| |
Dorothy Figen
Dịch sang tiếng Việt:
Mỹ Thanh
---
Tôi thấy rằng trong lúc
hành thiền, miệng nên mỉm cười, giống
như Bụt vậy. Nụ cười mỉm nầy làm sáng
tinh thần và làm cho tinh thần vui tươi
hơn.
---
Cho người mới bắt đầu
thực tập Thiền, tôi nghĩ rằng việc thực
tập Thiền rất cần có một chương trình
sắp đặt với những bước thứ tự.
Trước tiên, cần phải có một chỗ yên tịnh
cho việc thực tập hằng ngày để khỏi bị
làm phiền trong lúc đang thực tập. Kế
đến, rửa mặt, rửa tay và chân; nếu thời
gian cho phép, thì nên tắm sạch sẽ và
mặt quần áo thích hợp. Nên thực tập theo
thời khóa biểu hằng ngày. Tôi thì tập
vào lúc 6 giờ sáng và 6 giờ chiều, lúc
mà đàn chim bay về tổ. Và khi mà bạn tọa
thiền, thì cần phải chú ý đến cách ngồi.
Sống lưng phải thẳng, và tinh thần phải
sáng suốt, có cảnh giác, không nên căng
thẳng. Bây giờ bạn đã sẵn sàng bắt đầu.
Nhưng, trước hết, đây là những ý mở đầu.
Như Sujata đã nói
trong quyển sách của ông " Bắt đầu thấy"
-- "Thiền định là một điều hay nhất mà
bạn có thể làm cho chính mình.' Tuy
nhiên, đối với thiền sinh sơ cơ nó không
dễ dàng chút nào. Việc hành thiền cần có
sự tự nguyện, thôi thúc để nhìn vào bên
trong của chính mình. Hành thiền cần có
kỷ luật và sự tự nguyện để đi xa hơn,
không phải chỉ để trốn chạy hoặc bỏ qua
những vấn đề mà ta đang gặp phải.
Tại sao hành thiền
? Có rất nhiều lý do. Nhưng trội hơn hết
là sự suy nghĩ sáng suốt, xóa tan ngu si,
ảo tưởng, tham lam, sân hận và ham muốn.
Con đường đến Niết Bàn là phải từ bỏ sự
bám víu vào ' bản ngã'.
Bản ngã rất là cố
chấp và láu cá. Ðôi lần ta có cảm giác
là nó đã biến mất, để rồi sau đó lại
thấy nó trồi lên. Ðối với vài người con
đường có thể còn xa lắm. Chỉ có sự siêng
năng, bền chí mới có thể giúp chúng ta
đạt được mục đích.
Bây giờ bạn đã
ngồi, chân bắt tréo trên sàn, trong một
căn phòng yên tịnh. Trong tư thế kiết
già, nếu bạn làm được, hoặc là bán kiết
già, hoặc vì lý do tật bệnh, bạn có thể
ngồi trên ghế . Giữ đầu thẳng và cân
bằng trên đôi vai. Ðừng căng thẳng quá;
nên thoải mái, thư giản, và chú tâm.
Những bước đầu của
việc hành thiền là quan sát hơi thở. Chú
ý nơi lỗ mũi, theo hơi thở vào...ra...vào...ra...
Chú tâm đến làn hơi khi làn hơi vừa đến
lỗ mũi. Hãy chú ý đến tất cả và như là
không chú ý gì hết.
Ðiều nầy nghe như
là nghịch lý. Nhưng thật sự là vậy. Lúc
nầy không phải là lúc mơ mộng, chạy theo
những ý nghĩ lăng xăng lộn xộn. Bạn cần
chú ý đến tư thế ngồi của mình. Sau đó
thì không nghĩ đến nó nữa. Bạn biết rằng
quá khứ đã qua, đã chết rồi. Ý thức về
những gì bạn đã sống qua, vắng mặt.
Tương lai thì chưa đến. Bạn chỉ có 'hiện
tại'... hiện tại trước mặt là sự ra vào
của hơi thở.
Cốt ý là để làm
trống tư tưởng, dẹp hết mọi thứ ' rác
rến ' cùng những ý nghĩ lăng xăng. Chỉ
thở--vào ra--vào ra, đừng bao giờ ép hơi
thở. Bạn cũng không phải là người thở -
bạn, - sự thở ra vào, cho đến lúc, cái
tôi của bạn cũng từ từ mờ đi và bắt đầu
tan rã, biến mất.
