|
Phàm
ở đời hầu như ai ai cũng đều sợ
chết hết, ngoại trừ những vị cao
tăng đã thấm nhuần lý vô thường,
những người có lý tưởng hy sinh,
những người đau bệnh trầm kha
nằm một chỗ, những kẻ mang tâm
trạng chán đời trầm cảm cực độ,
cũng như những kẻ bất bình
thường mà thôi.
Riêng cá nhân tác giả cũng sợ
bệnh sợ chết như mọi người vậy.
Tham sanh úy tử
Ai cũng vậy, hồi trẻ, sức khoẻ
dồi dào, yêu đời, tối ngày chỉ
biết có vui chơi mà thôi, chuyện
chết chóc là chuyện cùa mấy ông
già bà cả chớ có bao giờ mình
bận tâm suy nghĩ đến đâu.
Lớn lên thì phải lo chuyện cơm
gạo, chuyện gia đình, chuyện con
cái suốt ngày suốt tháng nên đâu
còn thì giờ gì mà nghĩ đến vấn
đề chừng nào mình đứt bóng theo
ông theo bà...
Khi tuổi đời bắt đầu hơi cao,
khoảng từ 55 tuổi trở lên thì
bệnh tật cái nầy cái nọ bắt đầu
lòi ra. Lúc đó, chúng ta mới ý
thức rằng cuộc đời rất phù du,
thân xác con người ta không thể
nào trường tồn vĩnh viễn được,
không thể nào cải tử hoàn sanh
được, v.v...
Tóm lại đó là lẽ vô thường! Có
ngày mình cũng phải ra đi như
mọi người mà thôi.
Đi lúc nào thì chưa biết được,
nhưng càng trễ càng tốt phải
không các bạn.
Tùy theo số mạng cả. Chết đến
không báo trước. Có thể là bất
cứ lúc nào, do tai nạn bất ngờ
hoặc vì bạo bệnh bất tử.
Riêng đối với người viết, vài ba
năm nữa mình sẽ bước vào lớp
thất thập cổ lai hy nên ý thức
rằng ngày ra đi chắc cũng không
còn mấy xa lắm đâu.
Tuổi càng về già thì con người
ta càng hay suy tư nhiều về cái
chết. Vào lớp tuổi nầy, quanh
ta, người thân cũng như bạn bè,
lác đác đã có người ra đi rồi.
Xem mục cáo phó trong các báo
Tây báo Việt, thì thấy thiên hạ
thường chết nhiều trong khoảng
80-90 tuổi. Thôi thì mình cũng
hy vọng được như họ. Như vậy,
mình còn sống cao tay lắm cũng
chừng 15-20 năm nữa là quá sức
rồi, với điều kiện là Trời còn
thương và Ngọc Hoàng đừng giũ sổ
gởi xuống âm ti bất tử.
Sao mà lẹ quá vậy Trời!
Ở cái tuổi của tác giả, có ai mà
dám nói mình chưa thấm đòn
đâu.Tóc thì bạc phơ rồi, răng cỏ
thì cái còn cái mất, ăn uống
phải đeo răng giả rất là phiền
phức, còn nếu lỡ nhìn vào kiếng
thì thấy mình lụ khụ, lưng khòm,
da thì nhăn nheo đầy đồi mồi mất
hết thẩm mỹ, tiếng nói thì bắt
đầu hơi run rẩy, hay nói đi nói
lại khiến con cháu bực mình, cái
gì cũng yếu hết, bắt đầu hay
quên trước nhớ sau, nay đau chỗ
nầy mai đau chỗ kia, nhưng kẹt
một nỗi là đầu óc thì vẫn chưa
chịu chấp nhận là mình đã già
rồi.
Mình tưởng mình còn trẻ hoài,
thế mới khổ chớ.
Mình còn ham vui, còn ham sống
mà.
Vô tiệm ăn thì người ta gọi mình
bằng bác, kêu bằng ông bằng bà.
Mình mới giật mình. Vậy mà mình
cứ cho rằng mình chưa có già.
