|
CHÚNG
TA LÀ NHỮNG CỨU TINH CỦA CHÍNH MÌNH
(CHẾT
TRONG AN BÌNH – TỳKheo Visuddhacara – Thích
dịch)
Ðôi khi là
một nhà sư tôi được yêu cầu đến tụng kinh cho
tang lễ. Tôi cảm thấy buồn cho gia quyến của
người chết nhưng đôi khi tôi cũng cảm thấy
không giúp được gì vì có quá nhiều khó xử
trong vai trò của một nhà sư đi tụng kinh đám
tang.
Một ngày
nọ, một phụ nữ trẻ tuổi đến gặp tôi. Cha cô
mới chết sáng hôm đó. Ông mới chỉ 42 tuổi. Cô
nói với tôi bằng tiếng Phúc Kiến: “Xin mời
thầy đến tụng kinh. Xin thầy mở con đường cho
cha tôi”. Tôi nhìn cô ta với tất cả tấm lòng
từ bi mà tôi có thể tập trung. Tôi có thể cảm
thấy sự bối rối và đau khổ của cô. Cô khoảng
chừng 20 tuổi và là một người con gái có hiếu.
Trong thâm tâm tôi nói thầm với mình: “Trời ơi
tôi sẽ mở đường cho người như thế nào đây? Con
đường tưởng tượng nào tôi sẽ vẽ trong không
khí cho hồn tưởng tượng đặt chân lên? Làm sao
tôi có thể nói với người phụ nữ trẻ tuổi tội
nghiệp đang ở trong tình trạng buồn phiền và
bối rối rằng:” không có con đường nào như cô
có lẽ đã tưởng tượng như thế?”
Ðức Phật
cũng có lần ở trong tình thế như vậy và Ngài
đã trả lời ra sao?
Một hôm
một người trẻ tuổi lại gần Ðức Phật và hỏi
Ngài: “Bạch Thế Tôn, cha con chết. Xin mời Ðức
Phật đến và cầu nguyện cho cha con, cứu độ
linh hồn ông ấy để ông ấy có thể đi lên thiên
đàng. Những người Bà La Môn cử hành những nghi
thức này nhưng Ðức Phật lại còn mạnh hơn họ
nhiều. Nếu Ngài sẽ làm điều đó, chắc chắn hồn
cha con sẽ bay thẳng về thiên đàng”.
Ðức Phật
trả lời, “Rất tốt, hãy đi ra chợ và đem về cho
ta hai cái bình đất và một ít bơ”. Người trẻ
tuổi sung sướng vì Ðức Phật đã hạ cố thi hành
một số thần thông để cứu linh hồn cha của mình.
Anh ta vội vã đi ra phố và mua các thứ mà Ðức
Phật bảo. Ðức Phật chỉ dẫn cho anh ta để bơ
vào một bình và để đá vào bình kia. Rồi ném cả
hai bình đó xuống ao. Người trẻ tuổi làm theo
và cả hai bình đều chìm xuống đáy ao. Rồi Ðức
Phật tiếp tục: “Bây giờ hãy lấy một cái gậy và
đập vỡ hai bình đó ở dưới ao”. Người trẻ tuổi
làm theo. Hai cái bình bị đập vỡ và bơ thì nhẹ
đã nổi lên còn hòn đá vì nặng nên vẫn ở dưới
đáy ao.
Rồi Ðức
Phật nói: “Bây giờ nhanh lên đi tập họp tất cả
những thầy tu. Hãy nói với họ đến và tụng kinh
để bơ chìm xuống và viên đá nổi lên.” Người
trẻ tuổi nhìn Ðức Phật, sửng sốt, nói, “Bạch
Ðức Thế Tôn, Ngài có nói thật không ạ. Chắc
chắn Ngài không thể trông chờ bơ nhẹ mà chìm
và đá nặng mà nổi. Ðiều đó ngược lại với qui
luật tự nhiên.”
Ðức Phật
mỉm cười và nói: “Này con, con đã thấy nếu cha
con có một cuộc đời LƯƠNG THIỆN thì những HÀNH
VI của ông cũng nhẹ như bơ cho dù thế nào thì
ông cũng lên thiên đàng. Không ai có thể cản
được, ngay cả đến ta. Không ai có thể chống
lại NGHIỆP luật thiên nhiên.
Nhưng nếu
cha ngươi có một cuộc đời BẤT THIỆN thì cũng
giống như hòn đá nặng, cha ngươi sẽ bị chìm
vào địa ngục. Dù tụng kinh nhiều đến đâu đi
nữa bởi tất cả các thầy tu trên thế giới này
cũng không thể gây thành khác được.”
Người trẻ
tuổi hiểu rõ. Anh chữa lại quan niệm sai lầm
của anh và ngừng đi loanh quanh đòi hỏi cái
không thể được.
Nụ cười
của Ðức Phật đã đi tới điểm: Không ai có thể
cứu chúng ta, tối thiểu của tất cả sau khi
chúng ta chết. Theo NGHIỆP luật, chúng ta là
sở hữu chủ của những hành vi của chúng ta,
chúng ta là người thừa hưởng những hành vi của
chúng ta. Những hành vi của chúng ta thực sự
là tài sản của chúng ta. Chúng là chỗ nương
tựa thực sự của chúng ta, là những thân nhân
thực sự của chúng ta. Chúng là trung tâm từ đó
chúng ta xuất phát.
Khi chúng
ta chết, chúng ta không mang được dù chỉ có
một xu với chúng ta, hay bất cứ thứ đồ gì của
cá nhân chúng ta. Cũng chẳng có thể mang được
một trong những người thân để cùng đi với
chúng ta. Giống như chúng ta đến một mình theo
NGHIỆP của chúng ta thì chúng ta cũng phải ra
đi một mình.
Nếu chúng
ta hiểu rõ NGHIỆP luật, thì chúng ta sẽ cảm
niệm thấy sống một cuộc đời LƯƠNG THIỆN quan
trọng đến như thế nào trong khi chúng ta còn
sống. Ðợi đến lúc chết thì sẽ quá muộn. Có một
chút gì đó có thể làm được.
|