Cứ hãy để cho tư
tưởng cảm nhận được hơi thở khi vào, khi
ra. Những lúc đầu thực tập, đừng nghĩ
nhiều. Bạn sẽ thấy hơi thở từ từ mỏng
dần và nhẹ hơn cho đến lúc bạn có cảm
giác là bạn không còn thở nữa. Lúc nầy
là lúc mà hơi thở đã được 'yên tịnh', và
trở nên rất dễ chịu.
Tôi đốt một cây
đèn cầy trong phòng thiền . Cây đèn có
ba mục đích. Thứ nhất, nếu tư tưởng nghĩ
vẩn vơ, thì cây đèn là điểm trở về sự
chú tâm. Cặp mắt, trước là quan sát cây
đèn cầy, kế đó thì cặp mắt từ từ tự nhắm
lại. Mặc dù mắt nhắm, bạn vẫn cảm nhận
được sự hiện diện của ánh đèn. Bạn có
thể thấy được với cặp mắt của tinh thần.
Nó sẽ đưa bạn trở lại với hiện tại. Mục
đích thứ hai chỉ là tượng trưng : với
tôi nó tượng trưng cho Ánh Sáng của Phật
pháp. Và cuối cùng là cây đèn giúp cho
không khí dễ chịu và đáng yêu hơn. Nhang
thơm, hoa, và tượng Phật rất tốt nhưng
cũng không cần lắm. Một người có thể
thực hành thiền bất cứ ở đâu, nơi nào mà
yên tịnh, không bị làm phiền là tốt rồi.
Nếu bạn hành thiền
ở nhà, nên tháo dây điện thoại ra, để
không bị làm phiền lúc đang thực tập.
Nên nhớ rằng địa
điểm hành thiền không cần phải đặc biệt.
Nhưng nên có một chỗ nhất định và thời
gian thì không được thay đổi, để cho
chúng ta có được một thói quen đúng giờ,
đúng địa điểm. Như vậy là ta đã có được
một bước bắt đầu rất tốt. Bụt đã hành
thiền nơi gốc bồ đề và nơi đó Ngài đã
giác ngộ. Một thiền sinh cao cấp có thể
hành thiền bất cứ nơi nào -- chợ, nghĩa
trang, hang động, công viên hoặc nơi
đống rác.
Trong lúc hành thiền,
thiền sinh quay lại bên trong, nên những
cảnh bên ngoài không có tác động chi hết;
ngược lại, lúc thiền sinh tiến xa hơn
trên bước đường thực tập, thiền sinh có
thể dùng những hoàn cảnh chung quanh để
làm đề mục cho việc hành thiền. Ðiều
quan trọng cần nhớ là những ý nghĩ nầy
cần được rèn luyện và chuyển hóa. Chúng
cần được kiểm soát. Nhưng bạn, hiện giờ
chỉ trong lúc ban đầu. Những ý nghĩ từ
bên ngoài sẽ tiếp tục xâm nhập tư tưởng
bạn. Ðiều nầy cũng tự nhiên thôi.
Bạn sẽ ngạc nhiên
thích thú với những lời chỉ dẫn dường
như là không quan trọng. Tuy nhiên, bạn
vẫn phải học hỏi để biết đối phó thích
ứng với những điều nầy khi chúng xuất
hiện. Ðừng hất chúng sang một bên một
cách giận dữ. Hãy dịu dàng, tử tế. Cho
chúng những tên -- quá khứ--hiện tại--vị
lai ? Ðáng giá ? Không đáng giá? Oán thù
? Háo danh ? Ham muốn ? Ích kỷ ? Khi mà
bạn bắt đầu cho chúng những nhãn hiệu là
lúc mà chúng sẽ dần dần biến mất. Khi
chúng không còn hiện diện thì bạn trở
lại với hơi thở của mình nơi lỗ mũi. Hơi
thở sẽ dần dà trở nên yên tịnh, lặng lẻ.
Những chướng ngại
khác sẽ tự bị chèn ép. Những tiếng động
sẽ thấm vào ý thức của bạn -- con nít
chạy chơi, la hét, xe buýt hoặc máy bay
đi ngang. Hãy gán cho chúng những nhãn
hiệu như bạn đã làm với những ý nghĩ
xuất hiện nơi tư tưởng.
Giữ sự chú tâm nơi hơi
thở, hơi thở ra vào nhẹ nhàng, chầm chậm.
