|
Người kể lại: Đào Văn Bình
Người ta truyền tụng rằng tại Nam Thiên
Đệ Nhất Động có một vị sư tu hành đắc đạo. Có lúc sư
ngồi thiền cả tháng, không ăn không uống, không lay
động để thể hiện trí tuệ dũng mãnh của của Phật. Có
lúc ngài tụng Kinh Hoa Nghiêm, Kinh Pháp Hoa, Kinh
Viên Giác…tiếng như sư tử hống, vang vọng cả sơn lâm
để thể thế gian có thể nghe rõ lời kinh, để thể hiện
lòng từ bi của Phật. Có lúc đi đứng, nằm ngồi giữ
nghiêm giới luật, từng động tác, từng cử chỉ đều giữ
gìn chánh niệm để thể hiện tính trang nghiêm của chư
Phật. Có lúc ngài thị hiện thành người chèo đò đưa
khách thập phương hành hương, thỉnh thoảng nói vui một
vài câu Phật pháp làm tỉnh ngộ lòng người. Có lúc ngài
biến hóa thành một cậu bé luẩn quẩn ở bến đò, nhưng
nói ra câu nào cũng khiến các cụ tấm tắc khen thầm tại
sao có người uyên thâm Phật pháp đến như vậy. Phải
chăng đây là Thiện Tài Đồng Tử tái sinh? Có lúc ngài
thị hiện thành một cô gái xinh đẹp bán đồ kỷ niệm ở
Bến Đục. Người vừa đẹp vừa trang nghiêm, tính tình lại
lễ độ, hòa nhã, vui vẻ. Khách hàng nào có trả giá cô
cũng chẳng kèo nài. Thảng hoặc nếu có ai không đủ tiền
cô cũng vui vẻ bán để “ tạo phúc duyên”. Những ai
không có tiền mà ham thích đồ kỷ niệm như tượng Phật,
chuỗi Bồ Đề cô cũng biếu không và mỉm cười nói “Khi
nào có tiền ông/bà trả tôi cũng được” khiến các cụ cứ
tấm tắc khen thầm phải chăng đây là Tiểu Long Nữ hóa
hiện? Có lúc ngài thị hiện thành một gã chuyên giết
thú rừng để làm đồ nhậu, món ăn chơi khóai khẩu, bày
bán ngay trước bến đò để giáo hóa những kẻ đang hành
nghề sát sinh, tàn phá núi rừng cây cỏ và làm ô uế cửa
Thiền.
Một ngày kia khi sư đang tọa thiền thì một người nhảy
vào, túm lấy vai sư nói:
-Thầy xem tôi có xấu không? Tôi rất khổ vì người đời
nói tôi xấu!
Đây là một ông chân tay vặn vọ, khẳng khiu, da nhăn
nheo, tóc thô, mắt to mắt nhỏ, tai nhọn như tai dơi,
răng khấp khểnh chìa ra ngòai, môi thâm và trề ra như
cái lưỡi thứ hai trông giống như Quỷ Dạ Xoa. Nghe hỏi
vậy sư hiền từ đáp:
-Có những người xấu gấp ngàn vạn lần ông. Ông chẳng có
chi gọi là xấu cả.
Nghe nói thế ông xấu kia vặn hỏi:
-Thầy thử nói xem những người kia xấu như thế nào?
Sư chậm rãi đáp:
-Những kẻ có tiền của nhưng không phụng dưỡng cha mẹ.
Những kẻ tham tài phụ ngãi. Những kẻ giàu nứt đố đổ
vách nhưng không hề bỏ một xu cứu giúp người nghèo khó.
