| |
Đầu xuân,
chùa làng nghi ngút hương trầm, thiện nam
tín nữ chen chúc nhau vào chánh điện dâng
hương bái Phật. Người ra kẻ vào ngược xuôi
như bất tận, mặt ai nấy đều vui tươi phấn
chấn, y rằng cuộc đời này không hề có đau
khổ lo toan. Nhưng rồi, mọi người phải cau
mày nhíu mặt khi trông thấy một cô gái lạ
lùng đang lảng vảng ngoài sân chùa, hệt như
người từ hành tinh xa lạ mới xuống thăm trái
đất.
Cô gái lạ
lùng vì nổi bật giữa đám đông do có một sắc
đẹp mê hồn, phải công nhận là tuyệt thế giai
nhân. Dáng cao hơn một thước bảy. Tóc đen
óng ả phủ dài xuống lưng. Những vòng đo lý
tưởng. Đầy đặn và trắng trẻo. Gương mặt khả
ái, sáng sủa. Nếu không là hoa hậu hoa khôi,
thì cũng là người mẫu tầm cỡ ngôi sao. Không
ai có thể nhăn mặt bực mình trước cái Đẹp
bao giờ. Có điều, chỉ vì cô gái đã tự chọn
cho mình bộ trang phục quá độc đáo, quá quái
gở. Chiếc váy ngắn cũn cỡn, tưởng như không
còn kiểu nào ngắn hơn, khoe cặp giò dài khêu
gợi. Chiếc áo thun bó sát ôm lấy thân trên
bốc lửa, thân áo trước và thân áo sau được
liền lạc với nhau chỉ bằng hai sợi dây mỏng
mảnh vắt qua hai bên bờ vai tròn trịa và đầy
đặn. Đẹp không chê vào đâu được, nhưng nếu
cô ta đang đứng trên sàn diễn, hoặc đi trên
phố cờ hoa rực rỡ ngoài kia. Đằng này, cô ta
lại xuất hiện ngay chốn già lam tôn nghiêm
thanh tịnh mới gây nên những nỗi bất bình từ
những người chung quanh. Sự phẩn nộ, ghê sợ
hiện rõ trên gương mặt những ai nhìn thấy cô
gái, nhưng chưa ai lên tiếng thẳng thắn góp
ý với con người lạ lùng, chỉ mới nghe những
lời chê trách đàm tiếu nho nhỏ phía sau lưng
người đẹp.
Một anh huynh trưởng gia đình Phật tử bước
lại bên cô gái bằng sự nổ lực phi thường,
can đảm tột bực, đưa cho cô ta một chiếc áo
tràng màu lam, giọng nhã nhặn:
- Chào chị, chị vui lòng mặc chiếc áo này
vào, nếu cần thì chị có thể mặc luôn về nhà,
tôi rất lấy làm hân hạnh khi được tặng chị
nhân ngày đầu năm mới!
Cô gái tròn xoe đôi mắt, nhìn anh huynh
trưởng, rồi nhìn chiếc áo tràng với vẻ kinh
ngạc, thản nhiên lắc đầu. Anh huynh trưởng
bực bội, giứ chiếc áo tràng tới, nói:
- Chị làm ơn mặc vào giùm cho. Đừng để mọi
người khó chịu, và đừng để chư tăng nhìn
thấy được mà tổn đức đó!
Cô gái nhíu cặp chân mày lá liễu, hỏi cộc
lốc:
- Vì sao?
Anh huynh trưởng không còn tự chủ được, cáu
gắt:
- Chị còn chưa hiểu vì sao ư? Nơi đây là
chốn tôn nghiêm, không phải chỗ chợ búa hay
sân khấu kịch trường, cho nên trang phục
trên người chị không phù hợp chút nào, rất
chướng mắt mọi người. Chị thật tình không
biết, hay giả bộ không biết?
Cô gái phì cười, một nụ cười tươi tắn tuyệt
đẹp, lắc đầu:
- Biết làm gì để vướng? Ai thấy chướng thì
đừng nhìn. Mấy người đi chùa lễ Phật bái
tăng, hay là đến đây để nhìn ngắm nhau? Ai
tu nấy chứng, hãy để cho tôi yên!
Anh huynh trưởng cứng họng, không biết phải
xử sao, trong lúc nhất thời đành đứng đực ra
đó với chiếc áo tràng trên tay. Thời may, có
một vị sư trẻ bước lại đứng trước cô gái, xá
dài một cái, cất giọng từ tốn:
-A Di Đà Phật! Cửa Từ Bi luôn rộng mở để phổ
độ chúng sanh, không phân biệt giàu nghèo
sang hèn, trẻ già nữ nam… Nhưng, đừng vì vậy
mà xem thường chốn thanh tịnh, tạo nên phiền
toái. Đi với Bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc
áo giấy, chị ăn mặc như vậy mà vào chùa, có
khác nào báng bổ đạo giáo, xúc phạm Tam Bảo?
