinh
thần.
Bà phải nói lớn ra ngoài những gì chất chứa âm ỉ
trong lòng và để được giải tỏa cơn bực bội đó.
Bà không cần tìm nghe giải pháp của Ông đưa ra
đâu. Các Ông đừng có dại mà phân trần và đề nghị
giải pháp cho vấn đề nào đó nếu có.
Ngược lại các Bà, lúc các Ông im lặng là lúc các
Ông đang suy nghĩ dữ lắm những điều mình muốn
nói ra.
Ông chẳng có hỏi nhưng Bà vẫn cho ý kiến như
thường
Ông không có hỏi Bà gì cả, nhưng Bà vẫn nhất
quyết cho ý kiến cố vấn Ông và chỉ bảo cho Ông
để bắt buộc Ông làm theo ý của Bà muốn, chẳng
hạn như đi ra ngân hàng rút tiền hoặc ghé chợ
mua một vài món lặt vặt, v.v...
Theo các nhà tâm lý học, thì đây là một việc cần
nên tránh!
Đối với người đàn ông, họ cảm thấy là họ rất
quan trọng. Họ có thể tự giải quyết vấn đề và họ
có thể tự quyết định để đạt những gì họ muốn
(Generally speaking, when a woman offers
unsolited advice or tries to help a man, she has
no idea how critical and unloving she may sound
to him).
Trong đầu các Ông nghĩ như thế nầy: “Nếu bả
không tin tưởng nơi mình để làm một việc nhỏ,
thì làm sao bả có thể tin mình làm một việc lớn
hơn được”.
Khi Ông cho ý kiến
Vì bị Bà cãi lại thì Ông có cảm tưởng là bị Bà
đánh giá thấp khả năng của mình và Ông cảm thấy
mình không còn được vợ tin cậy nữa.
Từ đó Ông lần lần cảm thấy ít quan tâm đến Bà
nữa. Bà muốn nói gì thì nói, làm gì thì làm…
Ông cũng như Bà nên làm gì?
* Đối với các Bà:
- nên tránh đưa ra những lời cố vấn hoặc những
chỉ trích vô căn cứ.
* Đối với các Ông:
- cố lắng nghe Bà một cách lịch sự, hãy để Bà
nói hết cho đã miệng.
- đừng bao giờ đề nghị một giải pháp nào cả cho
vấn đề Bà nói.
* Nên hiểu là người đàn ông cảm thấy phấn khởi
và mạnh dạn hơn khi họ được người khác cần đến
họ (Men are motivated and empowered when they
feel needed).
Nếu Bà muốn nhờ Ông một việc gì
* Nói thẳng (direct) vô vấn đề.
* Nói những câu ngắn gọn.
* Nói một cách lịch sự chớ không phải nói kiểu
ra lệnh.
Tại sao Ông hay gây gổ?
* Ông không thích bị Bà xài xể về những việc nhỏ
nhặt y như con nít.
* Ông có cảm tưởng mình bị loại bỏ ra ngoài vòng.
* Ông không thích mình bị Bà quy trách nhiệm và
đổ lỗi là nguyên nhân của những nỗi bất hạnh
trong đời của Bà.
Kết luận
Tác giả John Gray đã giúp cho chúng ta biết được
một điều:
Người nầy tưởng mình hiểu người kia nhưng thật
ra chẳng ai hiểu ai cả!!
Tất cả mâu thuẫn giữa Ông và Bà đều phát xuất từ
sự hiểu lầm lẫn nhau mà ra.
Đàn ông lúc nào cũng là đàn ông và đàn bà lúc
nào cũng vẫn là đàn bà.
Bắt người nầy giống người kia là việc không
tưởng, hãy ráng chịu đựng, ráng nhường nhịn nhau
lẫn nhau, riết rồi cũng…thành thói quen mà thôi.