Những kẻ khích bác người đạo hạnh, khinh chê Tam Bảo,
đố kỵ với người xả thân cứu đời, vô tài nhưng lại có
máu ghen tị. Những kẻ hay đâm thọc, ngồi lê đôi mách,
thêu dệt, bịa đặt tin để gây chia rẽ. Những kẻ chuyên
loan truyền tin xấu, chê bai dè bỉu thành qủa của
người khác. Những kẻ ăn chơi đàng điếm, trụy lạc làm
băng họai xã hội, buôn bán, chuyển vận xì ke ma túy
làm tiêu ma thế hệ trẻ. Những kẻ lười biếng ăn bám xã
hội, sống trên mồ hôi nuớc mắt của kẻ khác…tất cả
những người này mới xấu…chứ ông có gì gọi là xấu đâu?
Nghe nói vậy ông xấu đó lạy tạ sư rồi lui ra. Khi bóng
ông vừa khuất thì một người khác hung hăng bước vào.
Ông này ai nhìn thấy đều khiếp vía. Ông ta cao lớn
dềnh dàng, mặt sơn trắng sơn đen vằn vện như những tay
đấu vật ở Hoa Kỳ. Tóc ông ta dựng đứng và tua tủa như
những chiếc đinh nhọn. Hai tai ông ta đeo lủng lẳng
hai chiếc còng sắt số tám. Lỗ mũi ông ta móc một chiếc
nanh heo rừng. Mắt ông ta đeo một miếng da màu đen
giống như những tên cướp biển chột mắt. Cổ ông ta xâm
trổ thành hình con cú. Hai vai ông ta quàng chéo hai
vòng đạn đại liên như những tay cướp hung bạo ở vùng
biên giới Hoa Kỳ- Mễ Tây Cơ trong những phim Cao Bồi.
Ông ta cửi trần, ngực xâm trổ thành những con thủy
quái gớm ghiếc. Hai cánh tay ông ta xâm hình hai con
rắn hổ mang mà hai bàn tay là hai cái miệng của con
rắn, cho nên khi ông ta đưa tay ra, giống như hai con
rắn muốn mổ người ta. Ông ta không mặc quần mà quấn
một chiếc khố bằng da beo. Hai bên đùi xâm hình hai cô
gái lõa thể trông giống như yêu tinh, thần nữ. Tay
trái ông ta cầm một chiếc móc sắt, tay phải cầm một
quả lựu đạn đã mở chốt sẵn. Ông ta đi giày bốt cao cổ
của Mễ Tây Cơ với hai mũi giày có gắn hai chiếc đinh
ba, đá ai một cái là lòi ruột. Giọng ông ta khàn khàn
giống như giọng của Ngưu Ma Vương khiến đàn bà có thai
gặp ông sẩy thai, con nít gặp ông ngã ra bất tỉnh. Ông
ta bước tới trước mặt sư, chìa cái móc sắt và quả lựu
đạn ra, hỏi:
-Thầy có thấy tôi đáng sợ không?
Nghe ông hỏi vậy, sư điềm nhiên đáp:
-Ổng chẳng có chi đáng sợ cả. Có ngàn vạn người khác
còn đáng sợ hơn ông.
Ông ta ngạc nhiên, vặn hỏi:
-Những người đó có gì mà đáng sợ hơn tôi? Thầy nói thử
xem.
Sư đáp:
-Những kẻ mặt mũi đẹp đẽ, ăn mặc sang trọng, nói năng
ngọt ngào nhưng trong lòng chứa đầy âm mưu thủ đọan
luờng gạt hại người, kẻ đó mới đáng sợ. Những kẻ hành
tà đạo, tôn thờ thần linh, ma quỷ nhưng nói ra tòan
chuyện đạo đức giả hình, biến người nghe thành những
con cừu non khờ dại, những âm binh để sai khiến kẻ đó
mới đáng sợ. Những kẻ quản trị những công ty lớn,
miệng nói trung thành, tín nhiệm nhưng gian tham,
lường gạt khách hàng khiến cả trăm ngàn người tán gia
bại sản, kẻ đó mới đáng sợ. Những kẻ âm mưu thống trị
nhân lọai nhưng nói ra tòan chuyện đạo đức, nhân nghĩa
để lừa mị, kẻ đó mới đáng sợ. Những kẻ đứng sau lưng
những thế lực đen tối, buôn bán nô lệ, đàn bà, trẻ em,
đứng đầu những tổ chức trùm ma túy, kết thành bè đảng
Mafia, không chuyện hung ác nào mà không dám làm,
những kẻ đó mới đáng sợ. Những kẻ dùng ngòi bút, diễn
đàn như gươm súng để đàn áp người cô thế, đầu độc dư
luận, bóp méo sự thật, phỉ báng, vu oan giá họa người
lương thiện như thế mới đáng sợ. Còn như ông thì chẳng
có gì đáng sợ cả.