Ngược lại mình rất chủ quan mà
thấy bạn bè và người khác sao họ
có vẻ lại già hơn mình quá.
Nghĩ cho cùng, già thì phải có
bệnh để mà chết chớ hổng bệnh
thì lấy gì mà chết được.
Đó là cái logic của sanh bệnh
lão tử.
Theo mình nghĩ, sống quá già thì
thân xác càng xấu xí đi...chả có
ích lợi gì cả và vả lại sống đến
100 tuổi hoặc cao hơn nữa thì
sống với ai đây? Ở cái tuổi nầy,
con cái của mình dám chết hết
rồi. Còn cháu chắt thì có thể
khi thấy mình tụi nó lại sợ thấy
mồ tổ. Có chắc gì tụi nó dám lại
gần hay đi thăm mình không?
Vậy chỉ còn nhà già là trạm dung
thân cuối cùng của mình trên
dương thế nầy trước ngày ra đi
mà thôi.
Thỉnh thoảng đi chùa, mình có
đưọc nghe các thầy giảng về tử
sinh. Mình cũng có tìm hiểu vấn
đề nầy qua kinh sách Phật giáo
Tây Tạng, nên cũng biết lõm bõm
vậy thôi chớ hổng chắc gì là
mình hết còn sợ chết.
Ai cũng muốn chết sướng hết
Cũng ngộ, con người ai ai cũng
muốn sống sao cho sướng mà đến
lúc chết thì mọi người cũng hằng
ao ước được chết sao cho lẹ, cho
sướng.
Đây là bình thường normal, là lẽ
thường tình mà thôi.
Đa số đều nói họ không sợ chết
nhưng chỉ sợ bệnh tật dây dưa
làm đau đớn thể xác lẫn tâm hồn,
làm mất cả nhân cách cũng như
làm khổ não và phiền toái cho
gia đình.
Chết sướng là gì? Đó là chết
già, chết êm thắm, không đau đớn
thể xác lẫn tâm hồn, vậy chết
trong giấc ngủ là khỏe nhất, kế
đến là chết vì bệnh tim mạch,
đứng tim, đứt gân máu và phải
chết cho thật mau thật lẹ, không
lê lết cả tháng trời, không xụi
bại, bán thân bất toại, á khẩu,
không ỉa trây đái dầm, không bị
mất trí nhớ và không bị lú lẫn
điên khùng nầy nọ, v.v...
Giờ phút lâm chung cần có sự
hiện diện đầy đủ của vợ con hay
chồng con mình để tiển đưa mình
cho khỏi tủi thân (?)
Có người thì còn lo xa hơn, nghĩ
tới hậu sự nên bắt đầu lo tu,
bắt đầu ăn chay, niệm kinh, lo
thiền, lo cầu nguyện, siêng đi
chùa, đi nhà thờ thường xuyên,
cúng dường tam bảo, phóng sanh,
bố thí công đức, bố thí tài vật,
làm từ thiện gieo duyên lành để
được phước, được hồng ân hầu khi
chết thì hy vọng sẽ được rước về
cõi Phật hoặc về thiên đàng với
Chúa...
Cái gì cũng vậy. Chết cũng cần
phải được chuẩn bị tinh thần từ
trước. Thiền cũng là một phương
pháp giúp chúng ta ý thức hơn về
tánh có không của mọi sự vật
trong cõi đời nầy, nhờ vậy chúng
ta chấp nhận sự chết dễ dàng hơn
và ra đi được thanh thản hơn!
Tại sao người ta sợ chết?
Chết vẫn còn là một việc cấm kỵ
tabou, một điều quá bí ẩn đối
với tất cả mọi người. Từ trước
tới giờ vẫn chưa có người quá
vãng nào trở lại dương thế để kể
lại cho bà con ta nghe với.