Mong chị hoan hỷ mặc áo tràng vào cho…
Cô gái cười duyên dáng, hỏi:
- Thầy thấy tôi ăn mặc thế nào?
Vị tăng trẻ lúng túng:
- Ờ… thì… rất hở hang … không nghiêm túc kín
đáo…và…
Cô gái đưa tay vuốt mái tóc, ưỡn bộ ngực đầy
sức sống, thản nhiên nói:
- Thầy tu hành mà còn chấp quá! Tâm của thầy
còn động lắm. Lục căn của thầy chưa được
tinh tấn, vẫn còn vướng điều phàm tục. Tốt
hơn hết, thầy nên đóng cửa nhập thất để khỏi
nhìn thấy những điều bất thanh bất tịnh ở
phụ nữ đàn bà!
Vị tăng trẻ xanh mặt, cúi đầu, mắt nhìn chăm
chăm xuống đất, bước đi lẫn vào đám đông
Phật tử ngược xuôi ngoài sân… Cô gái cười
nửa miệng, quay sang hỏi anh huynh trưởng:
- Anh có vui lòng chỉ cho tôi tịnh thất của
sư trụ trì không? Tôi đang rất muốn được vào
vấn an ngài, và thỉnh giáo đôi điều…
Anh huynh trưởng nhíu mày nghĩ ngợi, tặt
lưỡi:
- Dẫn chị vào tịnh thất của thầy trụ trì thì
thật là không nên chút nào. Nhưng, có lẽ
phải làm điều dại dột này, vì chắc tình
huống oái oăm khó xử như bây giờ, chỉ có
thầy mới đủ đạo lực khai tâm điểm đạo cho
chị thấy được phải trái!
Nói rồi, anh ta mời cô gái đi theo mình,
băng qua đám đông, vào phía dãy nhà sau
chánh điện. Anh ta dừng lại trước cửa một
căn phòng, quay sang nói với cô gái:
- Chị vui lòng đứng chờ ở đây một lát, để
tôi vào cáo bạch với thầy trước, khi nào
thầy đồng ý tiếp khách, tôi sẽ ra mời chị
vào. Được chứ?
- Ô-kê!
Anh huynh trưởng nhún vai ngán ngẫm, đưa tay
gõ cửa ba cái. Bên trong có tiếng vọng ra:
“Ai? Cần gì?”. Anh huynh trưởng cao giọng:
- Bạch thầy, con là Tâm Tịnh, huynh trưởng
gia đình Phật tử, có việc rất hệ trọng cần
cáo bạch với thầy ạ!
Bên trong phòng vang lên giọng sang sảng:
- Tâm Tịnh đó ư? Vào đi, cửa không khoá!
Anh huynh trưởng mở cửa, bước nhanh vào
trong và đóng lẹ cánh cửa lại. Cô gái đứng
tủm tỉm cười, chờ đợi với vẻ háo hức. Chừng
mười phút sau, cửa mở, anh huynh trưởng bước
ra, nói:
- Chị được phép vào. Nhớ giữ ý giữ tứ một
chút nhé!
Cô gái cười khẩy, bước vào phòng. Một vị
tăng tuổi độ lục tuần đang ngồi trên chiếc
phản mun đen bóng trong tư thế kiết già, ánh
mắt sáng rực rọi chiếu thẳng vào mặt vị
khách mới vào. Cô gái chấp tay xá ba cái,
thưa:
- Bạch thầy, con có thắc mắc xin thầy điểm
giáo…
- Cứ hỏi. Đây nghe.
- Bạch thầy, con ăn mặc như thế này, vào
chùa lễ Phật bái tăng, lại bị mọi người chê
trách chỉ trích, bị tăng phê bình bắt lỗi,
xin hỏi thầy ai đúng ai sai?
- Ai cũng đúng. Ai cũng sai.
- Bạch thầy, người phàm cố chấp đã đành,
nhưng người đã xuất gia tu hành mà vướng mắc
những chuyện lễ nghi giáo điều để đi bắt bẻ
con, xin hỏi thầy là đúng hay sai?
- Vừa sai, vừa đúng!
- Sao là sai? Sao là đúng?
- Sai, vì tu hành mà chấp nhặt những điều
nhỏ nhặt. Đúng, vì giữ gìn thanh tịnh cho
chốn già lam tôn nghiêm, đó là bổn phận, là
nhiệm vụ phụng sự Tam Bảo, hoằng dương Chánh
Pháp!