Nghe nói thế ông đáng sợ nọ chán nản lui ra. Khi ông
vừa bước xuống thềm đá thì một cô gái bước vào, tới
trước mặt sư, kiêu hãnh hỏi:
-Tôi là Hoa Hậu Hòan Vũ. Thầy có thấy tôi đẹp không?
Sư nhẹ nhàng đáp:
-Cô chẳng có chi đẹp cả. Có cả ngàn vạn người còn đẹp
hơn cô rất nhiều.
Nghe nói thế cô gái mở tròn đôi mắt, bực bội nói:
-Hoa hậu hòan vũ là người đẹp nhất trong những người
đẹp của thế giới. Thầy nói thử xem những người đẹp hơn
tôi như thế nào?
Sư đáp:
-Giữ gìn trang nghiêm giới hạnh là thân đẹp. Ăn ở hiền
hòa, thủy chung là nết đẹp. Thấy người ta ngã mà nâng
lên, đó là cử chỉ đẹp. Thấy người ta đói cho ăn, rách
cho mặc, nghèo túng mà giúp đỡ, đó là tấm lòng đẹp.
Phụng dưỡng cha mẹ già, chu cấp người cô quả cô độc,
tôn quý các bậc hiền thánh, cúng dường chư tăng ni đó
là tâm hồn đẹp. Thấy người ta lâm nguy, sợ hãi mà nói
lời an ủi giúp đỡ, đó là ngôn ngữ đẹp. Không một tà
niệm nảy sinh, đó là ý đẹp. Thấy người ta u tối, không
hiểu biết mà khai mở trí tuệ, cho học hành chữ nghĩa,
đó là trí tuệ đẹp. Phá vỡ màn vô minh, hướng dẫn chúng
sinh vào con đường an vui, giải thóat, đó là cái đẹp
tối thắng mà Trời Đế Thích phải trải hoa tán thán. Tất
cả những cái đẹp này cần phải được phát bằng tuyên
dương, ghi vào sử sách, lập bia ghi công, dựng tượng
để chiêm ngưỡng. Còn cái đẹp của cô là cái đẹp của sự
ham muốn, chiếm đọat, xoay vần trong vòng sinh tử luân
hồi, ngầm chứa khổ đau, sớm nở tối tàn không có chi
đáng tán dương cả.
Khi sư nói hết lời, cô Hoa Hậu Hòan Vũ rầu rĩ lui ra.
Nghe nói sau cuộc gặp gỡ này, sư chống gậy trúc, cứ
theo đường lên trời ở trong Động Hương Tích mà đi rồi
biến mất, người đời mong muốn gặp lại sư cũng chẳng
được.
Người kể lại: Đào Văn Bình
Năm 2554 (Phật Lịch) tức năm 2010 (Tây Lịch)
(*) Mô phỏng truyện Thần Bể Với Người Đi Buôn trong
Kinh Hiền Ngu. Bộ kinh này do Sa Môn Tuệ Giác dịch ra
tiếng Trung Hoa, Hòa Thượng Thích Trung Quán dịch ra
Việt Ngữ tái bản ở Hoa Kỳ năm 2525 (Phật Lịch) tức năm
2001 (Tây Lịch)
ĐÀO VĂN BÌNH
|