Chuyện cận tử, thân trung ấm,
lúc vừa mới chết thì hồn bay lơ
lững đâu đó, rồi vào đường hầm
thấy toàn ánh sáng chóa lòa, gặp
lại bà con đã chết từ lâu, kêu
réo nhau la ới ới, chuyện đầu
thai lại, chuyện tái sinh,
chuyện ma quỷ, và còn nhiều thứ
lắm lắm…có thật hay không có
thật chẳng có ai biết được hết.
Tin hay không là chuyện riêng
của mỗi người.
Có người còn so sánh sự chết
cũng không khác gì giấc ngủ mỗi
đêm. Tối ngủ, mình chẳng còn
biết gì hết hổng khác gì như
mình đã chết rồi. Sáng ra thức
dậy như được tái sanh trở lại,
sống thêm một ngày nữa. Mừng hết
lớn.
Vậy sợ chết là sợ những gì mình
không rõ, những gì bí mật mình
chưa biết được.
Người ta sợ chết vì sợ thân xác
bê bết máu me, nát bấy, xấu xí
đi, sình thúi ghê tởm quá.
Trường hợp những giây phút trước
khi phi cơ lâm nạn lao xuống đất
chắc hành khách phải hãi hùng
kinh hoàng tột độ. Đây là một
thí dụ rõ rệt nhất về sự kiện sợ
chết.
Có cả trăm câu hỏi được đặt ra
nhưng chưa có câu giải đáp nào
hết về sự chết. Mọi người cứ
tưởng tượng thế nầy thế nọ cho
nên thiên hạ vẫn còn lo và vẫn
còn sợ chết.
Người đời thường nghĩ rằng hễ
chết là hết, là trống không, là
rơi vào vực thẩm tối thui, là hư
vô, tĩnh lặng.
Chết rồi thì mình sẽ đi về đâu
sau đó, rồi mình sẽ ra sao? Bởi
vậy nên ai ai cũng đều sợ chết
lắm.
Ai cũng phải có ngày chết hết.
Đây là một sự thật. Chạy đâu
cũng không khỏi. Đây là điều
chắc chắn 100%, thật rõ ràng và
là lẽ công bằng của trời đất.
Trên cõi đời nầy, chỗ duy nhất,
nơi mà con người thật sự được
hoàn toàn bình an, không còn thù
hận nhau nữa, không bao giờ biết
hơn thua, phân biệt đố kỵ với
nhau nữa, đó là chỗ nghĩa địa an
giấc ngàn thu.
Cuộc đời thật vô thường, vậy
phải biết trân quý sự sống. Thù
hận, tranh đua, phân biệt, cố
chấp, ganh tị, suy bì, hơn thua
nhau từng tiếng, từng lời, từng
chút một rồi cuối cùng cũng phải
chết mà thôi. Đến lúc đó thì ăn
năn hối cải, than khóc, kể lể,
luyến tiếc làm chi cho mất công,
muộn màng rồi bạn ơi.
Tại sao hồi còn sống không biết
sống cho hòa thuận, thương yêu
nhau, giao hảo nhau trong tình
người, biết tha thứ nhau?
Mọi người đều đến cõi đời nầy
với hai bàn tay trắng, thì lúc
ra đi cũng chỉ với hai bàn tay
trắng mà thôi.
Ai ai cũng đều biết như vậy,
nhưng hễ sao mỗi khi nghĩ đến
chết thì thấy rờn rợn và hơi lo
một chút.
Bằng mọi giá họ phải níu kéo sự
sống lại. Bỡi lý do nầy mà ngày
nay khoa học đã sáng chế ra vô
số kỹ thuật để kéo dài thêm sự
sống... Nào là kỹ nghệ thuốc
trường sanh, kỹ nghệ ngâm xác
trong khí lỏng liquid nitrogen
để chờ ngày tìm ra thuốc trị
liệu để tiếp tục…sống, v.v…
BACK TO THE FUTURE
Merkle, a scientist at the Texas
cryonics company Zyvex, is
attempting to construct machines
and other devices one
molecule--even one atom--at a
time. The science is called
nanotechnology, and Merkle
argues it could help bring
cryonically frozen bodies back
to life. He and others envision
a day when microscopic robots
will repair cells damaged by
freezing or illness (see
illustrazion, p. 10). "Disease
is simply atoms arranged in the
wrong way," says Merkle, who's
also an advisor to Alcor.
