|
Thầy tôi là một người rất đặc
biệt, trong mỗi vấn đề của cuộc
sống Thầy luôn đưa ra hai đáp án
khác nhau, ví dụ: đối với những
học sinh xuất sắc Thầy nói rằng:
“học kỳ này em thi đạt thành
tích nhất lớp cũng không có gì
tự hào lắm, vì học kỳ sau em
chưa hẳn đạt được như vậy. Nhưng
nếu học kỳ sau em lại đứng nhất
cũng không có gì hảnh diện, vì
thi vào đại học em chưa chắc đỗ
thủ khoa nhưng nếu đạt thủ khoa
cũng không có gì xuất sắc lắm,
bởi vì sau này ra làm việc tham
gia công tác ngoài xã hội không
nhất định em sẽ luôn đứng nhất”.
Và đối với những học sinh yếu
kém khác thì thầy có cách nói
ngược lại: “nếu học kỳ này em
thi không đạt kết quả tốt cũng
không có gì quá lo ngại vì còn
có học kỳ sau, nhưng nếu học kỳ
sau lại không tốt cũng đừng quá
buồn lo vì thi vào đại học em
không hẳn lại như thế và nếu có
thi hỏng đại học cũng không có
gì đáng xấu hổ bởi còn có các
trường đại học của xã hội(trường
đời), thành tài không chỉ có ở
con đường thi cử”.
Thầy giáo còn kể cho chúng tôi
nghe câu chuyện ngụ ngôn về kiến
và dế: “mùa thu đến đàn kiến vất
vã từ sáng đến tối lo kiếm thức
ăn chuẩn bị cho mùa đông sắp tới,
mà dế thì ngược lại ẩn trong đám
cỏ xanh tươi cất tiếng hát vang.
Mùa đông đến gần kiến có thể ở
trong hang ấm áp từ từ thưởng
thức những món ăn ngon do mình
kiếm được còn dế thì nằm chết
dần ngoài hang và mạng sống của
chúng chỉ trong vòng 3 tháng."
Thầy cũng từng nói với học sinh
chúng tôi: “Các em nên học theo
cách sống của kiến hay của dế?"
Chúng tôi đồng thanh trã lời: “kiến”.
Thầy vui vẻ gật đầu nói: “đúng!
Chúng ta nên học tập từ kiến,
cần cù làm việc tự mình tạo hạnh
phúc cho mình bằng chính đôi tay
của mình, bất luận thế nào cũng
không nên học theo cách sống của
dế chỉ biết vui chơi mà không lo
cho cuộc sống tương lai”. Nhưng
không lâu sau đó có một học sinh
bị bệnh căn bệnh ung thư nặng
không còn trị được, lúc đó Thầy
đến bệnh viện thăm cô ta và kể
lại câu chuyện ngụ ngôn lúc
trước, khi kể gần xong, cô học
sinh liền nói: “Thưa thầy, em
cũng nghĩ sẽ làm như kiến vậy”,
không ngờ Thầy nói: “không, em
nên làm như dế, tuy rằng cuộc
sống của chúng có ngắn ngửi
nhưng nó biết đem lời ca tiếng
hát hay đẹp để lại cho đời, biết
cống hiến và góp niềm vui cho
nhân lọai. Còn kiến tuy cả ngày
vất vã công việc nhưng chúng chỉ
lo cho cái ăn của chúng mà thôi”.
Nghe xong, Cô học sinh mĩm cười
vui vẻ làm nhiều việc tốt trong
những ngày còn lại và đi đến
điểm cuối cùng của cuộc sống mà
không âu sầu bi thương.
Câu chuyện trên là một bài học
rất hay cho chúng ta, bình
thường thầy giáo nói có hai đáp
án khác nhau, hoàn tòan tương
phản nhưng đó là một phương thức
của giáo dục. Bởi vì học sinh
luôn không giống nhau về nhiều
mặt nên thầy giáo phải biết cách
giáo dục theo khả năng tính cách
của đối tượng, đó là điểm thành
công của giáo dục cũng là cách
làm cho cuộc sống trở nên hài
hòa.
Đồng thời qua câu chuyện này
cũng giúp cho chúng ta hiểu rõ
cuộc đời mỗi một giai đọan và
hòan cảnh khác nhau vì thế chúng
ta nên tùy cơ ứng biến cho cuộc
sống mỗi ngày tốt đẹp và hòan
hảo hơn. Chúng ta không nên cố
chấp một phương án hay một quan
niệm hay suy nghĩ nào đó mà cho
là vĩnh cửu và đúng với mọi lúc
mọi nơi. Chúng ta nên biết cuộc
sống có muôn hình vạn trạng vì
thế chúng ta cũng phải linh động
mà thay đổi cánh nhìn cách sống
cho phù hợp theo chiều hướng tốt
đẹp.
Như Nguyện dịch (Theo
xinlingxiaopin)
|