- Con từng nghe rằng, ngọn cờ phấp phới bay,
thậït ra cờ không bay mà gió bay, nhưng thật
ra gió chẳng động mà do Tâm của con người
đang động. Phải vậy chăng?
- Thật hay! Thật hay!
- Vậy, theo thầy thì con ăn mặc ra sao?
- Bình thường.
- Đáng trách hay đáng khen ạ?
- Hợp thời trang. Hiện đại. Gọn gàng. Tiết
kiệm. Nếu người mặc không hề thấy ngượng
nghịu, không chút gượng gạo, không phải âu
lo, thong dong khứ đáo xuất nhập như rồng
đạp mây, thì thật là đáng khen ngợi. Nếu mặc
vào mà luôn thấy bị gò bó, thấy như bị mang
của nợ, mang xích xiềng, không thoải mái đi
đứng nằm ngồi thì thật là đáng thương, tội
nghiệp, chứ không đáng trách!
Cô gái cười khanh khách ra điều thích thú.
Sư trụ trì bật cười ha hả, tiếng cười tự tại
vang động như đã rung chuyển cả giàn ngói
rong rêu của tịnh thất. Rồi im lặng như tờ.
Cô gái cất tiếng:
- Thầy thật cao thâm, vững như bàn thạch!
- Có phải đó là mục đích chính của cô khi
ghé thăm bổn tự?
- …
- Im lặng, tức đã thú nhận.
- …
- Cô mang một chút am hiểu giáo lý nhà Phật,
một chút kiến thức cơ bản về sự Tĩnh Động,
cố tâm cố ý vào chùa để thử thách cái Tâm
Đạo của tăng ni giáo đồ. Sự cố ý làm cho
người khác chao đảo tâm ý chính là ác tâm,
chính là động rồi đó!
- Bạch thầy, quả đúng là con động. Nhưng đâu
phải thấy người động mà mình phải động theo,
phải vậy không thầy?
- Phải nhớ quanh cô đều là những chúng sanh
đang tu, còn tu, chứ chưa có ai đắc đạo,
chưa ai giải thoát được mình!
- Chỉ có thầy là tĩnh thôi sao?
- Vì đây là tịnh thất. Tâm người phải tĩnh,
phải tịnh.
- Thầy không trách con về chuyện ăn mặc này
thật sao?
- Không trách, mà còn khen. Áo quần chỉ là
ngoại vật. Chúng vô tri vô giác, không tội
tình gì. Chúng là vật ngoại thân, không là
một bộ phận của thân thể con người…
- Và thân thể con người cũng chỉ là giả tạm…
- Chỉ là đất, nước, gió, lửa hội tụ tạo nên.
Thân xác này còn là thứ bên ngoài, huống chi
là quần với áo, xiêm với y?
- Chỉ cái Tâm bên trong mới là quan trọng?
- Tính động đều từ nơi ấy. Cho nên, nếu cô
đã có gan ăn mặc hở hang thiếu thốn vải vóc
để vào cửa thiền, thì hãy phát huy thêm bản
lĩnh mà trút bỏ hết xiêm y giả tạm ra khỏi
tấm thân giả tạm ngay nơi đây đi!
- …
- Trút bỏ hết đi!
Sư trụ trì quát lên. Cô gái giật bắn mình,
vội quỳ mọp xuống, đầu dập đất mấy cái. Sư
lại quát:
- Trút hết. Rồi đi ra ngoài, dạo một vòng
vãn cảnh mau đi!
- Bạch thầy… con không dám. Con không dám
.Con xin dập đầu tạ tội. Đội ơn thầy đã khai
tâm điểm đạo!
… Anh huynh trưởng đứng chờ ngoài hành lang
với ruột nóng gan sôi, cứ như đang đứng trên
tổ kiến bồ nhọt. Và rồi, cánh cửa tịnh thất
đã mở toang. Cô gái lạ lùng đã bước ra ngoài
với vẻ mặt rạng rỡ tươi vui. Lạ lùng hơn,
trên người cô ta đang mặc một chiếc áo nhật
bình của tăng chúng. Cô gái cười chào anh
huynh trưởng, bước thoăn thoắt hướng về phía
chánh điện. Anh huynh trưởng lè lưỡi, bước
nhón chân lại khép cánh cửa tịnh thất thật
nhẹ nhàng. Rồi anh chấp tay xa ba cái về
phía bên trong cánh cửa vô tri, nói:
- Quả đúng là chỉ có thầy mới trị được quỷ
sứ ma vương!
Anh ta thở phào nhẹ nhõm. Đầu năm vui thật.
Thật là vui.
|
|