Merkle himself is so convinced,
he's signed up with Alcor to
have his head frozen after he
dies--known in cryonics circles
as a "neuro." But immortality
doesn't come cheap. Alcor
charges $120,000 to put an
entire body in deep freeze,
while a brain costs $50,000. And
even Merkle agrees that success
is a long way off.
Nanotechnologists have barely
reached the stage where they can
manipulate individual atoms--let
alone build tiny robots capable
of rearranging the atoms in a
single cell.
Người ta sợ chết gì sợ mất người
mình thương, sợ xa lìa người
thân, bạn bè, xa lìa vợ con,
chồng con, sợ không ai nuôi con
mình, sợ rồi đây tụi nó sẽ ra
sao? sợ mất đi cái tôi cùa mình,
sợ mất hết tài sản của cải mà
mình đã thật sự khổ công tạo
dựng được trong suốt cả cuộc
đời, cũng như sợ chưa thực hiện
được những hoài bão mà mình hằng
mong ước, và sợ bị lãng quên,
v.v...
Nhưng theo quan niệm triết lý
Phật giáo, thì những thứ vừa kể
trên là đều không có thật!
Giàu có, tỷ phú thì sợ chết đã
đành, nhưng nghèo rớt mồng tơi,
không có của cải gì ráo trọi
cũng sợ chết luôn tuốt luốt.
Thường những người sợ chết là
những người còn hoạt động, đi
đứng và còn sinh hoạt được bình
thường.
Nếu đã già khú cú đế rồi, bệnh
hoạn đủ thứ, sinh hoạt khó khăn,
ăn uống ngủ nghê không được, mà
còn bị con cháu bạc đãi hất hũi
nầy nọ thì nhũng người nầy chấp
nhận cái chết dễ dàng hơn nhiều.
Sợ chết cũng là một phản ứng tự
nhiên của bản năng sinh tồn của
tất cà mọi sinh vật.
Trong phạm vi nghề nghiệp, người
viết có thể cả quyết rằng thú
vật như bò, heo lúc bị lùa vào
lò sát sanh để bị làm thịt chúng
đều rất kinh hoàng, la rống,
phản ứng lại rất dữ dội vì bản
năng sinh tồn. Hình như chúng
biết cảm nhận được cái chết gần
kề. Phải chăng thú vật cũng có
tình cảm như chúng ta?
Các tôn giáo lớn đều có đề cập
đến vấn đề chết. Mỗi tôn giáo
đều có giải thích một cách khác
nhau.
Cách nào nghe ra cũng đều thấy
có lý hết với điều kiện là mình
phải có đức tin tuyệt đối vào
tôn giáo đó.
Chết qua cái nhìn của Phật giáo
“Mạng sống mong manh, cái chết
là điều cầm chắc - Life is
uncertain, death is certain”
Đây là tựa đề quyễn sách giá trị
nói về cái chết. Sách do
Venerable Dr Sri Dammananda viết
và được thầy Thích Tâm Quang
dịch. Sau đây là tóm lược các ý
chánh:
http://www.thuvienhoasen.org/lienhoa312-05.htm
Chúng ta không nên sợ chết vì đó
là lẽ thường tình, là quy luật
tất yếu của tiến trình của vòng
sanh tử mà thôi. Có sanh thì
phải có tử để có thể tái sanh
theo nghiệp lực nhân quả luân
hồi.
“…Ðời sống mong manh, chết là
điều chắc chắn. Ðó là câu châm
ngôn nổi tiếng trong Phật Giáo.
Biết rõ Chết mong manh và là một
hiện tượng tự nhiên mà mọi người
phải đương đầu, chúng ta không
nên sợ cái chết. Nhưng tất cả
chúng ta đều sợ chết vì không
nghĩ về điều không tránh được.