Trong một thời gian, những tiếng động
cũng dần dần biến mất. Khi mà bạn thấy
mình ở 'ngoài' , hãy đem bạn trở về với
'nơi nầy' và ' ở đây'. Khi mà bạn có thể
ngồi khoảng nữa tiếng mà không có ý nghĩ
thì hơi thở của bạn đã được nhẹ nhàng và
đến độ không cảm thấy có nhịp thở nữa;
lúc nầy, bạn sẽ thấy rằng không phải là
bạn đang hít thở, mà là vì có hơi thở,
thì có bạn.
Tôi thấy rằng
trong lúc hành thiền, miệng nên mỉm cười,
giống như Bụt vậy. Nụ cười mỉm nầy làm
sáng tinh thần và làm cho tinh thần vui
tươi hơn.
Lúc nầy trong lúc
đầu của việc hành thiền, nếu bạn thực
tập trong vòng nữa tiếng hay lâu hơn,
bạn nên tiếp tục cho xong hoặc kéo dài
thêm thời gian hành thiền. Hoặc giả bạn
có thể hướng đến metta -- tâm từ. Thực
tập nầy rất tốt vì nó loại bỏ hận thù,
ganh ghét, giận dữ và tự ti mặc cảm.
Nó tran trải tình
thương đến tất cả, bản ngã bị tiêu diệt,
chỉ có niềm vui cảm thông, và cảm giác
tốt đẹp cho tất cả mọi loài, hữu tình
hoặc vô tình, hữu hình hay vô hình, đang
sống hay đã không còn trên đời. Lòng từ
của bạn phải chan hòa khắp trái đất và
vũ trụ. Sau đó bạn sẽ thấy là không dễ
dàng gì khi mà giết chết một sinh vật dù
đó là một côn trùng bé nhỏ.
Trong lúc trải rộng lòng từ, điều quan
trọng nhất là bạn phải biết thương chính
mình, thương một cách đúng nghĩa. Bạn sẽ
đạt được điều nầy khi mà những ý nghĩ
vẫn đục đã được loại bỏ. Hãy nghĩ như
vầy " tôi sẽ dẹp bỏ hết những tư tưởng
vẫn đục trong tôi như sân hận, si mê, sợ
hãi, tham lam, ham muốn. Tôi sẽ làm cho
tinh thần mình sáng suốt, tươi mát và
trong trắng. Làm cho tinh thần của tôi
như là một cửa sổ trong suốt. Và với
tinh thần trong sáng không chút vẫn đục,
tôi hướng đến mọi loài với lòng từ --
tình thương và lòng tử tế.
Hãy tưởng tượng hình ảnh của người mà
bạn muốn hướng lòng từ đến họ. Hãy trở
nên người đó. Cảm nhận được tánh tình
của họ nơi bạn, hướng dẫn cảm giác của
bạn đến tư tưởng và trái tim người đó.
Ðến một lúc bạn sẽ cảm nhận được một sự
cảm thông- thần giao cách cảm. Bạn sẽ
cảm nhận được một sự ấm áp .
Ðừng dừng lại ở đây. Tiếp
tục hướng đến người kế tiếp và kế tiếp.
Hãy đem sự ấm áp, thương yêu, tử tế của
tâm hồn bạn và truyền dẫn chúng vào tâm
người hoặc vật mà bạn muốn hướng đến.
Nếu bạn làm điều nầy một hay hai lần
trong ngày, chân trời của bạn sẽ được
rộng mở . Bạn sẽ thấy rằng bạn đang
truyền dẫn những rung động vi tế nầy đến
tất cả mọi loài, hữu hình và vô hình,
không chút phân biệt. Ðây có thể là bước
mở đầu cho những sự quen biết mới mà
chính bạn cũng không ngờ tới. Tất cả mọi
người, dù còn sống nơi đây hay đã chết.
Quen cũng như lạ. Thú vật, côn trùng,
cây cối. Tất cả mọi thứ hữu cơ hay vô
hữu cơ ( organic or unorganic). Và trong
dòng chảy vô tận nầy, cái ngã của bạn
đang 'trôi', đang hòa nhập vào tất cả
mọi thứ.
Khi mà bạn tọa thiền xong, hãy đi thiền
hành, và trong lúc nầy, nghĩ nhớ về Bốn
Chân Lý của Bụt dạy; tất cả mọi loài
sanh ra để khổ, v...v...
Và ta cần phải tìm lối thoát ; tìm ngõ
ra khỏi nơi đau khổ. Hãy tìm lấy một con
đường an toàn chắc chắn và hãy theo đó
mà sống cuộc sống của bạn. Và mục đích
là Niết Bàn ngay tại đây, ngay trên trái
đất nầy! |
|