Chúng ta thích bám víu vào đời
sống, vào xác thân và phát triển
quá nhiều tham dục và luyến ái.
Sự đau đớn về cái chết thật
khủng khiếp, đó là một thái độ
phát xuất bởi vô minh.
Con người bị lo âu không phải vì
ngoại cảnh mà vì niềm tin và
tưởng tượng về đời sống và mọi
thứ của mình. Cái chết, chẳng
hạn, tự nó không khủng khiếp:
Khiếp sợ và kinh hãi chỉ do tâm
trí chúng ta tưởng tượng mà ra.
Vì tham sống nên sự sợ chết được
hình thành một cách thiếu tự
nhiên. Nó tạo lo âu mạnh mẽ
trong đời sống đến nỗi làm con
người không bao giờ dám mạo hiểm
làm điều gì dù đó là lẽ phải.
Người đó sống trong sợ hãi lo
lắng về bệnh tật và các tai nạn
có thể xẩy ra cướp mất mạng sống
quý giá của mình.
Tuy nhiên có một phương pháp để
vượt qua sự sợ hãi này. Hãy quên
đi quan niệm về cái 'tôi'; hãy
đem tình thương phục vụ nhân
loại và tỏ tình thương với người
khác. Say mê phục vụ tha nhân,
chẳng bao lâu bạn sẽ tự mình
thoát khỏi cái tự kỷ luyến ái
nặng nề, mơ ước, kiêu căng, và
tự tôn.
Bệnh và chết cả hai đều là việc
xẩy ra tự nhiên trong đời sống
của chúng ta, và chúng ta phải
chấp nhận điều đó với sự hiểu
biết.
Ðức Phật khuyên: "Hãy tin và
nương tựa vào chính mình, hãy
gắng sức và chuyên cần". Người
Phật Tử không sầu thảm bi thương
trước cái chết của một người
thân hay bạn hữu. Không có gì có
thể ngăn cản được bánh xe nhân
quả. Khi một người chết, nghiệp
do họ tạo nên sẽ theo họ đến
cuộc đời mới. Người còn lại phải
chịu đựng sự mất mát với bình
tĩnh và hiểu biết. Chết là một
tiến trình không tránh được trên
thế gian này. Ðó là một điều
chắc chắn trong vũ trụ này….
Chúng ta phải cố gắng hiểu rằng
mọi việc trong vũ trụ này đều
mong manh. Cuộc sống chỉ là ảo
giác hay ảo tưởng. Khi ta phân
tách mọi thứ bằng khoa học hay
triết lý, không ham muốn vị kỷ,
cuối cùng chúng ta không thấy gì
cả mà chỉ là hư không…”
Những Hạt Ngọc Trí Tuệ Phật Giáo
- Gems of Buddhist Wisdom -
Buddhist Missionary Society,
Malaysia, 1983, 1996 - Thích Tâm
Quang dịch
Kết luận
Nghĩ cho cùng cái chết chỉ là
một giai đoạn của cái sống. Có
chết đi thì mới có được một cái
sống mới khác tiếp nối theo
được.
Vậy hãy trân quý cuộc sống ngày
hôm nay. Không nên để tâm trạng
sợ chết trở thành một nỗi ám ảnh
thường xuyên làm ô nhiễm cuộc
sống của chúng ta.
Hãy quên sự chết đi để mà sống.
Chừng nào chết thì chết.
Chết thì dễ, là việc đương nhiên
rồi.
Sống sao cho đáng sống mới là
việc khó.
Đời là vô thường!
Que sera sera!
Nguyễn Thượng
Chánh & Nguyễn Ngọc Lan
Tham khảo:
-Chết Có Thật Đáng Sợ Không
-Chết – Một Tiến Trình Phổ Quát
Trong Dòng Biến Dịch
-Điều Gì Xảy Ra Sau Khi Chết
-Chết Và Tái Sinh
-Tiến Trình Sống Và Chết
-Sống Và Chết Thế Nào Cho Có Ý
Nghĩa
Montreal, July 16, 2009 |